Nếu muốn kiến tạo tự thân pháp, với sự thấu hiểu của Lâm Tầm về Thánh cảnh hiện nay, hắn sớm đã có thể tạo ra một môn Thánh đạo pháp môn thích hợp với chính mình.
Nhưng nếu muốn kiến tạo nên loại pháp môn chưa từng có, loại pháp mạnh nhất thế gian, thì lại rất khó!
Mà Lâm Tầm chưa bao giờ là người chịu thỏa hiệp trên con đường tu đạo, đã làm, thì tất phải theo đuổi sự hoàn mỹ đến tận cùng.
Cũng như con đường hắn đã cầu tìm bấy lâu, đúc đạo cơ vô thượng, tu đại đạo mà vạn cổ chưa ai từng tu, khai phá con đường mà từ xưa đến nay chưa từng có.
Chỉ có như vậy, mới có thể thực sự xưng vô địch trên con đường cầu đạo!
Nếu không sở hữu đạo tâm như vậy, Lâm Tầm hắn tuyệt đối không thể có được thành tựu của ngày hôm nay.
Trong khoảng thời gian tiếp theo, Lâm Tầm ngao du khắp đất trời, khi thì diễn võ, khi thì luyện pháp, khi thì quan sát vạn tượng sơn hà, đấu chuyển tinh di.
Cứ như vậy trôi qua nửa tháng.
Trong lúc vô tri vô giác, Lâm Tầm đã quay trở lại Cổ Hoang Giới, thân hình xuất hiện trước Hộ Đạo Chi Thành.
Nhưng hắn bỗng nhiên dừng bước, sững lại ở nơi cách tường thành ba ngàn trượng.
Những ngày này, tâm thần hắn đắm chìm trong tu hành, cả người hiện ra một trạng thái kỳ lạ: "Lờ mờ hư ảo tồn tại hữu vô, vô tận tạo hóa ẩn chứa bên trong".
Không biết hôm nay là ngày nào, cũng không biết mình đang ở nơi đâu, vạn vật đất trời đều hoàn toàn quên lãng.
Cũng chính vào thời khắc này, hắn bỗng nhiên có chút đốn ngộ!
Khoanh chân ngồi xuống, tâm thần Lâm Tầm không linh, trong đầu hiện ra từng màn tu hành đã qua, bao nhiêu linh cảm diệu tư như suối nước tuôn trào.
Linh đài một điểm thần quang hiện, hoảng hốt diểu minh chân ý lưu.
"Ủa, Lâm huynh định làm gì thế?"
Trên đầu thành, Thiếu Hạo sững sờ, có chút ngoài ý muốn.
"Kiến tạo tự thân pháp!"
Đại Hắc Điểu đập đập cánh, thong dong lên tiếng, nó đã nhìn ra, trạng thái hiện tại của Lâm Tầm cực kỳ huyền diệu, chính là biểu hiện của đốn ngộ.
"Kiến tạo tự thân pháp, đúc con đường vô địch cảnh giới này?"
Thiếu Hạo kinh ngạc.
"Theo ta thấy, mưu đồ của tiểu tử này rất lớn, loại pháp mà hắn cầu tìm, tất nhiên là loại vô địch pháp bậc nhất từ cổ chí kim, nếu không, tuyệt đối không thể nào kéo dài đến tận bây giờ mới bắt đầu ra tay."
Ánh mắt Đại Hắc Điểu thâm thúy.
Chỉ nó mới hiểu, chư thiên thế giới rộng lớn và mênh mông đến nhường nào, cũng không biết đã sinh ra bao nhiêu tuyệt thế kỳ tài đủ để kinh diễm vạn cổ.
So sánh ra, bọn họ mới là thiên chi kiêu tử thực sự!
Có người thiên phú quán tuyệt thiên cổ, được xưng là "Thần Tử", một khi thành Thánh, liền sở hữu thế quét ngang vô địch, không ai sánh kịp.
