“Ngươi nói… còn có một nhóm cao thủ ẩn nấp ở gần đây?” Chu Hưng Vân bị lời của Vô Thường Hoa làm cho kinh ngạc.
Thân phận của Vô Thường Hoa không phải tầm thường, ‘cao thủ’ trong miệng nàng, rõ ràng không phải là tầng thứ tồn tại như cao thủ trong lòng Chu Hưng Vân.
Người mà Cổ Kim Lục Tuyệt cũng coi là cao thủ, thì thực lực của đối phương dù không ngang hàng với Cổ Kim Lục Tuyệt, cũng phải chênh lệch không bao nhiêu.
Thế nhưng, ngay lúc Chu Hưng Vân truy hỏi Vô Thường Hoa xem cao thủ ẩn nấp gần đó lợi hại đến mức nào, thì Kình Thiên Hùng bỗng nhiên gây khó dễ, quát lệnh võ giả dưới trướng bắt lấy Hàn Thu Linh.
Do Lục Phàm Tôn Nhân, một trong Cổ Kim Lục Tuyệt xuất hiện, khiến cho Tiêu Vận, Mộ Nham cùng các võ giả Vinh Quang khác bắt buộc phải đi bảo vệ Hàn Phong.
Tình hình chiến sự bên phía Hàn Phong lúc này có thể nói là loạn thành một nồi cháo, Lục Phàm Tôn Nhân một ngựa đương ngàn, đè ép vô số cao thủ Vinh Quang, cùng hàng trăm võ giả Võ Lâm Minh và cao thủ Bạch Trạch Thiên Cung.
Trường Tôn Minh Kỵ, Cao Tùng, Đặng trưởng lão đang hộ vệ bên cạnh Hàn Thu Linh, nhận thấy tình cảnh bên phía Hàn Phong bất ổn, đang định chạy đến giúp đỡ thì Kình Thiên Hùng đã lớn tiếng ra lệnh: “Tất cả nghe lệnh! Kẻ nào bắt sống Vịnh Mính công chúa, ban thưởng vàng mười ngàn lượng cùng ba mỹ nữ tuyệt sắc, tù binh nữ nô lệ bắt được, ưu tiên cho các ngươi lựa chọn!”
Kình Thiên Hùng thừa dịp Lục Phàm Tôn Nhân xoay chuyển càn khôn, làm loạn chiến cục bên phía Hàn Phong, lập tức ra lệnh cho cao thủ dưới trướng bắt lấy Hàn Thu Linh.
Chu Hưng Vân thật sự không ngờ tới, cục diện tốt đẹp lúc nãy chỉ vì có Cổ Kim Lục Tuyệt tham chiến mà phá vỡ thế cân bằng giữa hai bên, khiến Kình Thiên Hùng chiếm trọn ưu thế.
Nhìn thấy Huyền Dương Thiên Tôn, Thẩm Tuyền, Hằng Ngọc, Tây Môn Lãnh Bang lại tràn về phía Hàn Thu Linh, Chu Hưng Vân đành phải lấy hết can đảm ra trận.
Lúc này Chu Hưng Vân thầm cảm ơn Duy Túc Dao trong lòng, may mà tiểu Túc Dao chu đáo tỉ mỉ, giúp hắn khôi phục một chút nội lực, hiện tại hắn ước chừng vẫn có thể thi triển Viêm Cơ Kiếm Lễ, đại chiến với cường địch ba mươi phút.
Tuy nhiên, nhìn thấy khí thế của Huyền Dương Thiên Tôn và những kẻ khác đang tăng cao, không thể cản phá tập kích Hàn Thu Linh, Chu Hưng Vân muốn lại thi triển Viêm Cơ Kiếm Lễ, để Duy Túc Dao và các nàng có được sự hỗ trợ của Hoàng Hỏa, quyết một trận thắng bại với cao thủ tà môn.
Trên trời đột nhiên truyền đến một tiếng nổ lớn, một thân ảnh khôi ngô xuất hiện đầy ấn tượng…
Ngay phía trước nhóm người Hàn Phong, nơi Tiêu Vận cùng các võ giả Vinh Quang đang giao chiến với Lục Phàm Tôn Nhân, đột nhiên có một thân ảnh rơi xuống từ trên trời.
Khoảnh khắc thân ảnh rơi xuống đất, tựa như thiên thạch va chạm vào mặt đất, ầm ầm nện xuống một tiếng vang lớn, tiếp theo đó là khói bụi mù mịt.
