Con thuyền gỗ cũ kỹ xuyên thấu trong hư vô, Dần lão vẫn trầm mặc như mọi khi.
Nhưng Lâm Tầm biết, vị Dần lão này tuyệt đối là một nhân vật không thua kém Diệu Huyền tiên sinh, thậm chí còn cường đại hơn!
Bởi vì hung hiểm gặp phải trên con đường này, không thiếu những khí tức do tồn tại Đế cảnh lưu lại, đủ sức dễ dàng diệt sát bất kỳ nhân vật Thánh cảnh nào.
Vậy mà Dần lão mỗi lần đều có thể phùng hung hóa cát!
Đây đâu phải là điều hạng người tầm thường có thể làm được?
Ngày hôm đó, khi Lâm Tầm đang suy diễn và mài giũa "Đại Đạo Hồng Lô Kinh", bỗng nhiên chú ý tới, con thuyền gỗ đi ngang qua một vùng tinh không tựa như nghĩa trang.
Từng tòa phần mộ, tựa như vẫn thạch, lơ lửng trong tinh không, mỗi một tòa phần mộ đều tản mát ra khí tức quỷ dị và khó lường, như thể những thứ được chôn cất bên trong chính là những vị viễn cổ thần ma!
Trên một trong số những phần mộ đó, đang nằm phủ phục một con huyết văn, to tới trăm trượng, thân thể đỏ tươi như máu, như được đúc từ thần kim, tản mát ra hàn ý âm u.
Đôi mắt nó như một cặp đèn lồng huyết sắc, sau lưng mọc mười sáu đôi cánh, mỗi đôi cánh đều khắc ấn những minh văn phức tạp, kỳ dị, dữ tợn quỷ quyệt.
Nhìn từ xa, đã có một luồng khí tức hung ác khiến lòng người run rẩy ập tới, giống như đang chứng kiến một vị tuyệt thế tà thần, hung lệ ngút trời!
Nó nằm trên một phần mộ, cái miệng nhọn hoắt như lưỡi dao cắm sâu vào trong mộ, mười sáu đôi cánh khẽ run rẩy, giống như đang hấp thụ lực lượng gì đó, hiển lộ ra vẻ quỷ dị tột cùng.
Minh Tử?
Lâm Tầm đồng tử co rút, suýt chút không dám tin vào mắt mình.
Năm đó tại Thượng Cửu Cảnh của Tuyệt Đỉnh Chi Vực, Minh Tử, tên quái thai cổ đại trầm tịch trong Minh Hà cấm địa kia, một sớm thức tỉnh đã làm khuấy đảo phong vân, triển lộ uy thế bễ nghễ quần hùng.
Lâm Tầm từng đối quyết với đối phương không chỉ một lần, rất rõ ràng bản thể của tên này chính là tuyệt thế đại hung "Bát Sí Huyết Văn" sinh ra từ Minh Hà!
Hung vật bậc này, trời sinh đất dưỡng, sở hữu thiên phú hung lệ không thể tưởng tượng nổi.
Hơn nữa, sinh mệnh lực của nó mạnh mẽ đến mức gần như bất tử, Lâm Tầm đối quyết với nó vài lần, cũng từng triệt để tru sát nó vài lần.
Nhưng lần nào, cũng đều bị Minh Tử dựa vào "Minh Hoàng Luyện Thần Hồ" mà sống lại.
Cho đến lần cuối cùng đánh chết Minh Tử, Lâm Tầm rất chắc chắn đã nghiền nát thần hồn đối phương thành tro bụi, nhưng cuối cùng, huyết nhục tàn tạ của Minh Tử vẫn bị "Minh Thần Luyện Thần Hồ" thần bí kia cứu đi.
Lúc đó, ngay cả Lâm Tầm cũng không dám khẳng định liệu đối phương có thể phục sinh lại hay không.
Con huyết văn có thân hình to lớn, hung lệ vô biên hiện ra trước mắt này, liệu có phải là hắn?
Khi Lâm Tầm muốn nhìn kỹ, con thuyền gỗ đã sớm xuyên qua vùng đất "Tinh Không Phần Mộ" này, không còn nhìn thấy con huyết văn kia nữa.
Nhưng lòng Lâm Tầm lại có chút không thể bình tĩnh.