Có người huyết mạch truyền thừa từ cổ lão Đế Tôn, vừa mới sinh ra, trong cơ thể đã chảy dòng máu Đế huyết, thiên phú dị bẩm, vượt xa quần luân.
Có người sinh ra đã kèm theo khí vận thiên địa, sở hữu kỳ tuyệt đạo thể, tu truyền thừa vô thượng, thần lực cái thế, hô phong hoán vũ.
Có người...
Bọn họ mới là bá chủ thực sự trong chư thiên thế giới, là nhân vật vô địch trong cùng thế hệ, cơ vận tốt, phúc duyên dày, đủ để khiến bất cứ ai cũng phải đỏ mắt.
So với bọn họ, cũng đủ để khiến vô số người phải ảm đạm!
Mà trong mắt Đại Hắc Điểu, con đường tu đạo mà Lâm Tầm đang cầu tìm hiện nay lại không giống với những thiên chi kiêu tử này, cái hắn cầu, chính là "chưa từng có tiền lệ, lực áp vạn cổ"!
Từ cổ chí kim, thiên kiêu vô số, nhưng người thực sự có thể áp cái chư thiên, hoành tuyệt quần luân, hầu như chẳng có mấy kẻ.
Ít nhất Đại Hắc Điểu biết, bất luận là Thái Cổ thời đại, Thượng Cổ thời đại, hay là thời nay, chư thiên này, có người có lẽ có thể lực áp một đoạn tuế nguyệt, ngạo thị quần luân.
Nhưng muốn khiến vạn cổ thiên kiêu đều phải cúi đầu, hầu như là chuyện không thể nào!
Lâm Tầm có thể làm được bước này hay không, Đại Hắc Điểu không biết, nhưng nó lại nhìn ra, điều Lâm Tầm đang cầu tìm hiện nay, chính là một con đường gần như bất khả thi như vậy.
Nghĩ đến đây, Đại Hắc Điểu trong lòng không khỏi cảm thán, đúng là một tên quái vật, không sợ trời đố anh tài, gặp nạn yểu mệnh sao?
Phía trên thân hình Lâm Tầm, đột ngột hiện ra một tôn Thánh Đạo Pháp Tướng vĩ ngạn vô song, dưới bầu trời diễn luyện quyền pháp, lay chuyển trời đất, trình hiện cảnh tượng nhật nguyệt trầm luân, vạn vật sụp đổ.
Quyền kình đáng sợ kia, dẫn động đại thế chu hư, khiến phong vân bát phương biến sắc.
Thời khắc này, tất cả cường giả trong Hộ Đạo Chi Thành đều bị kinh động, còn tưởng là địch tập, dù sao, thanh thế đó quá mức đáng sợ.
Nhưng khi nhìn rõ là Pháp Tướng của Lâm Tầm đang diễn pháp, không ai là không trợn mắt há hốc mồm, tâm thần run rẩy, cảm nhận được một luồng áp bách ập tới mặt.
Ngay cả Tuyệt Đỉnh Thánh Nhân cũng thầm giật mình, loại quyền pháp này quả thực quá mức uy mãnh, khiến họ dù đứng nhìn từ xa cũng có cảm giác lông tóc dựng đứng.
Rất nhanh, Thánh Đạo Pháp Tướng kia thay đổi, hóa thành một con Chân Long!
Thân hình Chân Long kia không biết dài bao nhiêu vạn trượng, vươn vào trên trời xanh, vô số đạo quang rực rỡ từ trên thân thể nó rủ xuống, mỗi một mảnh vảy rồng đều khắc ghi đạo văn thần bí phức tạp.
Nó uốn lượn di chuyển trong hư không, thôn thổ nhật nguyệt phong lôi, làm đảo lộn càn khôn, Chân Long uy áp đáng sợ khiến không biết bao nhiêu cường giả Cổ Hoang Vực sắp nghẹt thở.
Thiếu Hạo, Nhược Vũ cùng những Tuyệt Đỉnh Thánh Nhân kia, lúc này mới ý thức được, Lâm Tầm hiện nay, vậy mà đã mạnh mẽ đến mức độ này!
