Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 3665 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1068
Đêm dài đằng đẵng

❊ ❊ ❊

“Đêm tập kích doanh trại địch thực sự ổn chứ? Cao thủ phe địch có Cổ Kim Lục Tuyệt trấn thủ đó.” Duy Túc Dao rất lo lắng.

“Võ giả Cực Phong đều có thể đạp gió mà đứng, lúc chúng ta tập kích doanh trại địch, tỷ tỷ Vô Thường Hoa cùng cao thủ Võ Lâm Minh đều có thể trấn thủ trên không, đề phòng cao thủ tà môn tham chiến. Cho dù cao thủ hai bên chính diện giao phong, chúng ta cũng có mười phần nắm chắc thủ thắng.” Chu Hưng Vân buột miệng đáp: “Phe địch có Lục Phàm Tôn Nhân, Huyền Dương Thiên Tôn, Thẩm Tuyền, Hằng Ngọc, Tây Môn Lãnh Bang. Phe ta có Vô Thường Hoa, Đường Hủ, Tiêu Dao Thiên Đạo, trưởng lão Mộ Nham, chưởng môn Tiêu Vận vân vân... Luận về cao thủ, Võ Lâm Minh hơn phe tà môn một bậc. Về lực lượng trung kiên thì có ta và các ngươi nắm chắc đại cục. Tập kích đêm doanh trại địch, cái so đo chính là tinh nhuệ giao phong. Chúng ta xuất kỳ bất ý công kỳ bất bị, đột nhiên xuất hiện tại doanh trại địch, liều mạng giết một vòng, cứu bách tính Lăng Đô Thành rồi rút lui, Kình Thiên Hùng căn bản không làm gì được chúng ta.”

“Dường như khả thi.” Hiên Viên Phong Tuyết gật gật đầu, cảm thấy kế hoạch của Chu Hưng Vân cũng không tệ.

“Cái gì gọi là dường như khả thi? Điều này rõ ràng là rất khả thi!” Chu Hưng Vân hờn dỗi Hiên Viên Phong Tuyết xong, không khỏi hướng về phía Hiên Viên Sùng Võ bên cạnh đại tiểu thư ngốc nghếch kia nói: “Tối nay Sùng Võ ngươi phụ trách đánh đầu trận, mang theo hai gã hoàng thất vệ binh leo thang dây rời khỏi Lăng Đô Thành, ẩn nấp vào trong rừng rậm ngoại ô, để tiện tiếp ứng huynh đệ phía sau.”

“Tại sao lại là ta?” Hiên Viên Sùng Võ vẻ mặt chê phiền phức, thầm nghĩ Chu Hưng Vân không phải muốn hạ độc thủ với tỷ tỷ hắn, cho nên mới đuổi hắn đi chứ.

“Cha ngươi là Binh Bộ Thượng Thư đang nằm trên giường trị thương, ngươi là con trai không chia sẻ lo âu, thì ai thay ông ấy chia sẻ đây?”

“Tộc trưởng trước hãy thề một câu, lúc ta không có ở đây, không được động tay động chân với tỷ tỷ ta, ta liền tạm thời nghe ngươi một lần.”

“Ta thề, trước khi giải trừ nguy cơ Lăng Đô Thành, nếu ta động tay động chân với tỷ tỷ ngươi, ta chính là một con giáo chủ!” Chu Hưng Vân nghĩa bất dung từ thề, để Hiên Viên Sùng Võ an tâm dẫn đội rời khỏi Lăng Đô Thành.

Cứ như vậy, Chu Hưng Vân đại nghĩa lẫm nhiên lừa Hiên Viên Sùng Võ rời đi, thuận tiện cho mấy ngày tới tha hồ muốn làm gì thì làm với Hiên Viên Phong Tuyết.

Do tối nay có hành động đặc biệt, hoàng thất vệ binh sẽ chia từng đợt lẻn ra khỏi Lăng Đô Thành, cho nên Chu Hưng Vân bảo đám súc sinh Tần Thọ về phủ đệ xa hoa, đem thảm và chăn bông chuyển lên lầu thành.

Từ tối nay bắt đầu, Chu Hưng Vân dự định lưu thủ lầu thành, ứng phó sự kiện đột phát. Duy Túc Dao, Hứa Chỉ Thiên, Nhiêu Nguyệt một đám muội tử, tự nhiên mà đi cùng Chu Hưng Vân lưu thủ cửa thành, chỉ có Hàn Phong vì áp lực của trưởng lão Võ Lâm Minh, ngoan ngoãn về phủ nghỉ ngơi.

