Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 13467 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quy đổi

❊ ❊ ❊

Không ngờ "Thức Thần Quyết" lại biến mất theo cách này...

Chu Phàm ngẩn ra một chút rồi nói: "Người có thể tự sáng tạo ra công pháp như 'Thức Thần Quyết' thì tu vi cảnh giới chắc hẳn không thấp nhỉ? Những người bạn chí cốt của hắn, tu vi cảnh giới e là cũng chẳng kém bao nhiêu, vậy mà bọn họ lại vì một môn công pháp đỉnh tiêm giai đoạn Võ Thức mà tranh đấu đến mức ngươi chết ta sống sao?"

Trong mắt Chu Phàm, công pháp như vậy có lẽ hiếm có, nhưng cũng chưa cần thiết phải đến mức độ đó.

Chu Tiểu Miêu cười nhạo: "Đó là vì ngươi tầng thứ quá thấp, không hiểu được giá trị của nó nằm ở đâu. Nếu khi đó ta biết chuyện này và tình cờ cũng ở gần đó, ta cũng sẽ không chút do dự lao tới, cướp lấy 'Thức Thần Quyết', đồng thời giết sạch những kẻ đã từng xem qua nó."

"Nếu 'Thức Thần Quyết' thật sự giống như lời đồn đại bên ngoài, thì nó chính là công pháp giai đoạn Võ Thức mạnh nhất. Tại sao mỗi một cảnh giới ngươi đều phải cố gắng đạt đến hoàn mỹ?"

"Mục đích chính chẳng phải là để đi xa hơn trên con đường tu hành sao? Càng lên cao ngươi càng hiểu rõ, cái lợi của nền tảng vững chắc là gì. Đôi khi chỉ một chút khác biệt nhỏ nhặt cũng có thể khiến ngươi mất đi cơ hội tiến giai lên cảnh giới cao hơn."

"Tu hành là con đường không lối về, càng đi xa, muốn phế bỏ tu vi quay đầu tu luyện lại càng khó khăn. Như vậy sẽ không thể bù đắp những khiếm khuyết để lại từ nền tảng trước kia. Muốn bù đắp những khiếm khuyết đó, trừ khi tìm được một số thiên tài địa bảo, còn không thì cái giá phải trả lớn đến mức kinh người."

"Mấy người kia liều mạng muốn độc chiếm 'Thức Thần Quyết', bọn họ tuy không thể tu luyện, nhưng có thể đem nó đi đổi lấy những thứ mình cần. Một số đại thế lực, đại môn phái đối với loại công pháp đỉnh tiêm ở giai đoạn thấp như thế này thì chưa bao giờ tiếc bất kỳ nguồn tài nguyên nào."

"Ví như dù tông chủ hay trưởng lão của một môn phái không dùng đến, nhưng đệ tử của họ lại có thể dùng, đặt nền tảng vững chắc hơn họ, từ đó đi xa hơn trên con đường tu luyện, khiến môn phái trở nên hưng thịnh hơn."

Chu Tiểu Miêu nói đến đây thì dừng lại một chút rồi bảo: "Nếu tu sĩ độc hành như ta có được 'Thức Thần Quyết', một là có thể tự mình tham ngộ xem có thể nhận được cảm hứng gì từ đó hay không, hai là có thể bán cho vài môn phái để đổi lấy vật mình cần, thậm chí có thể bắt họ lập đạo thệ, không được truyền cho môn phái khác."

"Như vậy, quyền bán 'Thức Thần Quyết' sẽ nằm trong tay ta một thời gian rất dài. Ta có thể nhân cơ hội này bán cho nhiều nơi. Tất nhiên, nếu có người chịu bỏ cái giá lớn để mua đứt 'Thức Thần Quyết', không cho ta bán cho người khác nữa, thì cũng không thành vấn đề..."

Chu Phàm và Thực Phù nghe đến mức chăm chú tập trung, những chuyện này nếu Chu Tiểu Miêu không nói, bọn họ vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết được.

"Nói mấy chuyện này có ích gì." Chu Tiểu Miêu cảm thấy mình nói hơi nhiều, cô không kiên nhẫn nói: "Nếu có 'Thức Thần Quyết', ta cũng sẽ không bán với cái giá này cho ngươi. Ta cũng không có 'Thức Thần Quyết', ba môn công pháp này rốt cuộc ngươi chọn môn nào?"

"Hay là ngươi muốn mười vạn con Đại Xám Trùng, không cần công pháp của ta? Hoặc giả ngươi không cần gì cả, hủy bỏ giao dịch?"

Chu Phàm tất nhiên cũng muốn 'Thức Thần Quyết', nhưng Chu Tiểu Miêu đã nói nó thất truyền rồi, dù hắn có muốn nữa cũng vô dụng. Thật ra công pháp đầy đủ lục thức đã là rất tốt rồi, hắn bắt đầu suy nghĩ nên chọn môn công pháp giai đoạn Võ Thức nào thì phù hợp hơn?

Nghĩ đi nghĩ lại, Chu Phàm thấy công pháp thiên về ba thức Nhãn, Thân, Ý là tốt nhất, lý do nằm ở Ý thức. Ý thức có thể cảm ứng được nguy hiểm, điều này trong mắt hắn còn tốt hơn cả năm thức còn lại, hơn nữa Nhãn thức và Thân thức cũng coi như không tệ.

Chu Phàm đang định mở miệng đồng ý, chỉ là hắn bỗng nhiên sững người, sắc mặt trở nên kinh ngạc.

Chu Tiểu Miêu và Thực Phù đều chú ý tới biểu cảm thay đổi rõ rệt của Chu Phàm.

