Thiên Hạ Quy Nhất

Lượt đọc: 1283 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 389
Nhân tài khó tìm

❊ ❊ ❊

Tại một tòa đại điện khác.

Ngư Bắc Đẩu có chút tức tối: "Trình Cảnh, ông thực sự quyết tâm muốn tranh với tôi sao? Thần Công Viện các người nhân tài đông đúc, còn thiếu một tên Sở Hải Đông này à?"

Trình Cảnh thở dài: "Thần Công Viện chúng tôi quả thực nhân tài đông đúc, nhưng phần lớn đều là đám lão già, thứ thiếu nhất chính là người trẻ tuổi như Sở Hải Đông, cho nên, tôi sẽ không bỏ cuộc đâu."

"Ông..."

Ngư Bắc Đẩu trợn mắt, hồi lâu mới nghiến răng nghiến lợi nói: "Ba viên Khảm Thủy Linh Tinh, nhường thằng nhóc này cho tôi!"

Trình Cảnh tủm tỉm cười, nhất quyết không lên tiếng.

Ngư Bắc Đẩu tức đến đau răng, hạ thấp giọng gầm lên: "Thêm một gốc Tốn Không Minh Thảo! Đây đã là giới hạn của tôi rồi, ông già kia, đừng có mà quá đáng!"

Trình Cảnh "ồ" một tiếng, hừ lạnh: "Những thứ này tôi đều có thể cho ông, ông có thể nhường Sở Hải Đông cho tôi không?"

Ngư Bắc Đẩu sắc mặt biến đổi, nói: "Cần gì phải vậy?"

Trình Cảnh nghiêm túc nói: "Nhân tài khó tìm, buộc phải vậy thôi."

Ngư Bắc Đẩu giận dữ nói: "Vậy chúng ta cứ so tài xem sao! Xem ai có thể cười đến cuối cùng!"

Trình Cảnh cười nói: "Tôi cũng đang có ý đó."

Những đại nhân vật khác thấy hai người tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đều không khỏi câm nín.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu có thể chiêu mộ được Sở Hải Đông, dù có phải trả một cái giá nào đó thì cũng hoàn toàn xứng đáng.

Suy cho cùng, một Linh Văn đại sư trẻ tuổi như vậy thực sự quá hiếm thấy, nhìn khắp toàn bộ Tử Cấm Thành cũng không tìm ra được mấy người.

Sở dĩ như vậy, một là vì con đường Linh Văn quá mức khắc nghiệt khó khăn, không phải ai cũng có thể bước chân vào.

Điều này cũng dẫn đến việc số lượng Linh Văn sư luôn nổi tiếng là "khan hiếm".

Hai là vì Sở Hải Đông quả thực xứng đáng là nhân vật trác tuyệt trong thế hệ trẻ, ít nhất về tạo nghệ Linh Văn, cực ít người có thể sánh vai, thuộc về loại nhân tài không thể kiếm được.

Cho nên cũng không trách Ngư Bắc Đẩu và Trình Cảnh, hai vị đại nhân vật cấp thái đẩu, lại vì tranh giành chiêu mộ Sở Hải Đông mà cãi nhau kịch liệt như vậy.

"Thẩm Thác, sao tên ngươi lại không tranh giành gì hết vậy?"

Có một đại nhân vật chợt lên tiếng.

Một câu nói khiến những người khác cũng phản ứng lại, đúng vậy, người có thể chiêu mộ Sở Hải Đông đâu chỉ có trụ sở Linh Văn Sư Công Xã và Thần Công Viện đế quốc, còn có Thanh Lộc Học Viện nữa chứ!

Chỉ thấy Thẩm Thác cười nhạt: "Tranh cũng vô ích, Sở Hải Đông này xuất thân từ Sở gia, hắn muốn đi đâu tất nhiên phải đạt được sự ủng hộ của tông tộc, tôi không có bao nhiêu tự tin có thể kéo hắn vào Thanh Lộc Học Viện."

Mọi người lập tức bừng tỉnh.

Chỉ riêng Phong Khinh Du là hiểu rõ trong lòng, Thẩm Thác đâu phải không tranh, rõ ràng là định tọa sơn quan hổ đấu, không đến phút cuối cùng, hắn chắc chắn sẽ không bỏ cuộc.

Đây chính là đãi ngộ Sở Hải Đông đang nhận được, với tuổi đời đôi mươi mà vượt qua khảo hạch Long Môn Cửu Bia, trở thành một Linh Văn đại sư thực thụ, nếu điều này truyền tới Tử Cấm Thành, tuyệt đối sẽ gây ra một trận sóng gió lớn.

Có thể nhận được đãi ngộ đặc biệt như vậy cũng là chuyện bình thường.

Vạn người chú mục, hào quang vạn trượng!

