Những người rời đi kia chừng hai ba mươi người, các giáo tập chỉ lạnh nhạt nhìn, không hề có ý mở miệng ngăn cản.
Chu Phàm cùng những người khác cũng chú ý tới, trong lòng thầm hiểu, đám người này không thể thông qua kiểm tra quỷ thệ, không dám lập quỷ thệ, cho nên tự mình rời đi.
Các thí sinh còn lại lần lượt xếp hàng tiến lên lập quỷ thệ.
Đúng như vị lão giả tóc bạc trong số các giáo tập đã nói, nội dung kiểm tra quỷ thệ chủ yếu có ba phương diện: Thứ nhất, có phải người Đại Ngụy hay không? Thứ hai, có phải là bản thân thí sinh hay không? Thứ ba, cảnh giới đã vượt quá Thể Lực đoạn hay chưa?
Nội dung kiểm tra có những cái đã được thử nghiệm một lần trước khi báo danh, bây giờ lại là lần thứ hai.
Lần thứ hai này càng nghiêm khắc hơn, trước mặt các giáo tập thực lực cường đại của thư viện, thí sinh muốn giở trò khôn vặt phát quỷ thệ giả, gần như là chuyện không thể.
Tất nhiên có lẽ sẽ có cá lọt lưới, nhưng rất ít, rất ít.
Sau khi Chu Phàm lập quỷ thệ xong, y nhận được một tấm thẻ thi bằng gỗ, thẻ thi rộng ba ngón tay, dài hai ngón tay, ngoài việc khắc tên của y và các thông tin khác, phía trên thẻ thi còn hiện lên con số chín.
Chữ ‘chín’ này đại diện cho thí thất mà y ở.
Thật ra nếu là đại khảo Giáp tự ban các khóa trước, căn bản sẽ không phiền phức như thế này. Các khóa trước dù có kiểm tra thế nào, võ giả chỉ cần nhìn cảnh giới võ đạo, mà Giáp tự ban chỉ chiêu mộ mười người, sau khi có kết quả, chắc chắn sẽ điều tra kỹ lưỡng lại thân phận của mười người đó.
Nhưng năm nay thì khác, có thêm văn thí, thư viện rõ ràng là lo lắng có người thi thay xuất hiện, cho nên trước khi văn thí bắt đầu, mới tiến hành một lần sàng lọc tư cách như vậy.
Nhưng Chu Phàm vẫn không hiểu, tại sao không thêm vào nội dung quỷ thệ có thể khiến thí sinh trung thực khi thi cử?
Y vừa nghĩ vừa theo sự chỉ dẫn của thư viện, cùng mười mấy thí sinh khác rời khỏi quảng trường, bọn họ rất nhanh lại dưới sự dẫn dắt của nhân viên thư viện, tản ra đi về phía thí thất của mình.
Thí thất có tổng cộng mười phòng, mỗi phòng chứa khoảng ba mươi thí sinh.
Còn việc thí sinh sẽ được phân vào thí thất nào hoàn toàn là do thư viện sắp xếp, không thí sinh nào biết được.
Trước khi vào thí thất, Chu Phàm cũng giống như các thí sinh khác bị hai vị giáo tập chặn lại.
Một giáo tập trung niên sau khi xác nhận thẻ thi của Chu Phàm không có vấn đề gì, mới trầm giọng nói: "Quy củ trường thi, không được phép mang túi phù, phù lục, khí cụ các thứ vào thí thất, bây giờ xin hãy giao những thứ này ra, sau khi thi xong sẽ trả lại cho ngươi."
Chu Phàm đối với chuyện này đã sớm hiểu rõ, y tháo túi phù của mình xuống, bỏ vào trong chiếc túi vải có đánh dấu tên mình.
Tinh Sương Tú Đao và tất cả mọi thứ khác, y đã sớm bỏ vào trong Sách Trữ Vật, mà Sách Trữ Vật nằm ngay trong túi phù, cho nên y giao túi phù ra, cũng tương đương với việc đã giao hết tất cả những thứ không hợp quy củ trường thi ra ngoài.
"Còn nữa không? Nếu trong thời gian thi mà phát hiện sử dụng những thứ này để gian lận, là sẽ bị hủy bỏ tư cách thí sinh đấy." Giáo tập trung niên nọ mặt không cảm xúc nói.
"Không còn nữa." Chu Phàm lắc đầu.
Hai vị giáo tập nhìn nhau một cái, ra hiệu Chu Phàm có thể đi vào.
Không chỉ đối với Chu Phàm, dù là đối với bất kỳ võ giả nào, cũng không có hành vi khám người xảy ra.
Đây lại là một điểm khiến Chu Phàm cảm thấy hơi khó hiểu.
Chẳng lẽ là vì bảo vệ tôn nghiêm của võ giả nên không khám người sao? Cũng không sợ thí sinh giấu đồ mang vào sân sao? Chu Phàm thầm tự giễu trong lòng.
Văn thí lần thứ nhất của Giáp tự ban này, xem ra có chút không đơn giản.
Trong thí thất đã ngồi rải rác mười mấy thí sinh, những người này đều không nói chuyện, mà là ngồi tại chỗ của mình, đánh giá Chu Phàm một cái.
Chu Phàm theo thẻ thi tìm được vị trí của mình, ngồi xuống, đặt bút mực nghiên bên cạnh bàn, y cũng bắt đầu đánh giá các thí sinh trong thí thất, một người cũng không quen.