Khoảnh khắc tiếp theo, Lục Phàm Tôn Nhân vốn đang nhàn nhã dư dả, vừa giao thủ với Tiêu Vận cùng các võ giả Vinh Quang, vừa từng bước ép sát Hàn Phong, đột nhiên bay lùi ra khỏi bụi mù, rơi xuống giữa Huyền Dương Thiên Tôn và nhóm người Chu Hưng Vân.
Đây là tình huống gì? Trên trán Chu Hưng Vân hiện lên mấy dấu chấm hỏi, vì Lục Phàm Tôn Nhân đột nhiên rút lui, đứng giữa họ và nhóm người Huyền Dương Thiên Tôn, khiến cho hai bên đang chuẩn bị nổ súng phải dừng lại một cách gượng ép.
“Trung Nguyên lại có cao thủ như vậy, tại sao không tới tham gia Võ Đạo Đại Hội, cùng chúng ta quyết một phen cao thấp? Chẳng lẽ là xem thường dân tộc vùng biên cương bọn ta?”
Bụi bặm dần tan đi, một trung niên nam tử mặc áo khoác da gấu, tay cầm Lôi Cổ Ông Kim Chùy, dáng người vừa béo vừa khôi ngô chậm rãi hiện ra trước mắt mọi người.
A Y Sa nhìn thấy người tới, đôi mắt đẹp không khỏi xẹt qua một tia mừng rỡ.
Chỉ là, chưa đợi A Y Sa muội tử hưng phấn gọi người thân, phía đông quảng trường náo nhiệt thành Lăng Đô, đột nhiên vang lên một tiếng quát nghiêm khắc, làm tiểu nha đầu sợ đến mức run cầm cập.
“A Y Sa! Ngươi có biết mình đang làm gì không!”
“Là A Bá…” A Y Sa nghe tiếng giống như một con chuột nhỏ gặp phải mèo, vèo một cái trốn ra sau lưng Chu Hưng Vân run rẩy.
Chu Hưng Vân nhìn theo tiếng, không khỏi phát hiện một nhóm võ giả biên cương ăn mặc kỳ dị, không nhanh không chậm đi tới, đối đầu với họ, mỗi bên đứng một góc.
Cục diện quảng trường náo nhiệt thành Lăng Đô lúc này, Chu Hưng Vân và nhóm người Hàn Thu Linh nằm ở phía chính Bắc, Hàn Phong, Mộ Nham và những người khác nằm ở phía chính Tây, võ giả biên cương đột nhiên xuất hiện nằm ở phía chính Đông, Kình Thiên Hùng, Huyền Dương Thiên Tôn và những người khác thì nằm ở phía chính Nam, Lục Phàm Tôn Nhân và trung niên nam tử cầm Lôi Cổ Ông Kim Chùy nằm ở trung tâm hiện trường.
Khi nhóm người Hàn Phong đến quảng trường náo nhiệt thành Lăng Đô, quân phục kích mà Kình Thiên Hùng sắp xếp xung quanh quảng trường đã lui về bên cạnh Kình Thiên Hùng, hiện tại bốn phía mỗi bên chiếm một địa bàn, vừa vặn tạo thành thế bế tắc.
“A Y Sa! Ngươi còn không mau về đây cho ta!” Một võ giả biên cương lớn tuổi, phẫn nộ nhìn chằm chằm Chu Hưng Vân, nói chính xác hơn là nhìn chằm chằm vào A Y Sa phía sau Chu Hưng Vân quát: “Con nha đầu hoang này, để lại tờ giấy là chạy mất, có biết đã gây thêm bao nhiêu phiền phức cho ta không!”
“A Bá, con…” A Y Sa rụt rè thò đầu ra, muốn nói lại thôi nhìn võ giả biên cương lớn tuổi, tờ giấy đó là nàng bất đắc dĩ mới để lại… vì Chu Hưng Vân ép buộc bắt cóc nàng đi.
“Lý do lát nữa nói với ta sau, ngươi qua đây trước!” Võ giả biên cương lớn tuổi quát không chút nghi ngờ, A Y Sa thấy vậy chỉ đành ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ.” Sau đó lưu luyến không rời rời khỏi bên cạnh Chu Hưng Vân, hơn nữa đi hai bước lại quay đầu nhìn Chu Hưng Vân, dường như hy vọng hắn giữ nàng lại, hoặc là… trách Chu Hưng Vân hại nàng bị A Bá mắng.