Minh Tử năm đó sở hữu tám đôi cánh, tu vi Vương giả Trường Sinh Kiếp Cảnh, mà con huyết văn vừa thấy thì sở hữu mười sáu đôi cánh...
Nếu thực sự là Minh Tử, tại sao hắn lại xuất hiện ở đây?"
"Đó là Thập Lục Sí Minh Hà Huyết Văn, kẻ sở hữu thiên phú huyết mạch bậc này, hẳn là một nhân vật thuộc hàng 'Đế Tử' trong Minh Thổ. Theo ta được biết, vào thái cổ tuế nguyệt, bản thể của 'Ám Huyết Minh Hoàng' từng đi tới Tinh Không Cổ Đạo, chính là một hung vật như vậy."
Phía trước con thuyền, Dần lão lên tiếng, ông dường như nhận ra tâm trạng Lâm Tầm có chút không đúng.
"Tiền bối, ngài có biết con huyết văn vừa rồi đang làm gì không?"
Lâm Tầm trong lòng khẽ động, hỏi.
Trong giọng nói của Dần lão hiếm thấy dâng lên một tia chán ghét, nói: "Hấp thụ tàn hồn dư huyết của cổ chi anh linh để tu luyện, mượn đó thúc đẩy bản thân lột xác, giống như con muỗi hút máu vậy, quỷ ghét thần chán."
Lâm Tầm trong lòng cũng không khỏi dâng lên cảm giác buồn nôn, dưới tinh không phần mộ kia, chôn cất thi thể cường giả của không biết bao nhiêu tuế nguyệt trước.
Con Minh Hà Huyết Văn kia lại dùng anh linh và dư huyết tàn dư của những cổ thi này để tu luyện, tự nhiên khiến người ta cảm thấy rất khó chịu.
Sau một tuần hương.
Con thuyền gỗ cũ kỹ bỗng chốc dừng lại trong hư vô, Dần lão lên tiếng: "Đế Quan Trường Thành, tới rồi."
Lâm Tầm đột ngột ngẩng đầu.
Liền thấy nơi cực xa, một vạch đen trải dài nhấp nhô, vắt ngang giữa thiên địa, mênh mông tựa như dài vô tận, quá mức khổng lồ, lớn tới mức khiến người ta không nhìn thấy độ cao hay độ xa của nó.
Nhưng nhìn kỹ lại, thì có thể phân biệt đó là một bức tường thành uốn lượn giữa thiên địa, vô cùng rộng lớn, vô cùng nguy nga, thông thiên triệt địa!
Chỉ liếc nhìn từ xa đã khiến người ta nảy sinh cảm giác nhỏ bé, bởi tòa thành này quá mức hạo hãn, xung quanh tòa thành đó còn có từng ngôi sao xoay chuyển, tựa như vĩnh hằng, từ vạn cổ tới nay vẫn luôn như thế.
Hùng vĩ!
Tráng lệ!
Nguy nga!
Ngay cả tinh tú cũng chỉ có thể xoay quanh tòa thành, như vậy thì phải khổng lồ tới mức nào?
"Tòa thành này, là do một đám Đế cảnh hái lấy tinh tú vực ngoại chồng chất mà thành, vắt ngang thiên địa, tựa như vách ngăn vĩnh hằng, ngăn cản ngoại địch bên ngoài."
Giọng nói khàn khàn của Dần lão mang theo cảm khái: "Thiên hiểm số một của Cổ Hoang, nơi Đế tôn cũng phải dừng bước, quả thực không phải là lời hư ngôn."
Trong lòng Lâm Tầm sóng lớn cuộn trào, từ vạn cổ tới nay, tòa thành này sừng sững bất hủ, tựa như thiên hiểm, ngăn chặn mọi ngoại địch xâm phạm!
Nếu suy đoán như vậy, ở phía đối diện tòa thành này, chẳng phải là thông tới tám vực thế giới khác hay sao?
"Ngươi có thể hành động rồi."
Dần lão nói: "Khi ngươi quay về, cứ bảo Thận tiên sinh tiễn ngươi một đoạn là được."
Lâm Tầm lập tức tỉnh táo lại, khom người hành lễ: "Đa tạ tiền bối dọc đường chiếu cố."