Tuy nhiên, Hàn Phong đã từ trong miệng Chu Hưng Vân hiểu rõ kế hoạch sau này, biết mình lưu thủ lầu thành cũng chẳng có việc gì làm, chi bằng dưỡng tinh súc nhuệ, suy nghĩ thật kỹ ngày mai nên thuyết phục bách tính Lăng Đô Thành không rời khỏi Lăng Đô Thành như thế nào.

“Tiểu Tuyết, Tiểu Hàn Tinh, hai nàng tới bên cạnh ta.” Chu Hưng Vân trải xong đệm nằm trong doanh trại rộng rãi bên trong lầu thành, liền ra hiệu cho Bích Viên Song Kiều tới ngồi cạnh mình.

“Huynh đang nghĩ gì vậy? Rõ ràng biết ta và Tiểu Tuyết thân mình không thoải mái, còn bắt chúng ta hầu hạ huynh?” Mục Hàn Tinh trừng mắt lườm Chu Hưng Vân một cái đầy bất mãn.

“Ta lại không phải sắc trung ngạ quỷ, sao lại để hai nàng đêm nay bồi ta làm việc đó.” Chu Hưng Vân trái ôm phải ấp Trịnh Trình Tuyết và Mục Hàn Tinh. “Ta biết cơ thể hai tỷ muội các nàng có chút không khỏe, cho nên tối nay hãy để ta bồi các nàng.”

Chu Hưng Vân nghiêm mặt nói: “Con gái lúc tới tháng, cảm xúc sẽ phập phồng không ổn định, ta yêu các nàng sâu sắc, tự nhiên phải quan tâm và chăm sóc các nàng.”

Chu Hưng Vân giống như một đại tỷ tỷ tri kỷ, dắt tay hai nữ Mục Hàn Tinh ngồi xuống tấm thảm, dịu dàng giúp hai vị mỹ nữ xoa bóp.

Hai nữ đối mặt với sự săn sóc của Chu Hưng Vân, Trịnh Trình Tuyết vẻ mặt kiều diễm thẹn thùng, còn Mục Hàn Tinh thì vẻ mặt khó hiểu.

Doanh trại rộng rãi trong lầu thành, diện tích chừng trăm mét vuông, vốn là nơi nghỉ ngơi của vệ binh cửa thành, bây giờ đã dọn dẹp sạch sẽ, biến thành phòng ngủ của Chu Hưng Vân.

Chu Hưng Vân, Duy Túc Dao, Tần Thọ mấy chục người, tất cả đều chen chúc trong doanh trại, trải đệm nằm nửa đắp chăn, kẻ nằm người ngồi nghỉ ngơi.

Chỉ có điều, có một điểm khiến mấy con súc sinh như Tần Thọ rất không hài lòng, theo cách bố trí trong doanh trại lầu thành, lẽ ra nên nam trái nữ phải. Chu Hưng Vân đường đường là nam tử bảy thước, tại sao có thể ngủ bên phải, hơn nữa còn ôm ấp Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết, nằm tựa tường ở giữa.

Chu Hưng Vân chú ý tới ánh mắt đầy oán niệm của đám súc sinh, không khỏi cười lớn: “Các ngươi có thể đừng nhìn ta bằng ánh mắt chan chứa tình cảm như vậy không, ta sẽ rất ngại ngùng đấy.”

“Cầm thú!” Lý Tiểu Phàm không chút khách khí, vơ lấy chiếc gối bên cạnh, liền ném về phía Chu Hưng Vân.

Nhưng, khi chiếc gối bay đến giữa không trung, lại bị một cái búng tay của Mục Hàn Tinh đánh bay đi.

“Huynh đừng quậy nữa.” Mục Hàn Tinh nhíu mày lườm Lý Tiểu Phàm một cái, nàng và Trịnh Trình Tuyết có chút không khỏe, Chu Hưng Vân săn sóc hai nàng, giờ đang rất dễ chịu, không muốn bị người khác quấy rầy.

“Ồ.” Tiểu Phàm đồng học lập tức trở nên ngoan ngoãn, diễm phúc đó của Chu Hưng Vân, bọn họ thật sự hâm mộ không tới.

“Túc Dao đại tỷ, mấy ngày trước anh em chúng ta đã điều tra rõ kho lương thực giấu trong họa phưởng, vị tiểu sư muội Thủy Tiên Các mà tỷ nói tới có ý kiến gì không?” Quách Hằng cười hỏi với vẻ láu lỉnh. Trước đó Duy Túc Dao từng hứa với bọn họ, chỉ cần điều tra rõ tình trạng lương thực trong nhà các tiểu quyền quý ở Lăng Đô Thành, nàng sẽ giới thiệu mấy tiểu sư muội Thủy Tiên Các cho bọn họ làm quen.

