"Đợi đã." Hồng Cốt Khô Lâu bỗng nhiên lên tiếng.
Lão nhân mới chỉ bước trên không trung đi được mười mấy bước, quay lưng lại với Hồng Cốt Khô Lâu, sắc mặt lão có biến hóa vi diệu, nhưng vẫn giữ vẻ trấn tĩnh xoay người lại nhìn Hồng Cốt Khô Lâu: "Còn chuyện gì sao?"
Hồng Cốt Khô Lâu liếc nhìn bốn tên thủ hạ đang cúi đầu, chậm rãi nói: "Một thủ hạ của ta đã chết."
Khi nó tỉnh lại mà Quyết Liên Quân không có ở đây, vậy chắc chắn là đã chết rồi.
Lão nhân trầm giọng nói: "Vậy thì sao? Ngươi thức tỉnh, chúng ta đã chết bao nhiêu người rồi?"
"Ngươi nói có lý, chuyện này không tính nổi. Dù là thủ hạ của ta hay những quái dị, con người bị ta giết, bọn họ chết đều là vì quá yếu, chết cũng không oán trách được ai." Hồng Cốt Khô Lâu im lặng một lát rồi lạnh lùng nói.
Thấy Hồng Cốt Khô Lâu không có ý định truy cứu nữa, lão nhân hừ một tiếng, xoay người lần nữa đạp không mà đi, trong chớp mắt đã biến mất tại chỗ.
Tốc độ của lão rất nhanh, chỉ trong vài nhịp thở đã rời xa Thê Lương Đường.
Lúc này lão nhân mới đứng lại bước chân, lão quay đầu nhìn về hướng Thê Lương Đường, xác nhận Hồng Cốt Khô Lâu thực sự không có ý đuổi theo, lão mới như thể vừa bị dọa sợ, thở gấp gáp, sắc mặt vốn luôn bình tĩnh giờ hơi tái nhợt.
"Dọa chết lão phu rồi, may mà lão quái vật này bị lão phu hù dọa, nếu thực sự động thủ, nó dùng một tay là có thể diệt trừ lão phu." Lão nhân lau mồ hôi rịn ra trên trán.
Lão nhân hít một hơi, lại thở dài: "Không ngờ nó lại tỉnh lại nhanh như vậy, sớm hơn mấy chục năm so với dự tính của thầy."
Hồng Cốt Khô Lâu một khi đã bắt đầu tỉnh lại thì không thể ngăn cản, nên vừa rồi lão không hề xuất thủ thử sức, còn về chuyện tiêu diệt?
Thầy của lão nếu xuất thủ thì chắc chắn có thể thắng Hồng Cốt Khô Lâu, nhưng nhiều nhất chỉ khiến nó chìm vào giấc ngủ lần nữa, chứ không thể tiêu diệt nó.
Chỉ là một khi để nó chìm vào giấc ngủ, phải chuẩn bị tâm lý cho việc lần tới nó tỉnh lại sẽ báo thù.
Dẫu sao bậc như thầy của lão, không thể nào cứ canh giữ Thê Lương Đường mãi, đợi nó tỉnh một lần lại cho nó ngủ một lần được!
Lần trước khiến nó ngủ say, sở dĩ sau khi tỉnh lại nó không điên cuồng báo thù, đó là vì nó đã phá vỡ quy củ trước, thầy ra tay, nó cũng không dám có bất kỳ oán hận nào!
Với loại quái dị khó tiêu diệt lại sở hữu trí tuệ như thế này, chỉ có thể đặt ra quy củ với nó, không để nó làm loạn quá mức.
"Sau khi về, bảo bên Nghi Loan Ty thiết lập khu vực xung quanh Thê Lương Đường thành cấm địa, nghĩ cách phái người đến giám thị lão quái vật này, dù nó đã đồng ý cũng không thể lơ là." Lão nhân rất nhanh đã nghĩ xong việc cần làm.
Đúng lúc này, miếng ngọc bội xanh biếc bên hông lão khẽ rung động, tản ra ánh sáng màu xanh nhạt.
Lão nhân cầm miếng ngọc bội lên, khẽ điểm nhẹ vào phù văn ở giữa.
Bên trong ngọc bội truyền ra giọng nam tiếng như hồng chung: "Canh Điền, sự tình thế nào rồi?"
Lão nhân lộ vẻ bất đắc dĩ: "Thầy, tên con là Trọng Điền."
"Canh điền hay trồng ruộng đều như nhau thôi..." Phía bên kia truyền đến tiếng cười sảng khoái.
"..." Trọng Điền không nói nên lời nhìn trời, lão lại bị thầy dùng trò đùa nhạt nhẽo này trêu chọc rồi.
Trọng Điền thu dọn tâm tình, kể lại tỉ mỉ chuyện gặp gỡ Hồng Cốt Khô Lâu, trong lúc lão kể, bên ngọc bội không ngừng truyền đến những tiếng cười khẽ "hì hì hì" nghe có vẻ hơi đê tiện.
Lão biết, thầy chắc chắn không nghiêm túc nghe, đang đọc sách rồi.
"Sự tình đại khái là như vậy." Trọng Điền kể xong, lộ vẻ oán trách: "Thầy, lần sau những việc như thế này phiền thầy cho vài vị sư huynh thực lực cao cường tới, thầy cũng không nghĩ xem, vạn nhất nó ngủ quá lâu, vừa tỉnh dậy có khí tức 'trỗi dậy', kích động lên giết con luôn thì sao?"