Dần lão hơi gật đầu, vung tay áo lên, một luồng vĩ lực vô hình khuếch tán, cuốn lấy Lâm Tầm rời khỏi con thuyền gỗ trong chớp mắt.
Khi hoàn hồn lại, Lâm Tầm đã xuất hiện trước Đế Quan Trường Thành kia, quay đầu nhìn lại, đã không thấy bóng dáng Dần lão đâu nữa.
Lâm Tầm lắc đầu, không nghĩ ngợi thêm nữa, cất bước đi về phía trước, càng tiến gần tòa thành này, càng cảm thấy sự nhỏ bé của bản thân, tựa như loài kiến hôi đang ngước nhìn vòm trời, sự so sánh quá mức chênh lệch!
Hơn nữa, theo đà tiến gần, Lâm Tầm cảm nhận được khí tức áp bách cực lớn, tâm thần đều run rẩy, giống như trên Đế Quan Trường Thành kia, đang sừng sững vô số tồn tại Đế cảnh, đang cúi nhìn thế gian.
Tòa thành này, thực sự quá mức hùng hồn và nguy nga, lại gần nhìn kỹ, toàn là cảnh tượng như khai thiên lập địa, hỗn độn vụ mù mịt, từng ngôi sao vây quanh, không gì sánh bằng.
Lâm Tầm thoáng phẩm vị, lập tức hiểu ra, trên dưới tòa thành này đều bao phủ cấm chế vô thượng, tràn ngập khí tức thuộc về "Đế cảnh", hùng bá càn khôn!
Đây chính là Đế Quan Trường Thành, hằng cổ trường tồn, hoành tuyệt tiền tuyến!
"Ủa! Tiểu oa nhi, là kẻ nào đưa ngươi tới đây? Quả thực là hồ nháo, chán sống rồi sao?"
Bất thình lình, một tiếng quát lớn tựa như sấm rền vang lên từ trong tòa thành nguy nga khổng lồ kia.
Khoảnh khắc tiếp theo, phong lôi kích động, hư không rối loạn.
Cách Lâm Tầm không xa, chợt xuất hiện một nam tử mặc giáp xanh, râu tóc xuề xòa, khuôn mặt cương nghị, toàn thân tản mát ra khí tức khủng bố như thiết huyết.
Xung quanh thân hắn, đại đạo quang vũ như thác lũ cuồn cuộn, tùy ý đứng đó thôi đã khiến Lâm Tầm hít thở không thông, nảy sinh cảm giác nhỏ bé khi ngước nhìn cao sơn.
Đây, là một nhân vật Chuẩn Đế dày dạn chiến trường!
Trong nháy mắt, Lâm Tầm liền phán đoán ra, lập tức hành lễ nói: "Vãn bối Lâm Tầm, bái kiến tiền bối."
Trung niên cương nghị ánh mắt sáng rực, như thần kiếm bắn ra, quét mắt nhìn Lâm Tầm một hồi, lúc này mới nói: "Ta là người giữ cửa tòa thành này - Thuấn Tịch, tiểu oa nhi, nói cho ta biết, kẻ nào đưa ngươi tới? Đây là chiến trường tiền tuyến, người nhà ngươi không nói cho ngươi biết, tu vi như ngươi mà tới đây, thuần túy là tìm chết sao?"
Lời lẽ của Thuấn Tịch rất không khách khí.
Lâm Tầm chắp tay nói: "Vãn bối lần này là mượn lực của Thần Cơ Các mà đến, mục đích là có việc muốn gặp Thận tiên sinh, mong tiền bối thành toàn."
Nghe thấy ba chữ Thần Cơ Các, thần sắc Thuấn Tịch hòa hoãn không ít, chỉ là vẫn tự mình kỳ quái, nói: "Chuyện gì mà lại khiến một tiểu bối như ngươi phải tới? Không sợ gặp phải bất trắc sao?"
Không đợi Lâm Tầm trả lời, hắn đã lắc đầu, nói: "Thôi bỏ đi, ngươi đã đến nơi an toàn, vậy trước tiên cứ theo ta vào thành đi. Thận tiên sinh hiện giờ không ở đây, mà đang ở một 'cứ điểm' khác trù mưu kế sách ngự địch."
Nói rồi, Thuấn Tịch phất tay áo, mang theo Lâm Tầm bay lên không trung, lóe lên một cái liền biến mất không trung.
