Công Tôn Cửu Cung bóng dáng phù hiện tại trong hẻm nhỏ, trong hẻm nhỏ có một nam tử đang cảnh giác nhìn Công Tôn Cửu Cung, "Ngươi..."
Chỉ là nam tử này lời còn chưa dứt, thân thể của hắn liền bạo thành một vũng máu tươi, văng đỏ vách tường.
Công Tôn Cửu Cung rất nhanh biến mất trong hẻm nhỏ, đợi hắn một lần nữa xuất hiện trong một cửa tiệm, cửa tiệm thoạt nhìn trống không một bóng người, hắn chỉ hướng góc tường nhìn qua, một tiếng vèo, có bóng người phá tường mà ra, nhưng người nọ vừa xuyên tường đi ra, chưa đi được mấy bước đầu lâu liền đứt lìa, ngã xuống đất.
Đây đồng thời không phải người hắn muốn tìm, hai người bị giết này ngay cả tu sĩ cũng không tính là, lại sao có thể giết chết được đứa con trai mà hắn coi trọng nhất đây?
Luôn có một số kẻ ngu ngốc quá mức cẩn thận không muốn nghe khuyên bảo rời khỏi Ám Đằng Tiểu Cốc, mà hai người hắn vừa giết chính là như vậy.
Cũng may những kẻ ngu ngốc kiên quyết ở lại như vậy không nhiều lắm, dù sao cho dù cảm thấy thật sự nguy hiểm, có thể ở sau khi quan sát nhiều người đi ra như vậy đều không có chuyện gì liền lập tức rời đi.
Hắn dùng linh niệm liên tục tìm kiếm, một khi phát hiện có người liền đi qua giết chết.
Giết mười mấy người như vậy, linh niệm của hắn lại là không còn phát hiện ra thêm ai nữa.
Điều này làm cho mày hắn hơi nhíu lại, với phạm vi bao phủ linh niệm cùng với tốc độ của hắn, chỉ trong chớp mắt là có thể sục sạo Ám Đằng Tiểu Cốc một lượt, cho dù đối phương có dụng tâm muốn ẩn nấp, cũng nên bị phát hiện mới đúng.
Chẳng lẽ người kia đã bị hắn giết chết rồi sao?
Nếu là như vậy, người này chỉ là một kẻ chết thay thôi sao? Hắn cảm thấy không giống.
Công Tôn Cửu Cung nghĩ đến đây, trên tay hắn liền xuất hiện thêm một phiến thanh diệp, hắn đem chân nguyên truyền vào trong thanh diệp.
"Gia chủ." Trong lá cây truyền ra thanh âm của Đường đại sư.
"Nếu hắn chết, ngươi còn có thể cảm ứng được hắn sống không?" Công Tôn Cửu Cung hỏi.
"Có thể." Đường đại sư nói: "Ta cảm ứng được hắn vẫn còn sống."
Ở chỗ Đường đại sư nhận được câu trả lời khẳng định, Công Tôn Cửu Cung thu hồi thanh diệp dùng để truyền âm, trên mặt hắn hiện lên vẻ lạnh lùng, điều này cho thấy đối phương rất giỏi ẩn nấp, có thể tránh thoát khỏi sự tìm kiếm của linh niệm hắn.
Hắn bay về phía trời cao, cho đến khi sắp chạm tới đỉnh cốc, hắn mới dừng lại, lơ lửng trên không trung cúi nhìn toàn bộ Ám Đằng Tiểu Cốc.
Trên thân thể hắn có từng luồng quang mang màu xanh lục bị kéo ra ngoài, rất nhanh liền ngưng tụ thành một cái khác của hắn.
Đây là Đạo thần của hắn, Đạo thần hòa hợp hoàn mỹ với thiên địa, hắn giơ tay phải lên, có năng lượng thiên địa bàng bạc hội tụ về tay phải hắn.
Năng lượng thiên địa bàng bạc chuyển hóa thành một quả cầu ánh sáng chớp động lôi mang màu xanh.
