Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 12070 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 518
Cứu cứu chúng ta

❊ ❊ ❊

"Đây chính là Tử Liên bệnh sao? Có cách nào chữa trị không?" Một võ giả sắc mặt biến thành xanh đen gấp gáp hô lên, hắn nhìn về phía võ giả quen thuộc với loại quái dị Quyết Liên Quân này.

"Nửa canh giờ, chúng ta chỉ còn sống được nửa canh giờ nữa thôi, người trúng nguyền rủa của Quyết Liên Quân mà mắc phải Tử Liên bệnh chưa bao giờ sống quá nửa canh giờ." Võ giả quen thuộc với Quyết Liên Quân điên cuồng hét lên.

Mười chín người trên mặt nước phát ra những tiếng kêu gào lúc thì bi thảm, lúc thì sợ hãi, lúc thì điên cuồng, bọn họ vẫn đang ở trong trạng thái không thể chấp nhận sự thật.

Không ai muốn chết, cho nên bọn họ mới rơi vào trạng thái tinh thần sụp đổ.

Chu Phàm trầm mặc nhìn mười chín tên võ giả Hoán Huyết Đoạn cùng cảnh giới với mình, hắn không mạo muội tới gần, mà đứng ở vị trí cũ, Tử Liên bệnh hẳn là không lây nhiễm, nhưng hắn buộc phải giữ thái độ cẩn trọng.

"Vô phương cứu chữa, không thuốc giải, bệnh nan y." Có người lẩm bẩm tự nói.

Một võ giả dáng người hơi thấp bỗng nhiên nhìn về phía Chu Phàm.

Chu Phàm đã sớm để Tử Kim giáp trụ bao phủ toàn thân ngay trong khoảnh khắc giải trừ Tử Liên bệnh.

"Không đúng, không đúng, ta nhớ hắn dường như đã trừ bỏ được Tử Liên bệnh." Võ giả dáng người thấp bé dùng ngón tay chỉ Chu Phàm hét lên chói tai.

Vừa nãy lúc đang hoảng loạn sợ hãi, hắn thoáng liếc nhìn về phía Chu Phàm nên đã thấy, lúc đầu vì chính mình trúng nguyền rủa mắc phải Tử Liên bệnh nên chưa kịp hoàn hồn, bây giờ hơi tỉnh lại, hắn liền nhớ ra chuyện này.

Qua lời hắn nói, lại có thêm vài võ giả lên tiếng.

"Ta hình như cũng nhìn thấy."

"Ta dường như cũng thấy."

Nhất thời, những võ giả đang hoảng loạn lẩm bẩm đều im bặt.

Mười chín võ giả Hoán Huyết Đoạn đều nhìn chằm chằm vào Chu Phàm, trong ánh mắt bọn họ lộ ra vẻ mong chờ sâu sắc.

"Chu huynh đệ, ngươi thật sự đã trừ bỏ được Tử Liên bệnh sao?" Ô Cao Hiên gấp gáp hỏi.

Hắn bây giờ cũng mắc phải Tử Liên bệnh, điều này khiến hắn không thể không quan tâm đến việc này.

Chu Phàm trầm mặc không đáp.

"Nếu không phải, ngươi hãy tháo mặt nạ xuống cho chúng ta xem thử." Có võ giả trầm giọng lên tiếng.

Chu Phàm nhìn đám võ giả đa số đang ở trong trạng thái tinh thần sụp đổ này qua đôi mắt lộ ra từ mặt nạ.

Bọn họ giống như kẻ sắp chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng, nhìn chằm chằm vào Chu Phàm.

Chu Phàm trầm mặc một chút, Tử Kim mặt nạ lần lượt thu lại, lộ rõ khuôn mặt của hắn.

Tất cả võ giả đều thấy trên trán hắn không có Yên Văn, ánh mắt nhìn hắn trở nên càng thêm cuồng nhiệt.

"Cứu ta với."

"Đúng vậy, cứu chúng ta đi."

"Ta cái gì cũng nguyện ý đưa cho ngươi, bất kể ngươi muốn tiền tài, tài liệu, phù lục trên người ta hay là công pháp võ kỹ của ta, ta đều đưa cho ngươi."

"Ta cũng nguyện ý đưa cho ngươi, chỉ cần ngươi cứu ta."

Mọi người tranh nhau hét lên với Chu Phàm, Chu Phàm dần dần không còn nghe rõ bọn họ đang nói cái gì nữa.

Chu Phàm hít một hơi lạnh, trầm giọng nói: "Im miệng."

Mười chín người đều im bặt.

"Ta không cứu được các ngươi!" Chu Phàm bình tĩnh nói.

"Ngươi nói dối, ngươi có thể cứu chính mình tại sao không thể cứu chúng ta?"

"Ta quỳ xuống cho ngươi đây." Thật sự có người khụy gối, "bịch" một tiếng quỳ xuống trên mặt nước, "Chỉ cần ngươi cứu ta, ta nguyện ý làm trâu làm ngựa cho ngươi."

Hắn nói xong trong miệng còn ho ra một ngụm máu.

Tử Liên bệnh sẽ khiến cơ thể cường tráng của bọn họ ngày càng tồi tệ, cho đến khi chết đi.

Mười chín người bảy mồm tám lưỡi nói, đa số bọn họ đều cho rằng Chu Phàm có thể cứu bọn họ.

"Ta đã dùng một đạo phù lục trân quý mới giải được Tử Liên bệnh, nhưng phù lục loại này ta chỉ có một đạo." Chu Phàm sắc mặt lạnh lùng nói.