Khoảnh khắc tiếp theo, hai người đã xuất hiện trong Đế Quan Trường Thành.
Nơi đây, cũng rộng lớn bao la đến mức không thể tưởng tượng nổi, có thể nhìn thấy từng ngôi sao tàn, vẫn thạch khổng lồ trôi nổi ở các khu vực khác nhau, tựa như những hòn đảo lớn trong hư không.
Vừa mới xuất hiện, liền có từng đạo thần thức lực lượng khủng bố mạnh mẽ vô song quét tới, khiến Lâm Tầm toàn thân cứng đờ, sống lưng lạnh toát.
Không nghi ngờ gì, đây là những cường giả đang trú thủ trong Đế Quan Trường Thành!
"Cảm giác thế nào?"
Thuấn Tịch nhếch miệng cười, trên vẻ mặt thô kệch cương nghị mang theo một tia trêu chọc: "Những kẻ quanh năm trú thủ ở đây, không một ai có tu vi dưới Thánh Nhân Vương Cảnh đâu."
Lâm Tầm thần sắc cứng đờ, thở dài: "Đế Quan Trường Thành, quả nhiên danh bất hư truyền."
"Nghe thấy chưa, tiểu gia hỏa cũng biết sự lợi hại của tiền tuyến biên quan rồi, các ngươi mà còn như vậy nữa, là dọa sợ người ta đấy."
Thuấn Tịch cười ha hả.
Tức thì, từng đạo ý niệm khủng bố quét ngang qua kia đều như thủy triều rút đi, lúc này Lâm Tầm mới có cảm giác như trút được gánh nặng.
Vừa rồi, bị nhiều ý niệm khủng bố khóa chặt như vậy, mùi vị đó quả thực không dễ chịu chút nào.
"Đi thôi, ta trước đưa ngươi đến nơi ở của Thận tiên sinh."
Thuấn Tịch nhẹ nhàng đáp xuống, dẫn Lâm Tầm bước tới, một đường kim quang trải rộng ra, bước chân lên đó, tốc độ cực nhanh.
Trên đường đi, Lâm Tầm chú ý tới, trên những tàn tinh khổng lồ lơ lửng trong hư không, có một vài bóng người ngồi xếp bằng, lặng lẽ không tiếng động, lông mày, râu tóc rủ xuống như thác nước, toàn thân đầy bụi bặm, không biết đã đả tọa bao nhiêu tuế nguyệt.
"Cái này..."
Bỗng chốc, Lâm Tầm mở to mắt, hắn nhìn thấy cái gì đây, một con chim nhỏ màu đỏ rực, há miệng hút một cái, nuốt chửng cả một ngôi sao, phát ra tiếng hót trong trẻo.
Không lâu sau, lòng Lâm Tầm lại chấn động lần nữa, nhìn thấy một lão già lùn tịt tựa như người lùn, lại đang kéo lê một cái xác cao tới vạn trượng, đắc ý dạt dào bước không mà đi.
Lão già lùn vừa chạy vừa gào thét: "Mọi người nhìn xem, nhìn xem, đây là chiến tích hôm nay của lão tử, một tên Chuẩn Đế của Man Huyết Cự Tộc!"
Lâm Tầm trố mắt ngoác mồm, săn giết Chuẩn Đế đó nha, lão già lùn này lại hung mãnh đến vậy sao?
Thuấn Tịch bên cạnh hừ lạnh: "Đừng để ý lão già này, tới Đế Quan Trường Thành bảy ngàn năm rồi, mà mới giết chưa đầy ba mươi kẻ địch Chuẩn Đế, chỉ có thể nói là yếu chết đi được."
Lâm Tầm trực tiếp cạn lời, tồn tại có thể giết chết Chuẩn Đế, vậy mà lại bị hình dung là yếu chết đi được...
Đột nhiên, một tia tiếng khóc đầy bi thương vang lên, trong khu vực xa xôi, hỗn độn khí mù mịt, vô số tia chớp trắng xóa xuyên chạy bên trong.
Mơ hồ có thể thấy, bên trong tia chớp hỗn độn đó, có một bóng dáng màu trắng thon dài thấp thoáng ẩn hiện, tựa như quỷ tiên lâm trần.