Tuy nhiên điều này rất bình thường, trên thực tế thí sinh tham gia kỳ thi Giáp tự ban, y chỉ quen biết Trâu Thâm Thâm và Lý Trùng Nương.
Mười cái thí thất, có được phân vào cùng một phòng hay không cũng chẳng phải chuyện gì kỳ lạ.
Vẫn còn thí sinh chưa vào, Chu Phàm cùng đám thí sinh này chỉ có thể kiên nhẫn yên lặng chờ đợi.
Không bao lâu sau, Chu Phàm nhìn thấy Trâu Thâm Thâm bước vào thí thất này, y hơi ngẩn ra, sau đó mỉm cười với Trâu Thâm Thâm một cái.
Trâu Thâm Thâm cũng nhìn thấy Chu Phàm, nhưng cậu ta không cười, mà giống như trước đây, lạnh mặt ngồi xuống một cái bàn phía trên bên trái Chu Phàm.
Cũng không biết Trâu Thâm Thâm chuẩn bị thế nào rồi? Người này tính tình càng ngày càng quái đản, hơn nữa sao càng lớn càng có cảm giác ẻo lả thế nhỉ? Chẳng lẽ là ảo giác của mình, hay là trước đây mình không phát hiện ra? Chu Phàm thầm nghĩ những chuyện không đâu vào đâu này.
Trong thí thất rất nhanh đã ngồi đủ ba mươi ba thí sinh, sau đó không còn thí sinh nào vào thí thất số chín nữa.
Nghĩ lại chắc là cũng gần đủ rồi, lại thêm một lát sau, có ba vị giáo tập bước vào thí thất, hai vị giáo tập trong phòng thi cung kính hành lễ, rời khỏi nơi này.
Đứng đầu ba vị giáo tập chính là vị giáo tập cao lớn tóc bạc trắng lúc trước, hai giáo tập còn lại thì một người trong tay cầm túi đựng đề thi, một người trong tay cầm một tấm ván gỗ hình vuông to như bàn cờ, nhưng tấm ván gỗ hơi lõm xuống, nhất thời không nhìn ra công dụng.
Sắc mặt không ít thí sinh trong thí thất số chín hơi thay đổi, sẽ không phải là vị giáo tập tóc bạc này giám thị thí thất số chín chứ?
Vị giáo tập tóc bạc này không hề nói cười, nhìn qua là biết loại người rất nghiêm khắc, không dung nổi một hạt cát nào.
"Bỉ nhân là chủ giám khảo của thí thất số chín." Giáo tập tóc bạc lên tiếng xác nhận suy nghĩ trong lòng các thí sinh thí thất số chín, "Hai người này là phó giám khảo hỗ trợ ta."
Trong thí thất yên tĩnh không tiếng động, giáo tập tóc bạc tuổi không nhỏ, nhưng đôi mắt sắc bén, ông ta quét mắt một vòng khắp tất cả mọi người trong thí thất mới cười lạnh: "Trước khi các ngươi vào đây, có phải cảm thấy kỳ lạ, vì sao không ép các ngươi lập quỷ thệ không được gian lận, cũng không tiến hành khám người đối với các ngươi?"
Chu Phàm trong lòng hơi căng thẳng, y đúng là tồn tại nghi hoặc như vậy, hơn nữa tin rằng trong thí thất không chỉ mình y có nghi hoặc này.
"Bởi vì không cần thiết." Giáo tập tóc bạc lạnh giọng nói: "Các ngươi cứ việc gian lận, tiền đề là đừng để ba người chúng ta phát hiện, nhưng việc này rất khó, ta khuyên các ngươi những con chim non này đừng có ôm tâm lý may mắn, làm loại chuyện ngu ngốc này."
"Nhưng ta biết đa số các ngươi sẽ không nghe, nếu văn thí không xong, võ thí phía sau lại càng khó hơn, cơ hội năm năm một lần, sẽ không ai muốn từ bỏ, luôn sẽ có người thử mạo hiểm, đánh cược một phen."
"Đây mới là suy nghĩ chính xác, nếu đổi lại là ta mà trình độ văn thí không được, cũng sẽ mạo hiểm đánh cược một phen!"
Trên mặt giáo tập tóc bạc mang theo vẻ lạnh lùng, ông ta dừng lại một chút mới bình tĩnh nói: "Ta hiểu suy nghĩ của các ngươi, nhưng không có nghĩa là ta sẽ đồng tình với các ngươi, thư viện có quy củ của thư viện, cho nên một khi phát hiện ngươi gian lận, vậy thì đại khảo Giáp tự ban lần này sẽ không còn liên quan gì đến ngươi nữa."
"Muốn thách thức quy củ do thư viện đặt ra, lén lút gian lận, vậy thì hãy lấy bản lĩnh của các ngươi ra, đừng để ba người chúng ta phát hiện, nhưng các ngươi có bản lĩnh này sao?" Trên mặt giáo tập tóc bạc lộ ra vẻ khinh miệt.
"Ta cho rằng các ngươi không có, mấy ngày nay các ngươi thu thập thông tin thư viện, cố gắng tìm hiểu thư viện, tìm hiểu những giáo tập giáo thụ như chúng ta, nhưng ta có thể nói các ngươi đối với thư viện đối với chúng ta hoàn toàn không biết gì cả, không tin các ngươi cứ việc thử xem, chỉ cần các ngươi không hối hận!"
"Bây giờ văn thí Giáp tự ban bắt đầu!"