"Ta khuyên các ngươi đừng lãng phí thời gian trên người ta, bây giờ đi tìm cách khác, biết đâu còn kịp."

"Không kịp đâu, nơi này là Đinh khu, dù chúng ta có bỏ thuyền dốc toàn lực quay về Đường Nhai, thì còn lại bao nhiêu thời gian nữa?"

"Hơn nữa, ở Đường Nhai còn có ai cứu được chúng ta chứ? Đây chính là nguyền rủa của Hắc Sát cấp Quyết Liên Quân."

Không ít người tuyệt vọng lẩm bẩm.

"Có thể sống sót hay không là chuyện của bản thân các ngươi." Chu Phàm thở dài một tiếng nói.

Đầu tiên bây giờ là ban ngày, nếu hắn muốn lập tức nhập mộng, thì phải nhờ vả Hắc Long, nhưng dù may mắn Hắc Long đồng ý cho hắn nhập mộng tiến vào Hôi Hà không gian, hắn cũng không dám mạo hiểm nhập mộng ở nơi này.

Bởi vì nhập mộng ở đây quá nguy hiểm, Quyết Liên Quân đã chết, những đồng bọn của hắn không biết lúc nào sẽ chạy đến.

Hắn bây giờ chỉ muốn mau chóng rời khỏi đây.

Mấu chốt là những võ giả này hắn đều không quen biết, người duy nhất có chút giao tình cũng chỉ là Ô Cao Hiên mà thôi.

Nhưng dù là Ô Cao Hiên cũng không đáng để hắn phải dùng mạng của chính mình ra mạo hiểm để cứu.

Những người này dám tiến vào đây, thì nên chuẩn bị tâm thế đối mặt với cái chết rồi.

"Bây giờ chỉ có ngươi mới cứu được chúng ta, ngươi là không chịu cứu chúng ta." Một võ giả ánh mắt đầy oán hận nói.

"Ngươi muốn cái gì chúng ta đều nguyện ý đưa cho ngươi, tại sao ngươi không chịu cứu chúng ta?" Lại một võ giả khác hét lên chói tai.

"Nếu ngươi không cứu chúng ta, vậy thì đừng hòng rời khỏi đây." Lại một võ giả khác trầm mặt nói.

"Lùi một vạn bước mà nói, cứ cho là ta có thể cứu các ngươi, ta cũng không có nghĩa vụ phải cứu các ngươi chứ?" Chút đồng tình cuối cùng trong lòng Chu Phàm hoàn toàn tan biến, hắn lạnh lùng nói: "Bây giờ tránh ra, ta muốn đi."

"Các ngươi nghe xem." Tên võ giả dáng người thấp bé phát hiện ra Chu Phàm giải trừ Tử Liên bệnh đầu tiên dùng ngón tay chỉ Chu Phàm, khuôn mặt hắn vặn vẹo lại, "Hắn thừa nhận là hắn không muốn cứu chúng ta, trên người hắn chắc chắn vẫn còn loại phù lục có thể giải trừ Tử Liên bệnh kia."

"Chúng ta giết hắn, tìm phù lục đó ra." Có võ giả đã rút trường kiếm ra.

"Mọi người cùng xông lên, hắn có lợi hại hơn nữa, cũng đã ác chiến một trận với Quyết Liên Quân rồi, trong cơ thể còn lại bao nhiêu chân khí?" Có một võ giả sắc mặt âm hiểm nói, "Giết hắn là có cơ hội sống sót."

Trên mặt Chu Phàm lộ ra nụ cười lạnh, tay phải hắn rút Tú Đao ra, tay trái nắm chặt cự đao đã đeo lại, dùng Tú Đao chỉ về phía mười chín người nói: "Kẻ nào không sợ chết thì cứ việc lại đây!"

Có lẽ là cái chết đang đến gần, sự khao khát sinh tồn đã khiến lá gan của bọn họ lớn dần lên, không còn sợ hãi Chu Phàm nữa, bọn họ chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Chu Phàm.

Trong mười chín người có mười lăm người nắm chặt đao thương kiếm bổng các loại binh khí, bọn họ bắt đầu dán những lá phù lục cao cấp nhất trên người mình lên binh khí.

Bốn người còn lại trên mặt lộ vẻ do dự, lùi lại mấy bước, trong bốn người này bao gồm cả Ô Cao Hiên sắc mặt ảm đạm.

Mười lăm người kia cũng không thèm nhìn bốn kẻ lui lại, lòng trắng mắt bọn họ tràn đầy tơ máu, bọn họ chỉ muốn đoạt lấy toàn bộ đồ đạc trên người Chu Phàm, tìm được phù lục hoặc dược vật có thể giải trừ Tử Liên bệnh.

Cuộc đối đầu trầm mặc và lạnh lẽo chỉ trong chớp mắt, trong mười lăm người có kẻ hét lớn một tiếng, toàn thân chân khí bộc phát, ùa về phía binh khí trong tay mình.

Tiếng hét lớn này tựa như khẩu hiệu phát động xung phong, mười lăm người như lang như hổ lao về phía Chu Phàm.

Tử Liên bệnh khiến cơ thể bọn họ bị bệnh, nhưng chân khí của bọn họ vẫn còn, bọn họ vẫn có thể phát huy ra thực lực vốn có của Hoán Huyết Đoạn.

Cuộc vồ giết của mười lăm võ giả Hoán Huyết Đoạn khiến trong không khí tràn ngập mùi vị tàn khốc và máu tanh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:252
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.