Giờ khắc này, Sở Hải Đông đứng trên Long Môn Đài cũng tràn đầy cảm giác ngẩng mày thở khí, hăm hở đầy chí hướng, rất hưởng thụ loại vinh quang khó kiếm này.

Nhưng ngay sau đó, khi ánh mắt hắn vô tình lướt qua Lâm Tầm ở trong sân, lòng hắn lập tức trào dâng mối ân oán trước kia.

Không hề do dự, Sở Hải Đông sải bước đi xuống Long Môn Đài, ánh mắt nhìn về phía Lâm Tầm, thản nhiên nói: "Lâm Tầm, ngươi bây giờ bồi lễ xin lỗi vẫn chưa muộn, chỉ cần ngươi thừa nhận sự ngu xuẩn và vô tri của mình trước mặt mọi người ở đây, ta sẽ không so đo với ngươi, tránh để người khác nói ta Sở Hải Đông chỉ biết bắt nạt hạng người không ra gì như ngươi."

Lời này vừa thốt ra, không khí vốn đang sôi nổi trong sân lập tức trở nên quái dị.

Nhiều người đều nhận ra, Sở Hải Đông bắt đầu báo thù Lâm Tầm rồi!

Trong chốc lát, nhiều người không khỏi lộ vẻ thương hại.

Lâm Tầm trước đó đã đắc tội Sở Hải Đông thê thảm, mà Sở Hải Đông bây giờ đã vượt qua khảo hạch Long Môn Cửu Bia, lại còn tạo ra một thành tích hoàn toàn mới, như vậy nếu Lâm Tầm không lấy ra được thủ đoạn gì, thì coi như thua Sở Hải Đông một bậc hoàn toàn.

Nhưng vấn đề là, trong tình huống này, nếu không dùng vũ lực, Lâm Tầm lấy gì đấu với Sở Hải Đông?

Điều khiến tất cả mọi người đều ngỡ ngàng là, đối mặt với Sở Hải Đông đang vênh váo hung hăng, Lâm Tầm lúc này không những không lộ ra chút hoảng loạn hay thất bại nào, ngược lại khóe môi nhếch lên, lộ ra một tia cười.

Sau đó, từ miệng hắn nhẹ nhàng thốt ra hai chữ: "Đồ ngu."

Từ này quả thực quá có tính sát thương, nhất là vào lúc này, Sở Hải Đông đã là một Linh Văn đại sư thực thụ!

Mà Lâm Tầm lại vẫn không chút khách khí mắng đối phương là đồ ngu, điều này...

Cũng quá cuồng rồi đấy chứ?

Toàn trường ngỡ ngàng, thần sắc quái dị.

Đến cả đám đại nhân vật cấp thái đẩu đang ngồi trong điện khác, khóe môi cũng không kìm được mà co giật một cái, chuyện này là sao đây?

Như Trình Cảnh đã có chút không vui, nói: "Lâm Tầm thằng nhóc này cũng quá to gan làm càn, thô bỉ như đám lưu manh chợ búa, còn ra thể thống gì nữa?"

Lập tức, một số đại nhân vật phụ họa: "Thằng nhóc này quả thực hơi quá đáng, với cái tính cách cuồng vọng này, Tẩy Tâm Phong sớm muộn gì cũng bị hủy trong tay hắn."

"Có lẽ trong chiến đấu, Sở Hải Đông không phải là đối thủ của Lâm Tầm, nhưng trên con đường Linh Văn này, cậu ta lấy tư cách gì mà đi công kích một thiên kiêu vừa tấn cấp thành Linh Văn đại sư?"

"Người trẻ tuổi mà, khó tránh khỏi nóng nảy, tuy lời nói không kiêng nể gì, nhưng mọi thứ vẫn phải nhìn vào thực lực thực sự mới nói chuyện được."

Lúc này, Thẩm Thác lên tiếng, cười nói: "Lâm Tầm lần này chẳng phải cũng đến để chứng nhận Linh Văn đại sư sao? Chúng ta chỉ cần xem kết quả chứng nhận của cậu ta là tự nhiên có thể phân cao thấp với Sở Hải Đông."

Tức thì, mọi người đều gật đầu tán đồng.

"Tôi lại cảm thấy, Lâm Tầm chắc là có tự tin mới dám nói lời này."

Phong Khinh Du chợt lên tiếng.

Mọi người sững sờ, rồi lập tức cười nhạt lắc đầu, không cho là đúng, Lâm Tầm mới bao nhiêu tuổi, lại chỉ là một Linh Văn sư sơ cấp, làm sao có thể vượt qua khảo hạch chứng nhận Linh Văn đại sư?

Dù có lùi mười ngàn bước mà nói, cậu ta cuối cùng có thể vượt qua khảo hạch, nhưng làm sao có thể so được với Sở Hải Đông, phải biết rằng, kẻ sau vừa mới tạo ra một kỷ lục hoàn toàn mới!

