“Chuyện này không đúng, tại sao buổi tối không được mặc quần áo trắng ra đường chứ?” Tiểu Quyến không phục, lầm bầm trong lòng Chu Phàm, “Rõ ràng đáp án của ta hợp lý hơn.”
Vì tóc dài chấm eo mà mặc quần áo trắng ra đường là sẽ bị đánh, đố mẹo thì cứ theo đáp án ta đã xem trước kia thôi, dù có hợp lý hay không thì cũng chỉ có thể là đáp án này… Chu Phàm nhếch môi nghĩ, hắn không để ý đến Tiểu Quyến, mà mở Sách Lưu Trữ ra, lấy từng cái hộp gỗ từ bên trong.
Lấy mười cái hộp gỗ xong, Chu Phàm mới đóng Sách Lưu Trữ lại.
Hộp gỗ mở ra, bên trong thình lình toàn là những lá bùa chú.
Mười cái hộp gỗ chính là mười bộ trận pháp phòng ngự khác nhau.
Đây là thứ Chu Phàm mua từ Vạn Bảo Các trước khi đi dã ngoại, bởi vì hắn biết ngoài hoang dã, khi ngủ đêm có thể sẽ xảy ra đủ loại bất ngờ, mà trận pháp phòng ngự lại rất quan trọng, thế nên hắn đã chuẩn bị không ít loại trận pháp này.
Chu Phàm bắt đầu bố trí từng tầng trận pháp quanh mình.
Mười tầng trận pháp bố trí xong, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Có mười tầng trận pháp này, cho dù có quái dị lợi hại nào muốn xông vào, cũng khó mà phá vỡ trận pháp của hắn trong thời gian ngắn.
Huống hồ, tiểu nam hài mặc huyết y trong cơn ác mộng kia hẳn đã rời đi rồi, cho dù hắn có rơi vào ác mộng, cũng chưa chắc không tỉnh lại được, đây chẳng qua chỉ là vài biện pháp đề phòng mà thôi.
Dù thực sự có quái dị mạnh mẽ phá vỡ mười tầng trận pháp, lúc hắn không thể tỉnh lại thì vẫn còn một lá bài tẩy cuối cùng giao cho Tiểu Quyến quyết định có kích hoạt hay không, đêm qua hắn đã dặn dò Tiểu Quyến rồi.
Thời khắc nguy cấp có thể kích hoạt Hồi Thiên Miên.
Lá bài tẩy này đủ để bảo đảm hắn bình an vô sự.
Chu Phàm làm xong những điều này mới nằm xuống hố tuyết, thả lỏng việc kiểm soát cơ thể mình.
Cái hàn khí kia quả nhiên quỷ dị, dù có mười tầng trận pháp, nó vẫn có thể chui vào được.
Chu Phàm không để tâm tới hàn khí, mặc kệ Tiểu Quyến thay hắn điều khiển Không Âm Quỷ Lôi trong cơ thể để chống lại luồng hàn khí quỷ dị này, hắn nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Chu Phàm vẫn như mọi khi, sau khi ngủ say liền xuất hiện trên con thuyền ở sông Xám.
Sau khi hoàn hồn, Chu Phàm không nhìn Triệu Nhã Trúc và Thực Phù, mà nhìn cơ thể mình trước.
Khi phát hiện trên người mình vẫn còn bao phủ Hài Mộng Chi Hoàn màu bạc, hắn thở dài một tiếng, vốn dĩ hắn còn ôm một tia may mắn, tưởng rằng tiến vào vùng cực hàn này sẽ không bị Hài Mộng Chi Hoàn xâm chiếm, không ngờ Hài Mộng Chi Hoàn vẫn còn tồn tại.
Sau khi tia may mắn đó tan vỡ, Chu Phàm mới nhìn sang Triệu Nhã Trúc và Thực Phù.
