"Hiện tại người xếp hạng nhất là Lý Trùng Nương, nàng ấy đang ở độ cao hai ngàn bảy trăm trượng." Giáo tập vẫn là người nói ra thứ hạng đầu tiên trước.
Lý Trùng Nương đứng đầu rồi sao?
Trọng Điền cùng ba vị chủ khảo đều hơi sững sờ, bọn họ không ngờ tới người xếp hạng nhất lại chính là Lý Trùng Nương.
Cho dù hôm qua Lý Trùng Nương đã là hạng hai, nhưng hạng hai chung quy vẫn là hạng hai, không thể so sánh với hạng nhất được.
"Nữ tử này rốt cuộc có lai lịch thế nào? Cứ theo đà này, chẳng phải ngày mai nàng ta sẽ leo tới đỉnh sao?" Trương Lý Lão Thái Gia sắc mặt trở nên có chút vi diệu.
"Bất kể lai lịch thế nào, chỉ cần nàng ấy thông qua bài kiểm tra Quỷ Thệ, thì chính là người Đại Ngụy." Trọng Điền cười nói, "Nhưng nói đến chuyện leo đỉnh thì vẫn còn hơi sớm."
Ba trăm trượng phía sau đâu có dễ đi.
"Người xếp hạng hai là ai?" Viên Hải hỏi.
Điều này khiến giáo tập có chút bất ngờ, vị trụ trì Bạch Tượng tự này rất hiếm khi đặt câu hỏi.
Trọng Điền cùng Trương Lý Lão Thái Gia thì đã đoán ra được vài phần, Viên Hải đây là đang lo lắng cho Nhất Hành, người vốn dĩ đứng hạng nhất.
"Người xếp hạng hai là Nhất Hành, cậu ta hiện đang ở độ cao hai ngàn sáu trăm năm mươi trượng." Giáo tập trả lời.
Viên Hải lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ông cũng biết Nhất Hành hôm nay chỉ đi được ba trăm năm mươi trượng, điều đó chứng tỏ ngọn núi sau "Hàn Tử Tuyến" rất khó leo, nếu không Nhất Hành đã không giảm tốc độ.
"Xếp hạng ba là Dạ Lai Thiên Hương." Giáo tập lại nói ra cái tên thứ ba.
"Có phải người của Dạ Lai gia tộc ở Tiêu Lôi Châu thành không?" Trương Lý Lão Thái Gia có chút kinh ngạc hỏi.
Ông rất ít khi quan tâm đến thông tin của các thí sinh.
"Chính là Dạ Lai gia tộc đó." Giáo tập khẳng định.
Dạ Lai Thiên Hương trước đó không hề lọt vào tầm mắt của bọn họ, không ngờ sau khi vượt qua Hàn Tử Tuyến, lại vọt lên hạng ba.
Dù sao cũng là một đại thế gia đến từ Tiêu Lôi Châu, có thực lực như vậy cũng không có gì lạ.
"Tiếp tục nói đến các thứ hạng phía sau đi."
"Hạng bốn là Trâu Thâm Thâm, hạng năm là Trương Lý Tiểu Hồ, hạng sáu là Hùng Phi Tú..."
"Hùng Phi Tú?" Lại là Trương Lý Lão Thái Gia ngắt lời, sắc mặt ông trầm xuống: "Là người của nhà Lão Hắc Hùng ở Cự Hùng huyện sao?"
"Lão Thái Gia, sao ngài cái gì cũng không biết thế?" Trọng Điền cười nhạt: "Hùng Phi Tú này chính là cháu nhỏ quý giá nhất của Lão Hắc Hùng đấy."
Trương Lý gia và Hùng gia vốn có không ít hiềm khích.
Đối với câu hỏi của Trọng Điền, Trương Lý Lão Thái Gia chỉ hừ một tiếng nói: "Ta có bao nhiêu chuyện phải lo, lại thêm thí sinh tham gia Giáp tự ban đông như vậy, sao ta có thể biết hết từng người? Bây giờ biết cũng chưa muộn, kẻ nào vượt trội mới đáng để ta tìm hiểu. Không ngờ Lão Hắc Hùng lại dám phái cháu mình đến Cao Tượng thư viện tranh đoạt danh ngạch Giáp tự ban..."
"Chẳng phải Trương Lý gia cũng phái một đệ tử ưu tú đến Cự Hùng huyện góp vui đó sao?" Trọng Điền cười nói.
Trương Lý Lão Thái Gia không phủ nhận. Ông phái đệ tử kia đi cũng vì dự cảm cuộc tranh đoạt Giáp tự ban ở Cao Tượng huyện lần này rất khốc liệt, ngay cả Trương Lý Tiểu Hồ cũng chưa chắc nắm chắc phần thắng, nên mới để đệ tử ưu tú đó tới Cự Hùng huyện cầu may.
Dù sao tất cả thí sinh đều đổ xô về Cao Tượng huyện, có khi hai huyện lân cận lại dễ dàng hơn chút.
Đôi khi thi cử cũng cần phải xem vận may.
"Ngươi nói tiếp đi." Trương Lý Lão Thái Gia lại bảo.
"Hạng bảy là Chu Phàm, hạng tám là Ôn Hiểu, hai người họ vừa vặn đổi vị trí cho nhau." Hai người này đều là đối tượng giáo tập quan tâm, dù mất đi tùy tùng mà vẫn giữ được thứ hạng cao như vậy, quả thật nằm ngoài dự kiến.
"Không ngờ bọn họ vẫn chưa bị tụt lại phía sau..." Trương Lý Lão Thái Gia có chút kinh ngạc.
"Hạng chín là Đỗ Nê." Giáo tập liếc nhìn Trọng Điền rồi mới nói.