“Ta đã thay các ngươi hỏi qua rồi, nhưng mà...”

“Nhưng mà cái gì? Túc Dao đại tỷ đừng thừa nước đục thả câu, hạnh phúc cả đời của huynh đệ chúng ta đều đặt cả lên người tỷ rồi đấy!” Lý Tiểu Phàm nóng lòng truy hỏi.

“Các nàng nói các ngươi quá phong lưu, cả ngày chỉ biết đi thanh lâu tìm vui, nếu kết giao với các ngươi, sợ là không có kết cục tốt đẹp. Nếu các ngươi có thể sửa đổi thói hư tật xấu, làm một nam tử không chơi bời cờ bạc, các nàng liền nguyện ý thử tìm hiểu các ngươi.”

“Cái này... cái này... không nói đạo lý mà.” Tần Thọ có chút khó chịu, sinh ra trong thời cổ đại làm đàn ông, nếu không thể phong lưu khoái lạc, vậy thì khác gì cá muối?

“Có thể nạp thiếp không?” Quách Hằng sợ Duy Túc Dao truyền thụ tư tưởng nam nữ tiền vệ cho tiểu sư muội Thủy Tiên Các, vậy thì cảnh ngộ của bọn họ sẽ không hay chút nào.

“Đó là phải xem bản lĩnh của các ngươi.” Duy Túc Dao thở dài đáp: “Tóm lại các ngươi trước hãy cai thói phong lưu, sau đó hãy thử tiếp xúc với các nàng.”

“Khụ hừm... Tiểu Phàm nè. Ngươi còn nhớ mấy ngày trước, chúng ta trong ám cách chứa lương thực ở họa phưởng cứu ra mấy cô nương không? Các nàng dường như đối với mấy anh em chúng ta khá có ý tứ đấy.” Tần Thọ bất chợt chuyển chủ đề.

“Còn nữa, còn nữa! Các cô nương Đông Đạo Hồ họa phưởng đã đầu quân cho chúng ta rồi. Trưa nay, ta đi phố xá sầm uất Lăng Đô Thành phân phát thực phẩm, các nàng còn hướng ta nháy mắt đưa tình, hắc hắc hắc, ta thấy có hy vọng!” Quách Hằng thuận thế nói, mặc dù các cô nương trong họa phưởng kém hơn các tiểu sư muội Thủy Tiên Các một chút, nhưng ít nhất đều là những cô nương có dáng vẻ dễ nhìn.

Quách Hằng không hy vọng có thể giống Chu Hưng Vân, cưới được một đám nữ tử tuyệt sắc mạo tựa thiên tiên như Duy Túc Dao, thế nhưng các cô nương đầu bảng của họa phưởng Lăng Đô Thành, dáng vẻ đều rất khá, ngày thường vốn là đối tượng tranh giành của đại hộ quyền quý.

Điểm quan trọng nhất, các cô nương họa phưởng không có nhiều yêu cầu như vậy, chỉ cần có nam nhân nguyện ý thu lưu các nàng, các nàng liền sẽ dịu dàng như nước, dốc hết bản lĩnh để lấy lòng bọn họ.

“Thật sao? Ngày mai để ta đi phân phát thực phẩm! Ta muốn gặp các nàng!” Lý Tiểu Phàm kích động nói.

Các cô nương họa phưởng Lăng Đô Thành, hiện tại coi như là nữ tử gặp nạn không nhà để về, nếu hắn có thể là bờ vai đáng tin cậy cho các nàng, cô nương có khi lại lấy thân báo đáp theo hắn đấy.

Thu một phong trần nữ tử làm thiếp, nàng chắc chắn sẽ không nói ra nói vào, cấm bọn họ đi tìm vui hưởng lạc.

“Túc Dao, bọn họ hết thuốc chữa rồi, sau này nàng đừng quản bọn họ nữa.” Chu Hưng Vân bất lực than thở, mấy con súc sinh phong lưu này thật chẳng có tiền đồ, trong đầu toàn tư tưởng xấu xa, suốt ngày chỉ mong tìm vui hưởng lạc.

“Huynh mà dám học theo bọn họ, sau này đừng mong ta múa cho huynh xem.” Tuần Huyên nhắc nhở Chu Hưng Vân, giọng điệu không nhẹ không nặng.

“Ta không thể nào học bọn họ được.” Chu Hưng Vân dở khóc dở cười.