Triệu Nhã Trúc đang thêu thùa, Thực Phù lại đang chằm chằm nhìn Chu Phàm, thấy Chu Phàm nhìn qua, nàng mới lạnh lùng nói: “Ta gom đủ bốn ngàn con Đại Hôi Trùng rồi.”
Trước kia Chu Phàm từng hứa với nàng, chỉ cần nàng gom đủ bốn ngàn con Đại Hôi Trùng thì sẽ thay Triệu Nhã Trúc chuyển giao công pháp Huyết Kim giai đoạn Kháng Kích và Huyết Kim cho nàng.
Chu Phàm liếc nhìn Triệu Nhã Trúc: “Triệu cô nương, lấy hai quả cầu lưu ly của chúng ta ra đi.”
Triệu Nhã Trúc ậm ừ nhạt nhẽo, nàng đặt kim thêu xuống, bàn tay rộng mở ra, liền có hai luồng sương xám bay tới, huyễn hóa thành hai quả cầu lưu ly lớn nhỏ.
“Chu Phàm hiện có chín ngàn bốn trăm bảy mươi ba con Đại Hôi Trùng, tiểu gia hỏa có bốn ngàn một trăm hai mươi hai con Đại Hôi Trùng, có muốn chuyển bốn ngàn con Đại Hôi Trùng sang quả cầu lưu ly của Chu Phàm không?” Triệu Nhã Trúc nhìn hai quả cầu lưu ly hỏi.
“Chuyển qua là được.” Chu Phàm cười nói.
Triệu Nhã Trúc nhanh chóng chuyển bốn ngàn con Đại Hôi Trùng từ quả cầu lưu ly của Thực Phù sang quả cầu lưu ly của Chu Phàm.
Làm xong việc này, Triệu Nhã Trúc lấy ra một cái hộp gỗ đỏ đã chuẩn bị từ trước, nàng cười nói: “Tiểu gia hỏa, đây là công pháp Huyết Kim giai đoạn Kháng Kích ta chuẩn bị cho ngươi, Huyết Kim cũng ở bên trong rồi, giờ thì xem thử người nào đó có giữ lời hay không thôi.”
Chu Phàm nhướng mày, hắn cầm hộp gỗ đỏ lên, mở ra kiểm tra trước, sau khi phát hiện quả nhiên là công pháp Huyết Kim giai đoạn Kháng Kích và Huyết Kim thì mới đưa cho Thực Phù.
Chu Phàm thậm chí không thèm học thuộc công pháp giai đoạn Kháng Kích, bởi vì làm vậy không có ý nghĩa, công pháp giai đoạn Kháng Kích này cần Huyết Kim đặc thù phối hợp mới luyện thành được, Huyết Kim mới là thứ quan trọng nhất, không có Huyết Kim thì có công pháp giai đoạn Kháng Kích cũng vô dụng.
Thực ra kiểm tra cũng không cần thiết, vì đây coi như là một kiểu giao dịch dưới sự chứng kiến của con thuyền, Triệu Nhã Trúc cũng không thể giở trò mèo gì trong đó.
Thực Phù nhận được hộp gỗ đỏ, vẻ mặt băng giá hơi dịu lại, trong lòng cảm thấy rất phấn chấn, nàng vất vả lâu như vậy, cuối cùng công pháp Huyết Kim giai đoạn Kháng Kích và Huyết Kim đã đến tay.
Chu Phàm không vội vàng chào hàng công pháp giai đoạn Tốc Độ của mình, dù sao Thực Phù còn cần một khoảng thời gian không ngắn để tu luyện công pháp giai đoạn Kháng Kích, tin rằng Thực Phù đã có vài lần kinh nghiệm trước đó, để đạt được công pháp giai đoạn Tốc Độ đỉnh cao, nàng cũng sẽ nỗ lực tích góp Đại Hôi Trùng, căn bản không cần hắn nói thêm gì nữa.
