Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 13252 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 941
Gương và sách

❊ ❊ ❊

“Ta biết nhưng ta không nói cho ngươi.”

Câu này của Thực Phù khiến đuôi mắt Chu Tiểu Miêu giật giật, cặp cha con này chẳng phải thứ tốt lành gì.

Đúng lúc này, cần câu trong tay Chu Phàm giật mạnh lên, dây câu kéo lên vẫn là một cái hộp vuông màu trắng.

Chu Phàm ngẩn ra, hắn vội vươn tay bắt lấy cái hộp đang đung đưa theo dây câu trở về.

Nhìn kỹ lại hoa văn chỉ vàng trên hộp, rõ ràng không có chút khác biệt nào so với cái hộp lúc nãy.

Khóe miệng Chu Phàm giật giật, hắn không ngờ tới lại liên tiếp ra hai cái.

Chu Phàm hơi bất đắc dĩ, thứ này tuy tốt nhưng hắn lại càng muốn công pháp hơn.

Chu Phàm đặt chiếc hộp sang một bên.

Chu Tiểu Miêu và Thực Phù đương nhiên cũng chú ý tới.

“Vậy mà câu được hai cái hộp giống hệt nhau...” Chu Tiểu Miêu lầm bầm, nàng càng thêm tò mò về thứ bên trong hộp.

Chu Phàm cảm thấy xót xa vì trong chớp mắt đã mất đi hơn ba vạn hai ngàn con Đại Hôi Trùng, nhưng hắn vẫn vung cần câu ra một lần nữa.

Dây câu màu xám đậm buông xuống, nước sông cuộn quanh dây câu tạo thành vòng xoáy.

Khi dây câu xám đậm căng ra, Chu Phàm nhấc cần câu lên, “ào” một tiếng, đầu dây câu vọt ra khỏi mặt nước, thứ bị kéo lên vẫn là một cái hộp vuông màu trắng.

Chu Phàm ngẩn người, vậy mà là ba lần liên tiếp.

Dây câu đung đưa trở lại, khi Chu Phàm nhìn thấy hoa văn tương tự trên mặt hộp, hắn nhất thời không biết nói gì cho phải.

Đây là may mắn hay là không may đây?

Thực Phù cũng ngẩn ra.

Chu Tiểu Miêu lộ vẻ khác lạ, việc liên tiếp câu được ba món đồ giống hệt nhau khá hiếm thấy, vậy bên trong rốt cuộc là cái gì?

Chu Phàm đặt chiếc hộp thứ ba xuống, hắn nghiến răng nói: “Có giỏi thì ngươi cứ tới thêm mấy cái nữa đi, như vậy ta cũng không lỗ.”

Chu Phàm vung cần câu lần thứ tư.

Dây câu xám đậm thả xuống mặt nước, lại đột nhiên kéo căng, Chu Phàm hít sâu một hơi, lần này thứ kéo lên là một chiếc hộp vuông màu tím.

Cuối cùng cũng không phải hộp trắng nữa... Chu Phàm vội để dây câu đung đưa trở lại, bắt lấy chiếc hộp vuông màu tím vào tay.

Chiếc hộp vuông màu tím này trông như gỗ mà không phải gỗ, mang theo cảm giác lạnh lẽo.

Chu Phàm đặt cần câu xám đậm xuống, vội mở chiếc hộp vuông màu tím ra, bên trong là một quyển điển tịch bìa vàng.

Chu Phàm nhìn cái tên điển tịch trên bìa, lập tức vui vẻ ra mặt.

Thấy nụ cười trên mặt Chu Phàm, Chu Tiểu Miêu liền hiểu Chu Phàm có lẽ đã câu được thứ tốt, khả năng rất lớn là một môn công pháp tầng Võ Thức đỉnh cao.

Chu Tiểu Miêu hừ lạnh một tiếng, tên Chu Phàm này thật đúng là gặp vận may chó ngáp phải ruồi, chỉ tốn hai miếng mồi câu với tổng cộng hơn sáu vạn năm ngàn con Đại Hôi Trùng mà câu được một môn công pháp tầng Võ Thức, lại còn tặng kèm ba chiếc hộp trắng không biết là thứ gì.

Như vậy thì đương nhiên hời hơn nhiều so với việc lấy công pháp tầng Võ Thức từ chỗ nàng.

Chu Tiểu Miêu không qua xem công pháp tầng Võ Thức của Chu Phàm là gì, nàng chỉ muốn Chu Phàm và Thực Phù cút đi cho nhanh, để kết thúc cái đêm khiến nàng cảm thấy nhục nhã, chật vật và tức giận này.

Nhưng Chu Phàm chỉ lật vài trang đã khép điển tịch lại.

Thực Phù bước tới, tò mò muốn xem đây là điển tịch gì.

Chu Phàm đưa điển tịch cho Thực Phù, con gái mình mà, sau này cũng có thể học môn công pháp này.

Thực Phù nhận lấy điển tịch, nàng nhìn cái tên trên bìa, lập tức giật mình, trên mặt lộ vẻ kinh hỉ, “Chu Phàm, sao có thể...”

“Đây chẳng phải thứ ngươi tận mắt nhìn thấy sao? Có gì mà không thể chứ.” Chu Phàm cười nói, hắn mở từng chiếc hộp trắng kia ra.

Bên trong quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của hắn, là ba mảnh gương hình dạng không quy tắc, mặt trước gương hiện lên màu lưu ly vàng kim, mặt sau là màu bạc trắng.

Chu Tiểu Miêu liếc mắt nhìn thấy ba mảnh gương vỡ kia, sắc mặt nàng hơi ngưng trọng, sau đó cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Ba mảnh gương rác rưởi này ngươi có bán không?”