Quả cầu lôi phát ra tiếng xèo xèo tản ra quang mang chiếu rọi toàn bộ Ám Đằng Tiểu Cốc.
Công Tôn Cửu Cung sắc mặt mờ nhạt ném quả cầu lôi quang màu xanh xuống dưới.
Quả cầu lôi quang màu xanh khổng lồ rơi thẳng xuống, nhưng khi chạm đến một tòa kiến trúc, quả cầu lôi quang màu xanh bạo liệt ra, tiếng ầm ầm vang lên, toàn bộ Ám Đằng Tiểu Cốc đều bị lôi quang màu xanh bao phủ lấy.
Năng lượng thanh lôi cuồng bạo càn quét, quang mang thanh lôi từ ba nghìn năm trăm hai mươi bảy cái cửa cốc tuôn trào ra ngoài, khiến cho những kẻ đứng xem ngoài cửa cốc nhìn thấy đều biến sắc.
Võ giả tu sĩ Ám Đằng Tiểu Cốc ở lại quan sát trong chốc lát có không ít người không chút do dự xoay người rời đi, thực lực của đối phương mạnh như vậy, ở lại thực sự quá nguy hiểm.
Nhưng lôi quang màu xanh tản đi, Ám Đằng Tiểu Cốc trở nên tối đen một mảnh, nếu như được chiếu sáng rực lên, liền có thể nhìn thấy tòa đại thành dưới lòng đất này hoàn toàn đã thành phế tích.
Cho dù môi trường tối đen, Công Tôn Cửu Cung triển khai linh niệm, mọi thứ trong cốc đối với hắn mà nói giống như ban ngày, lúc hắn dùng quả cầu thanh lôi hủy diệt Ám Đằng Tiểu Cốc, cũng vẫn luôn liên tục dùng linh niệm của mình tìm kiếm qua lại, xem có thể phát hiện ra tung tích của đối phương hay không.
Nhưng cuối cùng vẫn không có bất kỳ phát hiện nào.
"Chết rồi sao?" Công Tôn Cửu Cung nhẹ giọng lẩm bẩm, một kích vừa rồi của hắn uy lực không nhỏ, nếu đạo phủ của đối phương không tính là mạnh, thì quả thực sẽ bị xóa sổ trong chớp mắt.
Hắn lại liên lạc với Đường đại sư, "Lần này còn có thể cảm ứng được hắn sống không?"
"Gia chủ chờ một chút." Bên kia Đường đại sư lập tức bắt đầu thi triển thuật pháp, rất nhanh hắn liền có chút khiếp sợ trả lời: "Gia chủ, hắn vẫn còn sống."
Sắc mặt Công Tôn Cửu Cung hơi trầm xuống, hắn có chút khó mà tưởng tượng nổi, người này làm thế nào để vừa ẩn giấu vừa tránh được một kích như vậy của hắn.
"Có cách nào biến vùng đất loạn mạch này thành khu vực bình thường không?" Công Tôn Cửu Cung lại hỏi: "Bất kể trả giá lớn cỡ nào cũng được."
"Đây là do thiên địa vĩ lực tạo thành, cho dù gia chủ có hủy diệt ngọn núi này, cũng sẽ không thay đổi bản chất đây là vùng đất loạn mạch." Đường đại sư bất đắc dĩ nói, Sư mộc thuật số có lợi hại đến đâu đi nữa cũng vô dụng.
Công Tôn Cửu Cung trầm mặc một lát, hắn cười lạnh một tiếng nói: "Ta không biết ngươi là ai, ta không tin ngươi có thể trốn ở cái quái chỗ này cả đời."
Chỉ cần đối phương dám rời khỏi Ám Đằng Tiểu Cốc, hắn nhất định có thể thông qua Đường đại sư mà biết được ngay từ thời gian đầu tiên.