A Y Sa bây giờ là muốn khóc mà không ra nước mắt, Chu Hưng Vân thật sự hại thảm nàng rồi, lần này lẻn ra ngoài bị A Bá bắt về, chắc chắn phải chịu phạt chịu mắng…
Chu Hưng Vân thấy A Y Sa bĩu môi với mình, nhất thời trăm cảm bất đắc dĩ, nếu đổi một dịp khác, hắn chắc chắn sẽ tiến lên chào hỏi A Bá của A Y Sa.
Chỉ tiếc là, bây giờ kẻ địch mạnh đang ở trước mắt, Chu Hưng Vân không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể nhìn trân trối A Y Sa bước những bước chân nhỏ trở về bên cạnh võ giả biên cương lớn tuổi.
“A Y Sa ngươi không bị thương chứ, có phải võ giả Trung Nguyên đã bắt cóc ngươi không?” Một nam tử biên cương trẻ tuổi, thấy A Y Sa trở về, không khỏi lo lắng hỏi.
Chu Hưng Vân thấy cảnh này, không khỏi cau chặt mày, chắc hẳn người nam tử quan tâm A Y Sa này, chính là cái tên A Đạt gì đó.
“Không phải, là tự con đi ra. A Bá, họ là người xấu.” A Y Sa muội tử ngược lại rất có lương tâm, sau khi trở về đội ngũ, lập tức chỉ rõ ai là kẻ địch.
“Ngươi đừng làm loạn!” Sắc mặt võ giả biên cương lớn tuổi trầm xuống, A Y Sa lập tức rụt tay nhỏ lại, ngoan ngoãn không nói nữa.
A Y Sa muội tử rất thông minh, biết A Bá nhà mình là người biết lý lẽ, chỉ cần nàng khẳng định mình không phải bị người ta bắt cóc, ông ấy sẽ không xung đột với nhóm người Chu Hưng Vân. Hơn nữa, nàng chỉ rõ Kình Thiên Hùng là kẻ địch, trong tình huống cả hai bên đang bế tắc hiện tại, A Bá chắc sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Dù sao… chuyện hôm nay hệ trọng, liên quan đến quý tộc hoàng thất.
“Vận khí của ngươi đúng là vô địch thiên hạ rồi.” Y Sa Bối Nhĩ không nhịn được nở một nụ cười.
“Sao lại nói vậy?” Chu Hưng Vân mù tịt, không biết lời này của Huyền Nữ tỷ tỷ là khen hắn hay giễu cợt hắn.
“Hừ hừ, may mà ngươi bắt cóc A Y Sa ra ngoài, tối nay chúng ta được cứu rồi.” Tiêu Tinh giơ tay vỗ vỗ vai Chu Hưng Vân, võ giả biên cương tham gia Tứ Hải Anh Kiệt Võ Đạo Hội, tại sao lại xuất hiện ở thành Lăng Đô? Đáp án đương nhiên là, vì A Y Sa muội tử mất tích, họ không thể không đến tìm người.
“Ngươi còn nhớ kết quả của Tứ Hải Anh Kiệt Võ Đạo Hội kỳ trước không? Kỳ võ đạo hội trước, võ giả cấp Tông Sư do biên cương phái tới, sánh ngang với Cổ Kim Lục Tuyệt, nên cuối cùng võ giả Trung Nguyên thất bại hoàn toàn.” Y Sa Bối Nhĩ bình thản nói.
“Túc Dao đã nói với ta rồi.” Chu Hưng Vân sau đó mới nhận ra, tại sao Huyền Nữ tỷ tỷ lại nói vận khí hắn vô địch.
“Người đó chính là hắn, võ giả biên cương sánh ngang với Cổ Kim Lục Tuyệt, Song Kiên Cuồng Lang, Đề Ngô Nhĩ Mỗ Cương.” Y Sa Bối Nhĩ giới thiệu đơn giản. Là một người ngoại lai, muốn phát triển ở Trung Nguyên, nàng phải chú ý đến những chuyện từng xảy ra trong võ lâm Trung Nguyên.
“Sau này chúng ta gọi tắt hắn là Cuồng Lang cho rồi, mấy cái tên như Slime gan gì đó khó nhớ lại khó đọc.” Chu Hưng Vân mới không đi nhớ tên của một người đàn ông, dù cho người đàn ông đó cứu thế giới.