“Gương rác rưởi?” Trên mặt Chu Phàm lộ vẻ trêu chọc, “Chu tiền bối đừng lừa gạt hậu bối là ta, chẳng lẽ ngươi tưởng ta không biết đây là thứ gì sao?”

“Vốn dĩ chính là phế phẩm.” Chu Tiểu Miêu hừ một tiếng nói.

“Ngươi nói vậy cũng không sai, nhưng đây không phải phế phẩm bình thường, mà là mảnh vỡ của Đại Nhân Quả Kính, ta nói không sai chứ?” Chu Phàm cười tươi nói: “Trước đây ta đã từng câu được một mảnh Đại Nhân Quả Kính, hơn nữa ta còn biết, nếu gom đủ những mảnh này thì có thể luyện chế lại Đại Nhân Quả Kính.”

Chu Tiểu Miêu không ngờ Chu Phàm đã sớm biết, nàng biết muốn lấy được từ tay hắn e là không dễ dàng như vậy nữa.

“Nhưng nếu Chu tiền bối muốn, thì ta có thể bán ba mảnh vỡ này cho Chu tiền bối.” Chu Phàm nói tiếp.

Chỉ cần giá cả thích hợp, Chu Phàm sẵn lòng bán đi, bởi hắn biết dù mình may mắn gom đủ mảnh vỡ Đại Nhân Quả Kính, muốn luyện chế lại cũng không dễ dàng.

Chu Tiểu Miêu cười lạnh: “Ngươi đã mang một mảnh ra ngoài rồi, trừ khi Thuyền đồng ý giúp mang vào, nếu không ngươi không thể mang mảnh đó vào đây, như vậy ta lấy ba mảnh Đại Nhân Quả Kính của ngươi thì có tác dụng gì?”

“Vậy ngươi hỏi Thuyền xem nó có chịu giúp mang vào không?” Chu Phàm suy nghĩ một chút rồi nói.

Chu Tiểu Miêu khẽ nhướng mày, nàng quả nhiên lên tiếng hỏi thăm, lần này rất nhanh đã nhận được hồi đáp của Thuyền.

“Thuyền đồng ý rồi.” Chu Tiểu Miêu có chút kinh ngạc nói: “Đã vậy, bốn mảnh Đại Nhân Quả Kính của ngươi giá bao nhiêu?”

Chu Tiểu Miêu cũng biết gom đủ rất khó, nhưng tên nhóc Chu Phàm này có thể câu được bốn mảnh từ trong sông, biết đâu mảnh Đại Nhân Quả Kính đều có thể thu thập thông qua việc câu cá, dù không gom đủ thì cũng có giá trị riêng.

“Ba mảnh này của ta so với mảnh trước đó thì lớn hơn một chút, nhưng đã bán thì đương nhiên là bán trọn gói, ta muốn ba mươi vạn con Đại Hôi Trùng.” Chu Phàm đưa ra cái giá.

Thực Phù ngẩn ra với cái giá này, nàng nhớ trước đó Chu Phàm từng ra giá với Triệu Nhã Trúc là bốn vạn con Đại Hôi Trùng một mảnh, giờ bốn mảnh lại đòi ba mươi vạn con Đại Hôi Trùng...

Chu Tiểu Miêu cười lạnh: “Ngươi coi ta là đồ ngốc à? Bỏ ra ba mươi vạn con Đại Hôi Trùng mua bốn mảnh rác rưởi, nếu không gom đủ...”

“Nhưng nếu gom đủ thì ngươi có thể có được một kiện chí bảo.” Chu Phàm ngắt lời: “Đây vốn dĩ là một cuộc làm ăn mang tính đánh cược, vậy ngươi có dám cược hay không.”

Sắc mặt Chu Tiểu Miêu hơi lạnh xuống: “Dù trong sông có mảnh vỡ, ai biết những mảnh khác có bị những người lên thuyền hoặc người dẫn dắt khác lấy mất hay không, việc làm ăn như vậy rủi ro lớn hơn ngươi nghĩ nhiều, ta nhiều nhất chỉ trả năm vạn con Đại Hôi Trùng.”

“Năm vạn con Đại Hôi Trùng, ta thà giữ lại tự mình đánh cược còn hơn.” Chu Phàm lộ vẻ bất đắc dĩ nói.

“Chuyện này tùy ngươi, dù sao ta nhiều nhất cũng chỉ trả năm vạn con Đại Hôi Trùng, ngươi không bán thì thôi.” Chu Tiểu Miêu kiên định nói.

Chu Phàm thấy Chu Tiểu Miêu không có ý định mặc cả, biết đây là cái giá cao nhất mà nàng có thể đưa ra, hắn cười nói: “Đã vậy thì thôi, nhưng ta còn một thứ khác ngươi có thể sẽ hứng thú muốn bán cho ngươi?”

Chu Tiểu Miêu liếc mắt nhìn Chu Phàm, nàng không biết Chu Phàm đang nói tới thứ gì, ngoài những thứ kiểu Đại Nhân Quả Kính ra, rất khó có thứ gì khiến nàng hứng thú.

“Ngươi đoán xem thứ trong cái hộp tím ta câu được là gì?” Chu Phàm hỏi với vẻ thần bí.

“Nhìn bộ dạng đắc ý kia của ngươi, chắc là một môn công pháp tầng Võ Thức đỉnh cao.” Chu Tiểu Miêu chế giễu: “Thứ ngươi muốn bán sẽ không phải là môn công pháp tầng Võ Thức này chứ?”

“Ngươi nên thu hẹp phạm vi lại một chút, thứ ta câu được là môn công pháp tầng Võ Thức đỉnh cao nhất mà có lẽ ngươi từng nghe qua.” Chu Phàm cười nói: “Chính là “Thức Thần Quyết” mà ngươi từng nhắc tới!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:889
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.