Công Tôn Cửu Cung xoay người rời đi, đi ra từ cửa cốc, Đường đại sư cùng những người nhà họ Công Tôn kia nhanh chóng nghênh đón tới, bọn họ đã sớm biết gia chủ cũng không tìm ra kẻ giết người kia từ trong Ám Đằng Tiểu Cốc.
Kẻ giết người kia quá mức lợi hại rồi, ngay cả tu sĩ như gia chủ cũng không làm gì được hắn, vì vậy trong lúc nhất thời ai nấy cũng không dám nhiều lời.
"Ta muốn ở lại chỗ này." Công Tôn Cửu Cung bình tĩnh nói: "Ngoại trừ Đường đại sư ra, các ngươi có thể trở về nhà họ Công Tôn làm việc trước, sau khi trở về, huy động toàn bộ lực lượng nhà họ Công Tôn, mau chóng nghĩ cho ta một biện pháp có thể bức hắn ra ngoài."
Trước khi chưa nghĩ ra biện pháp, hắn tuyệt đối sẽ không rời khỏi nơi này, cho dù là tiêu hao mấy năm thời gian, cũng phải mài chết tên này.
Công Tôn Bằng không chỉ là con trai hắn, mà còn là tu sĩ Đạo phủ cảnh, sau này nói không chừng còn có cơ hội bước vào Đạo thần cảnh, trở thành gia chủ nhà họ Công Tôn, hắn vẫn luôn rất coi trọng đứa con trai này, nhưng hiện tại đã chết, thù này không thể không báo.
Hơn nữa đối phương có thể giết chết Công Tôn Bằng, lại còn khiến cho ngay cả hắn cũng không cách nào tìm ra đối phương, tu sĩ như vậy nếu không giết chết, bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành tâm phúc đại họa của nhà họ Công Tôn, hắn không thể dung thứ cho mối họa lớn như vậy sống sót.
Hắn không biết đối phương có chuẩn bị gì hay không, hiện tại bên trong Ám Đằng Tiểu Cốc đã bị hắn oanh kích thành phế tích, đối phương không thể không ăn không uống, nếu trong túi trữ vật không dự trữ đủ thức ăn cùng nước uống, vậy không cần tốn bao nhiêu thời gian, chắc là sẽ đứt đoạn lương thực nước uống.
Đương nhiên muốn bức cho đối phương đứt đoạn thức ăn do đó rời khỏi Ám Đằng Tiểu Cốc khả năng này kỳ thực không lớn, việc này cần tiêu tốn rất nhiều thời gian, hơn nữa đối phương nếu thật sự đói bụng, nói không chừng sẽ đói bất chấp tất cả, ngay cả loại như chuột cũng sẽ ăn sạch.
Mấu chốt vẫn phải nghĩ biện pháp tìm cho bằng được đối phương ra mới được.
Người nhà họ Công Tôn đều gật đầu ngồi lên phi hành khí rời đi.
Công Tôn Cửu Cung lại liếc mắt nhìn những võ giả tu sĩ Ám Đằng Tiểu Cốc vẫn chưa rời đi kia, lạnh giọng nói: "Đều cút hết cho ta, trước khi ta chưa cho phép, ai dám bén mảng tới đây, đều phải chết."
Những võ giả tu sĩ kia đều như bay trốn khỏi nơi này.
Công Tôn Cửu Cung lại bay lên, hắn đứng ở trên cao nhìn xuống, đem cái đỉnh cốc khổng lồ đã được gia cố phù văn của Ám Đằng Tiểu Cốc oanh kích cho sụp đổ hoàn toàn, như vậy từ nay về sau, toàn bộ Ám Đằng Tiểu Cốc đối với hắn mà nói có thể thu hết vào tầm mắt.
Cộng thêm sự tìm kiếm bằng linh niệm bàng bạc, đối phương dám có một chút dấu hiệu hiện hình nào, hắn đều có thể lập tức phát hiện.
Cho dù có trốn, hắn cũng tuyệt không để đối phương trốn quá thoải mái.