Chu Phàm nhìn sang Triệu Nhã Trúc hỏi: “Cô có cách nào khiến người ta dù đang trong giấc mộng cũng có thể bố trí tầng phòng ngự Chân Khí bên ngoài cơ thể không?”
Sau khi suy nghĩ vừa rồi, Chu Phàm nhạy bén nhận ra tầm quan trọng của việc làm như vậy, chỉ cần có tầng phòng ngự Chân Khí, thì sau này hắn ngủ cũng sẽ yên tâm hơn nhiều, chứ không chỉ áp dụng cho vùng cực hàn bên ngoài kia.
“Nếu là người thường thì có không ít cách làm được, nhưng ngươi thì không.” Triệu Nhã Trúc lắc đầu nói.
“Tại sao ta lại không được?” Chu Phàm có chút ngạc nhiên hỏi.
“Ta cũng không rõ lắm.” Triệu Nhã Trúc nghĩ một lúc rồi nói: “Trước kia cũng từng có người lên thuyền đưa ra yêu cầu tương tự, ta vốn tưởng rất đơn giản, nhưng cuối cùng đều thất bại, việc này hẳn là có liên quan đến con thuyền.”
Chu Phàm thở dài tiếc nuối, nếu đã dính dáng đến con thuyền thì thật sự là hết cách rồi.
“Thật khiến ta bất ngờ, không ngờ ngươi vẫn còn ở lại nơi hiểm địa đó, vậy đêm nay còn cần Thần Nguyên Châu không?” Triệu Nhã Trúc lên tiếng hỏi.
Một viên Thần Nguyên Châu đổi lấy một ngàn con Đại Hôi Trùng, đối với Triệu Nhã Trúc mà nói, vẫn có thể kiếm được chút tiền nhỏ, nếu Chu Phàm cần, đương nhiên nàng sẽ không keo kiệt mà luyện chế cho Chu Phàm một viên Thần Nguyên Châu.
Chu Phàm trầm ngâm, tiểu nam hài mặc huyết y hẳn đã rời đi rồi, vậy hắn không thể dự đoán đêm nay sẽ nằm mơ thấy ác mộng gì, nếu cần Thần Nguyên Châu thì nên lưu lại loại ý niệm nào cho phù hợp đây?
Thần Nguyên Châu chỉ có thể khiến hắn giữ được một tia linh minh, không thể khiến hắn nhớ lại mình là ai trong giấc mộng, nhưng vào thời khắc mấu chốt có lẽ sẽ phát huy được tác dụng lớn, giống như hai đêm trước vậy.
Chu Phàm do dự một chút, vẫn dùng một ngàn con Đại Hôi Trùng nhờ Triệu Nhã Trúc luyện chế cho mình một viên Thần Nguyên Châu.
Chu Phàm gửi ý niệm đã suy nghĩ kỹ vào trong Thần Nguyên Châu.
Làm xong những việc này, một lát sau, thời gian đã đến, Chu Phàm liền rời khỏi không gian sông Xám.
“Chúc mừng ngươi được như ý nguyện.” Triệu Nhã Trúc thấy Chu Phàm đã rời đi, nàng cười chúc mừng: “Ngươi yên tâm, công pháp giai đoạn Kháng Kích ta đưa cho ngươi sẽ không kém hơn loại Chu Phàm tu luyện đâu.”
“Chỉ là không kém hơn loại của hắn thôi sao?” Thực Phù nhìn hộp gỗ đỏ trong tay hỏi.
“Như vậy đã rất tốt rồi, dù sao ngươi cũng biết đấy, công pháp giai đoạn Kháng Kích trong tay hắn cũng là có được từ những người dẫn đường khác, những kẻ có thể trở thành người dẫn đường đều là tu sĩ tầng lớp đỉnh cao, thứ có thể giữ lại trên người đều là những món rất tốt, ta không dám nói món ta đưa cho ngươi tốt hơn của hắn đâu.” Triệu Nhã Trúc lộ vẻ bất lực nói.