"Thế thì con là kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, thiếu đi một đồ đệ tốt, đến lúc đó hối hận cũng đã muộn."
"Canh Điền, ta đây cũng là bất đắc dĩ, hơn nữa chẳng phải con đã bình an vô sự trở về rồi sao? Có ta ở đây, con Hồng Khô Lâu kia làm gì có gan làm hại con?" Người bên kia không cho là đúng nói, "Canh Điền, con chính là gan quá nhỏ, thầy chẳng phải thường dạy con sao, dẫu muôn người ta vẫn đi!"
"Càng sợ chết càng dễ chết, gặp nguy hiểm phải có khí thế tiến lên không lùi bước, nghĩ lại năm đó trận chiến kia, thầy con đây dũng mãnh biết bao, hai kẻ cấp Bất Khả Tri bao vây lão già là ta, muốn giết ta, kết quả chẳng phải vẫn để ta xông ra được sao!"
"Tam sư huynh nói với con, có lần thầy uống say, huynh ấy hỏi, nói rằng lần đó đúng là thầy gặp hai kẻ cấp Bất Khả Tri, nhưng vào thời khắc mấu chốt thầy đã 'tự giữ mình', chiều theo ý chúng, chỉ thiếu nước chưa cởi quần, mới may mắn trốn về được..." Sắc mặt Trọng Điền hơi đen lại nói.
Bên kia im lặng một hồi, mới có giọng nói tức giận truyền đến: "Lão Tam nói nhảm, lời khi say rượu... có thể tin sao? Đó đều là lời vô nghĩa!"
Trọng Điền cười cười: "Con lại thấy câu 'rượu vào lời thật' chắc chắn là có lý, nhưng thầy đã bảo không thể tin, vậy thì không thể tin."
"Hừ, không nói nữa, ta còn phải đọc sách." Lão nhân bên kia có chút không vui nói.
"Thầy, thầy bớt đọc sách lại, chú ý sức khỏe nhiều hơn." Nhắc đến chuyện đọc sách, Trọng Điền lộ vẻ quan tâm nói.
"Thế thì không được, trong sách có nhà vàng, trong sách có nhan như ngọc."
"Nhưng sách thầy đang xem là..."
"Nếu không thì sao gọi là trong sách có nhan như ngọc?"
Chuyện xảy ra tại Thê Lương Đường, Chu Phàm tạm thời vẫn chưa hay biết gì, hắn vẫn ở lại nơi hoang dã khổ tu.
Sáng ngày thứ tư, hắn vẻ mặt nghiêm túc ngồi xếp bằng, đồng tử nhuộm lên sắc màu tựa như vàng ròng.
Huyết khí trong cơ thể sôi trào, khiến hắn tiến vào một trạng thái cực kỳ huyền diệu, hắn cuối cùng đã nhìn thấy rõ ràng những vi lạp pháp tắc đang phiêu đãng trong thiên địa.
Những vi lạp này phần phần lớn trình hiện màu xám, trong đó thi thoảng điểm xuyết một chút bụi mịn màu vàng kim.
Màu xám đại diện cho đó là sức mạnh pháp tắc mà hắn vĩnh viễn không thể điều động, "Long Thần Ngữ Điển" ghi chép về pháp tắc có rất nhiều, có pháp tắc Ngũ Hành, pháp tắc Tốc Độ, pháp tắc Sinh Tử, pháp tắc Âm Dương, pháp tắc Không Gian vân vân, nhiều không đếm xuể.
Về lý thuyết, Thần Long thuộc tộc Long Thần có thể nắm giữ học tập mọi pháp tắc, nhưng pháp tắc đều rất huyền áo, nên mỗi con Thần Long đều sẽ đặt thời gian tâm sức vào một đến hai loại pháp tắc, nếu không sẽ tham nhiều mà không nhai nổi.
Chu Phàm không có quyền lựa chọn, hắn chỉ có thể đánh cược vận may, bản thân hắn vốn chẳng phải Thần Long, có thể học tập được pháp tắc mà cường giả cảnh giới cao thâm mới có thể tu luyện, đã là chuyện rất may mắn rồi.
Dù là loại pháp tắc gì, hắn đều có thể chấp nhận.
Hắn hít sâu một hơi, để bản thân giữ trạng thái bình tĩnh tuyệt đối, miệng mở ra, giữa yết hầu phát ra một âm tiết cổ quái.
Đây là từ đơn của Long Thần Ngữ dùng để điều động pháp tắc.
Đồng tử màu vàng kim của hắn có thể thấy những vi lạp màu vàng đang nhanh chóng hội tụ lại thành một quả cầu nhỏ màu vàng, khoảnh khắc quả cầu vàng tụ hợp lại nổ tung, hóa thành những gợn sóng màu vàng lan tỏa ra.
Gợn sóng màu vàng khuếch tán ra xung quanh, xuyên qua cơ thể hắn, khiến trong lòng hắn dâng lên một sự minh ngộ, hiểu được mình đã nhận được pháp tắc gì.
Lúc này trên cây có những chiếc lá khô héo rơi xuống, lá cây sau khi tiến vào phạm vi gợn sóng màu vàng liền lơ lửng giữa không trung, chỉ là rơi xuống chậm rãi với tốc độ cực kỳ chậm.
Một con côn trùng vỗ cánh bay qua, cũng trở nên chậm chạp, như thể đã ngừng lại vậy.