"Chu Phàm, ngươi không sao chứ?" Thực Phù lo lắng hỏi.

Chu Tiểu Miêu không hỏi, cô khẽ nhướn mày.

"Ta không sao." Chu Phàm lắc đầu, hắn trầm ngâm một chút rồi nói: "Ta không cần công pháp giai đoạn Võ Thức nữa, quy đổi thành mười vạn con Đại Xám Trùng cho ta đi."

Lần này đến lượt Chu Tiểu Miêu ngẩn ra một chút rồi hỏi: "Ngươi xác định không cần công pháp giai đoạn Võ Thức, chỉ cần Đại Xám Trùng? Ngươi nghĩ kỹ chưa, nếu lần sau ngươi muốn dùng mười vạn con Đại Xám Trùng để đổi công pháp giai đoạn Võ Thức của ta, ta sẽ tăng giá đấy."

"Ta nghĩ kỹ rồi, quy đổi đi." Chu Phàm không chút do dự nói.

Sắc mặt Chu Tiểu Miêu âm trầm bất định, cô không ngờ Chu Phàm lại thực sự yêu cầu quy đổi. Đối với cô mà nói, một môn công pháp giai đoạn Võ Thức có thể bán vô số lần, nhưng Đại Xám Trùng dùng là hết.

Cho nên, đưa ra công pháp giai đoạn Võ Thức đối với cô hầu như không có tổn thất gì, nhưng mười vạn con Đại Xám Trùng thì tổn thất lại lớn.

Vốn nghĩ Chu Phàm đang cần gấp công pháp đỉnh tiêm giai đoạn Võ Thức, không thể nào chọn mười vạn con Đại Xám Trùng, cho nên cô không hề nghĩ đến việc giở trò trên chuyện này.

"Chẳng lẽ ngươi không có mười vạn con Đại Xám Trùng?" Chu Phàm thấy Chu Tiểu Miêu chậm chạp không trả lời liền hỏi, trong ánh mắt hắn mang theo một tia khinh bỉ.

"Bớt dùng chiêu khích tướng đó đi." Chu Tiểu Miêu giận dữ nói: "Chuyện ta đã hứa chắc chắn sẽ làm được. Chỉ là mười vạn con Đại Xám Trùng thôi mà, đưa cho ngươi ngay đây."

Lời đã nói ra như bát nước đổ đi, Chu Tiểu Miêu không thể làm ra chuyện thất hứa bội tín như vậy.

Một làn sương xám bay về phía cô, xoay tròn hóa thành Lưu Ly Cầu của Chu Phàm, bên trong Lưu Ly Cầu chỉ có hơn một trăm con Đại Xám Trùng.

Chu Tiểu Miêu hừ nhẹ một tiếng, cô có chút xót xa bắt lấy một làn sương xám, sau đó ấn làn sương xám đó vào trong Lưu Ly Cầu.

Lưu Ly Cầu bắt đầu không ngừng bành trướng to lên.

Chu Phàm trước kia chưa từng thấy Lưu Ly Cầu của mình to đến mức này, bên trong làn sương xám trong Lưu Ly Cầu, từng con Đại Xám Trùng không ngừng rơi xuống.

Đại Xám Trùng đếm không xuể, chi chít dày đặc khiến người ta nhìn mà tê cả da đầu, lấp đầy bên trong Lưu Ly Cầu.

Thực Phù cũng trợn to mắt, phải giết bao nhiêu quái dị mới có thể nhận được nhiều Đại Xám Trùng như vậy chứ?

Kiếm Đại Xám Trùng dễ dàng vậy sao?

"Giao dịch đã hoàn tất." Chu Tiểu Miêu sắc mặt đen sì nói.

Dù mỗi lần tỉnh lại, con thuyền vì người lên thuyền ở mặt sông khác nhau mà giúp cô đổi số lượng Đại Xám Trùng thành số lượng tương ứng với mặt sông tại đây.

Ngay cả ở mặt sông này, dù tích lũy từ việc đánh đập người lên thuyền nhiều năm qua của cô không ít, thì với cô mà nói, mười vạn con Đại Xám Trùng cũng là một khoản tiền không nhỏ.

Đây là tiền xương máu của cô mà!

Từ khi lên thuyền đến nay, cô chưa từng chịu thiệt thòi lớn đến thế. Nghĩ đến đây, tim cô lại nhói đau.

Nghĩ đến đây, cô hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, thằng hậu bối chó chết này còn đáng ghét hơn cả lão già khốn nạn trên thuyền này.

Thực Phù liếc nhìn Chu Tiểu Miêu vẫn đang hờn dỗi, cô khẽ hỏi: "Chu Phàm, nhưng công pháp giai đoạn Võ Thức của ngươi phải làm sao đây?"

"Nếu không tiện nói thì không cần nói cho ta biết." Thực Phù lại nhanh chóng bồi thêm một câu.

Mười vạn con Đại Xám Trùng này vốn dĩ là để đổi lấy công pháp giai đoạn Võ Thức, bây giờ lại quy đổi thành Đại Xám Trùng rồi, vậy công pháp giai đoạn Võ Thức phải giải quyết thế nào?

Chu Tiểu Miêu cũng có chút tò mò, thằng hậu bối chó chết này thà lấy Đại Xám Trùng chứ không cần công pháp của cô, chắc chắn là đã có chuẩn bị, chẳng lẽ là...

Chu Phàm nhếch miệng cười: "Chuyện này có gì mà không nói được? Tất nhiên là câu cá để câu lên một quyển rồi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:889
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.