Đệ tử mật truyền của thư viện mà chỉ xếp hạng chín, vị trí này nghe chừng vẫn hơi nguy hiểm.
Nhưng may mắn thay Đỗ Nê đứng thứ hai về văn thí, nên hạng chín cũng không phải chuyện gì không thể chấp nhận.
Trọng Điền lại có sắc mặt bình tĩnh, ông có lòng tin với Đỗ Nê, hơn nữa còn hai ngày nữa, ai dám khẳng định Đỗ Nê không thể "hậu lai cư thượng" (người đến sau vượt lên trước)?
"Hạng mười là Hạc Nhất Minh." Giáo tập lại nói.
"Hạc Nhất Minh này là đệ tử của Hạc gia ở Phi Hạc huyện sao?" Trương Lý Lão Thái Gia lại hỏi.
Giống như những gì ông đã nói trước đó, ông hoàn toàn không hề tìm hiểu bất cứ thông tin gì về thí sinh Giáp tự ban từ trước.
Hạc gia ở Phi Hạc huyện là đệ nhất thế gia tại đó, Hùng gia ở Cự Hùng huyện cũng như vậy. Thú vị là Cao Tượng huyện lại không có Tượng gia, ngược lại Trương Lý gia chiếm giữ vị trí đứng đầu. Trong này có một câu chuyện rất dài, chỉ những ai am hiểu lịch sử Cao Tượng huyện mới biết rõ nguyên do.
Như vậy top mười của kỳ thi việt dã hôm nay đã được xác định.
"Sau mười hạng đầu còn có hai thí sinh tiếp tục leo lên, họ là ai?" Trương Lý Lão Thái Gia lại quan tâm đến thứ hạng sau top mười.
Còn những người phía sau nữa thì không cần quan tâm, bởi vì những thí sinh giậm chân tại chỗ đó nếu không thể vượt qua Hàn Tử Tuyến, thì kỳ thi việt dã lần này của họ chỉ có thể dừng lại tại đây.
"Hạng mười một là Đông Phương Phượng của Đông Phương gia." Giáo tập nói tên.
Nếu Bạch Huyền Ngọc biết Đông Phương Phượng đã giải quyết xong vấn đề Hàn Tử Tuyến và tiếp tục leo lên, chắc hắn ta sẽ càng lo lắng hơn.
"Đông Phương gia luôn giấu nghề, họ còn tưởng ta không biết thiên phú của Đông Phương Phượng kinh người đến thế nào, chắc Đông Phương gia cho rằng Đông Phương Phượng so với con cáo nhỏ nhà ta cũng chẳng kém là bao." Trương Lý Lão Thái Gia cười nhạt.
"Đông Phương Phượng vẫn rất khá." Trọng Điền khẽ gật đầu.
"Đúng vậy, năm đó cậu ta suýt chút nữa đã bái nhập môn hạ của ngươi rồi." Trương Lý Lão Thái Gia liếc nhìn Trọng Điền, chậm rãi nói.
Thế gia và thư viện vốn là mối quan hệ đối địch, nhưng Đông Phương gia lại có ý để Đông Phương Phượng bái nhập môn hạ đệ tử Thánh nhân của thư viện. Đó là hành vi phản bội thế gia, thế gia làm vậy sẽ bị tất cả các thế gia khác cô lập.
Nhưng Đông Phương gia vẫn muốn làm thế, không phải để Đông Phương gia nhận được sự ủng hộ của thư viện, thực tế thư viện không thể nào ủng hộ một thế gia, mà là để Đông Phương Phượng tiến xa hơn.
Chỉ cần Đông Phương Phượng có thể trở thành cường giả đỉnh cao, Đông Phương gia mới có thể "nước lên thì thuyền lên". Đông Phương gia có thể nói là đã thực hiện một vụ đánh cược lớn, thậm chí vì tránh áp lực từ các thế gia, họ còn muốn cố tình trục xuất Đông Phương Phượng khỏi gia tộc để tránh miệng lưỡi thế gian.
Chỉ là chuyện che mắt thiên hạ này, ba nhà Tào, Bạch, Tôn không thể làm ngơ, cuối cùng Trương Lý gia cũng ra mặt cảnh cáo Đông Phương gia, yêu cầu họ không được làm chuyện như vậy.
Trọng Điền năm đó đã do dự rất lâu, nhưng ông không muốn làm trầm trọng thêm mâu thuẫn giữa thế gia Cao Tượng huyện và thư viện, cuối cùng ông vẫn từ chối đề nghị của Đông Phương gia.
Đó đều là chuyện đã qua, Trương Lý Lão Thái Gia lại nhìn giáo tập, ra hiệu giáo tập nói tiếp.
"Hạng mười hai là Hầu Thập Tam Kiếm." Giáo tập trả lời.
Hầu Thập Tam Kiếm hôm qua là hạng hai mươi mốt, vậy mà phút chốc đã vọt lên hạng mười hai, điều này khiến cả ba người Trọng Điền đều lộ vẻ kinh ngạc.
Không ngờ ba thí sinh leo núi một mình được nhắc đến hôm qua đều vẫn đang kiên trì, hoàn toàn không có dấu hiệu tụt lại phía sau.
"Hầu Thập Tam Kiếm đó làm sao vượt qua Hàn Tử Tuyến?" Trọng Điền không kìm được hỏi.
"Từ hình ảnh truyền về thì không nhìn ra." Giáo tập lắc đầu.
Ba người Trọng Điền trầm mặc, bọn họ lờ mờ đoán được vài điều, nhưng không thể khẳng định.
"Đệ tử Kiếm Tông quả nhiên không thể coi thường." Trương Lý Lão Thái Gia thở dài một tiếng nói.