Chu Hưng Vân bây giờ thật lòng bội phục chính mình, hắn ma xui quỷ khiến bắt cóc A Y Sa đến Bắc Cảnh, thế là võ giả biên cương lo lắng cho A Y Sa, liền lần theo dấu vết tìm tới thành Lăng Đô, rồi lại gặp phải chuyện Kình Thiên Hùng mưu phản…
Bây giờ Kình Thiên Hùng tung ra chiêu bài cuối cùng, phái ra Lục Phàm Tôn Nhân một trong Cổ Kim Lục Tuyệt để bắt Hàn Phong, kết quả trong đồng bạn của A Y Sa, lại vừa vặn có một cường giả sánh ngang Cổ Kim Lục Tuyệt xuất hiện cứu giá. Tất cả chuyện này thật sự là… hồng phúc tề thiên, khéo không thể tả!
Tiểu thư Vô Thường Hoa không ra tay, hóa ra là vì xung quanh quảng trường náo nhiệt thành Lăng Đô, ẩn nấp hàng chục cao thủ biên cương võ công cao cường.
“Chuyện tối nay không liên quan gì đến ngoại tộc các ngươi, tại sao phải đến cản trở hành động của bọn ta.” Kình Thiên Hùng lạnh lùng nhìn A Bá của A Y Sa hỏi, xét về đại cục, vị võ giả biên cương lớn tuổi này, chắc chắn là người cầm đầu đối phương.
“Bộ tộc bọn ta tuy ở trên thảo nguyên, nhưng từ khi tiên hoàng khai quốc Trung Thổ dựng nước đến nay, hoàng thất luôn có minh ước với bộ lạc bọn ta. Hôm nay các ngươi công khai mưu hại Đế Quân cùng công chúa điện hạ, bọn ta tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.” A Bá của A Y Sa chính trực trả lời.
Lúc này Chu Hưng Vân không khỏi nhớ tới, A Y Sa muội tử hình như đã nói với hắn, trong bộ tộc nhà mình, nàng hình như là công chúa, quận chúa gì đó, A Bá của nàng hẳn là nhân vật có máu mặt có tiếng nói trong bộ lạc, nói không chừng là người thân của Khả Hãn bộ lạc…
Nói cách khác, A Bá của A Y Sa có quyền đại diện bộ tộc hỗ trợ Hàn Phong, dù sao hai bên có minh ước.
“Ha ha, ta khuyên các ngươi một câu, tốt nhất đừng có mà viển vông lo chuyện bao đồng. Cho dù tất cả các ngươi cộng lại, cũng không phải là đối thủ của Bách Hợp ta.”
Đột nhiên, quảng trường náo nhiệt thành Lăng Đô, giống như tiếng vọng trong thung lũng, vang lên một giọng nói trùng trùng điệp điệp.
Hướng truyền âm rất độc đáo, là từ bốn phương tám hướng vang vọng tới, Chu Hưng Vân thậm chí ngốc nghếch ngẩng đầu nhìn trời, tưởng rằng lại có cao thủ thần bí nào xuất hiện, cho đến khi Mạc Niệm Tịch nhẹ nhàng kéo kéo tay áo hắn, ngón tay chỉ chỉ về phía Lục Phàm Tôn Nhân ở trung tâm hiện trường, Chu Hưng Vân mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra là Vô Tương Công của Cổ Kim Lục Tuyệt đang lên tiếng.
“Cái đó chưa chắc!” Cuồng Lang tay cầm kim chùy, khí thế vang dội đáp: “Có phải đối thủ hay không, đánh qua mới biết!”
“Ta vốn tưởng ngươi là một võ giả có chút thực lực, nhưng đến cả khoảng cách giữa đôi bên ngươi còn nhìn không ra, vậy chỉ có thể chứng minh ngươi còn kém xa.” Lục Phàm Tôn Nhân không chút khách khí nói với Cuồng Lang: “Làm địch với ta, trong năm mươi chiêu, ngươi chắc chắn phải chết.”
Mặc dù Y Sa Bối Nhĩ nói, thực lực của Cuồng Lang sánh ngang Cổ Kim Lục Tuyệt, nhưng trong mắt Lục Phàm Tôn Nhân, cái ‘sánh ngang’ này thật sự còn kém quá xa.