“Đúng đúng, yêu cầu của lão Quách ta không cao, bên cạnh chỉ cần có 1 vị tuyệt sắc mỹ nữ bầu bạn, ta liền lãng tử hồi đầu, không bao giờ đi chơi gái nữa!” Quách Hằng nói một cách lý lẽ hùng hồn. Tuyệt sắc mỹ nhân bên cạnh Chu Hưng Vân nhiều như mây, hơn nữa mỗi người đều có quan hệ mập mờ với hắn. Đổi lại hắn là Chu Hưng Vân, nếm trải mỹ nhân quốc sắc thiên hương, thì sao lại hứng thú với mấy món hàng kém chất lượng ở thanh lâu họa phưởng chứ.

“Đúng vậy, bần nhân cũng là hết cách mà. Cải ngon đều bị heo... khụ hừm, tóm lại chính là, lui mà cầu thứ, có chỗ chơi hơn không có chỗ chơi, ít nhất có cô nương chịu chăm sóc Tần mỗ, anh em không cần cô chẩm nan miên.” Tần Thọ đạo mạo ngạn nhiên tìm lý do cho hành vi phong lưu của bọn họ.

Mấy con súc sinh nghiêm túc nói hươu nói vượn, bắt đầu bách vô cấm kỵ trò chuyện về những chuyện khoái hoạt phong hoa tuyết nguyệt của bọn họ ở thanh lâu, nói năng không kiêng nể gì với Chu Hưng Vân rằng, nhớ năm xưa bọn họ ở chốn phong trần, một lần gọi bao nhiêu bao nhiêu cô nương, thế này thế nọ uống rượu làm vui, thế này thế nọ thả lỏng bản thân, thế này thế nọ tìm vui làm chuyện đó, thế này thế nọ khoái hoạt không thôi... Đám súc sinh không ngừng ám chỉ, Chu Hưng Vân không thể cùng đi chơi với bọn họ, thật sự là quá đáng tiếc.

Tuy nhiên, ngay lúc Tần Thọ và những người khác đang thỏa sức nói chuyện, Chu Hưng Vân càng nghe càng hướng tới, Hàn Thu Linh, Duy Túc Dao và đám nữ tử nhẫn vô khả nhẫn.

“Nhân lúc tối nay có thời gian, ta nói cho các người biết một chút về công pháp của Lục Phàm Tôn Nhân, để sau này khi gặp hắn, mọi người biết nên ứng đối thế nào.” Vô Thường Hoa tiểu tỷ tỷ lên tiếng, xem ra ngay cả nàng cũng cảm thấy mấy con súc sinh như Tần Thọ quá cuồng phóng, cần thiết phải bắt bọn họ ngậm miệng lại, nếu không Chu Hưng Vân thực sự bị bọn họ mê hoặc, thì thật là... Uy lực của Cổ Kim Lục Tuyệt không tầm thường, Vô Thường Hoa tiểu tỷ tỷ vừa mở miệng, đám súc sinh Tần Thọ liền tự giác ngậm miệng, yên tĩnh lắng nghe nàng nói chuyện.

“Lúc giao thủ với Lục Phàm Tôn Nhân, ta phát hiện hắn tinh thông Lục Đạo Nội Kính, mỗi một đạo nội kính đều có hiệu quả đặc thù.” Vô Thường Hoa bình tĩnh nói, khi nàng giao chiến với Lục Phàm Tôn Nhân, đã gặp phải sáu luồng nội kính phi thường. “Nếu ta đoán không lầm, Ngũ Đằng đại hộ pháp của Linh Xà Cung, cùng với Linh Xà Cung cung chủ Hằng Ngọc, đều là đệ tử của Lục Phàm Tôn Nhân. Lục Phàm Tôn Nhân đã đem Lục Đạo Nội Kính trong công pháp của hắn, lần lượt truyền cho sáu người bọn họ.”

“Hiệu quả đặc thù của Lục Đạo Nội Kính là gì?” Mạc Niệm Tịch tò mò truy hỏi.

“Đạo nội kính thứ nhất là Xích Liệt màu đỏ, thuộc về đả kích ngoại lực cực kỳ cương mãnh, có thể tạo ra sát thương vật lý trực quan.” Vô Thường Hoa vừa nói vừa làm mẫu, nhẹ nhàng vỗ một chưởng về phía ghế gỗ.

Chu Hưng Vân và mọi người nghe thấy tiếng nổ lớn “lách tách”, chưởng lực của Vô Thường Hoa lập tức đánh tan cái ghế gỗ thành năm mảnh.

Đây là một hiệu quả nội kính tương đối phổ biến, nội lực của các võ giả đều có thể làm được.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1058
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.