Sau Chân Long, là Thiên Nguyên Lục Trảm, Đại Diễn Phá Hư Chỉ, Thái Huyền Kiếm Khí, Đại Tàng Tịch Kinh...
Cũng vào lúc này, mọi người mới biết, Lâm Tầm đây là đang diễn pháp!
Mỗi một loại pháp, đều có uy lực kinh thiên động địa, thế công xảo đoạt tạo hóa, đáng sợ đến mức đủ để khiến thế nhân run rẩy, khiến Thánh Nhân cũng không thể thấu hiểu được.
Bởi vì loại pháp đó dung nạp đại đạo chi lực ở bên trong, quá mức kinh thế hãi tục, nếu cảnh giới chưa tới, căn bản không thể nào thể hội được bí ẩn bên trong!
Tuy nhiên, cũng có nhiều cường giả trong lúc quan sát đã thu được không ít lĩnh ngộ.
Nhưng đa số cường giả hơn lại chỉ thấy khí huyết cuồn cuộn, khó chịu đến mức suýt chút nữa thổ huyết, không dám cưỡng ép đi quan sát nữa.
Loại đạo pháp đó, không phải thứ họ có thể tham tường!
Thời gian trôi qua, về sau, phía trên thân hình Lâm Tầm, Thánh Đạo Pháp Tướng kia càng ngày càng vĩ ngạn, uy thế cũng càng ngày càng khủng bố, giống như một vị Tiên nhân đang diễn võ, dẫn động thiên địa chi thế, hư không đều bị đạo quang rực rỡ bao phủ.
Trong thoáng chốc, còn có tiếng Thánh nhân tụng kinh, tiếng thần ma ngâm nga vang vọng, có từng đóa đại đạo chi hoa từ bầu trời phiêu tán, có thần hi, thụy hà như mưa rủ xuống.
Đạo âm, Phạn âm, Thiền âm, Tiên âm, Thần âm, kinh luân chi âm vô hình vô sắc, gõ vào tâm cảnh của mỗi một tu đạo giả, ầm ầm kích động không ngớt.
Cho dù bịt tai, vứt bỏ lục thức, những âm thanh kia cũng sẽ cuộn trào trong lòng, khiến tu đạo giả tâm phiền ý loạn, ý chí sắp bị lay động và sụp đổ.
Vô số người hoảng sợ, đua nhau thối lui.
Ngay cả Thiếu Hạo, Nhược Vũ cùng những Tuyệt Đỉnh Thánh Nhân kia, cũng đều phải vận chuyển sức mạnh bản thân mới có thể miễn cưỡng áp chế được sự chấn động trong tâm cảnh.
Mà vẻ mặt của họ đều đã mang theo một chút chấn động.
"Pháp thông ư Đạo, Đạo lâm ư thân, thân diễn Đạo pháp chi diệu, tựa như Thái Cổ Thánh Hiền nghiên đọc kinh thư, khiến thiên địa cộng minh, đại đạo tương hòa, thực lực không đủ, ngộ tính chưa tới, cưỡng ép quan sát, chú định sẽ bị phản phệ!"
Đại Hắc Điểu ánh mắt rực rỡ, lẩm bẩm thành tiếng, trong lòng nó cũng có cảm giác kinh diễm.
Đến cuối cùng, Thánh Đạo Pháp Tướng kiêu ngạo đứng giữa đất trời kia, ầm ầm hóa thành màn mưa ánh sáng, mỗi một giọt mưa sáng, tựa như một môn kinh thư, một chuỗi đạo văn thiên chương, tỏa sáng rực rỡ giữa đất trời, thẳng tận trời cao.
Cũng vào lúc này, Lâm Tầm đang khoanh chân ngồi dưới đất há miệng hít vào.
Như trường kình thôn thủy!
Ầm ầm!
Vô số đại đạo thiên chương do mưa ánh sáng đúc thành, từng trang kinh thư tỏa sáng rực rỡ, như vạn dòng chảy về một mối, tất cả đều ùa vào trong cơ thể Lâm Tầm.