Nói đơn giản, bọn họ hầu hết cũng không tin Lâm Tầm có thể vượt qua khảo hạch Long Môn Cửu Bia!

Trong khi đó, nghe thấy Lâm Tầm lại dùng hai chữ "đồ ngu" để sỉ nhục mình, khiến Sở Hải Đông suýt chút nữa không tin vào tai mình.

Mẹ kiếp, thằng nhóc này mù à?

Không thấy mình vừa vượt qua khảo hạch, trở thành một Linh Văn đại sư thực thụ sao? Không thấy mình vừa tạo ra một kỷ lục hoàn toàn mới sao?

Hắn... chẳng lẽ không biết thế nào là kiêng dè, thế nào là cúi đầu sao?

Ngay tức khắc, sắc mặt Sở Hải Đông lạnh lẽo xanh mét, nếu không phải hắn đang cố nhịn, suýt chút nữa đã trực tiếp lật mặt khô máu với Lâm Tầm.

Chỉ thấy lúc này Lâm Tầm thong dong đứng dậy, ánh mắt quét nhìn xung quanh, nói: "Có ai xuất trận thứ ba không?"

Lời này vừa thốt ra, toàn trường im phăng phắc.

Vốn cũng có hai Linh Văn sư đang đợi khảo hạch, nhưng thấy màn này, họ nào dám dính líu vào mối ân oán này?

Hơn nữa, lúc này ánh mắt Sở Hải Đông như lưỡi dao nhìn chằm chằm họ, như muốn nói, để cho thằng nhóc Lâm Tầm này lên, kẻ nào dám tranh, kẻ đó chính là làm khó Sở gia bọn họ!

Dưới sự uy hiếp này, hai vị Linh Văn sư đều không chút do dự cùng lắc đầu, biểu thị có thể nhường Lâm Tầm trước.

"Nhanh lên đi, không ai tranh với ngươi đâu!"

Giọng Sở Hải Đông như nặn ra từ kẽ răng.

"Ồ, không ngờ mắng ngươi là đồ ngu mà ngươi cũng nhịn được, không hổ là truyền nhân Sở gia, công phu dưỡng khí thật là lợi hại."

Lâm Tầm cười hì hì nói.

"Tiểu tử thối, mẹ kiếp ngươi có thôi đi không?"

Sở Vân Không đứng bật dậy, giận đến mức tóc dựng ngược, lớn tiếng quát tháo.

"Lão già, ta có thể nhường ông lên trước, ông có dám không?"

Lâm Tầm vặn hỏi.

"Ngươi—"

Sở Vân Không tức đến phát điên, mắt nứt ra, chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống, băm vằm Lâm Tầm thành ngàn mảnh.

Nhưng cuối cùng, ông ta bị Sở Hải Đông ngăn lại, không cho lên tiếng nữa.

Bởi vì Sở Hải Đông hiểu rõ, đấu võ mồm chỉ chịu thiệt thòi với tên Lâm Tầm này, tên này không biết xấu hổ, chẳng lẽ Sở gia bọn họ cũng có thể không biết xấu hổ như hắn?

Thế thì có khác gì mụ đàn bà chanh chua đang chửi đổng?

Thấy vậy, Lâm Tầm cười cười, dường như cuối cùng đã hài lòng, không nói thêm gì nữa, nhấc chân bước về phía Long Môn Đài.

Các Linh Văn sư tại hiện trường đều không khỏi kinh ngạc, thằng nhóc này... thực sự dám lên à? Chẳng lẽ không sợ cuối cùng thất bại, hoàn toàn mất mặt xấu hổ sao?

Đến cả đám đại nhân vật đang ngồi trong điện khác, cũng phải thừa nhận rằng, Lâm Tầm dù miệng mồm có chút ác độc, nhưng cái gan này thật sự rất lớn.

Xem kìa, trong tình huống bất lợi đã rõ, vẫn không chịu cúi đầu, muốn lên đài tiến hành khảo hạch, khiến người ta không phục cũng không được.

Tuy nhiên, mọi người cũng đều hiểu, Lâm Tầm lần này một khi thất bại, thì danh dự sẽ hoàn toàn mất sạch, nếu mối ân oán giữa hắn và Sở Hải Đông lại truyền đến Tử Cấm Thành, tuyệt đối sẽ khiến hắn trở thành một trò cười lớn, hoàn toàn không ngẩng đầu lên nổi!

Khi Lâm Tầm đi ngang qua bên cạnh Sở Hải Đông, kẻ sau chợt hạ thấp giọng, dùng giọng điệu âm trầm lạnh lẽo truyền âm: "Lâm Tầm, ta đợi xem kịch hay đây, đừng có làm ta thất vọng đấy."

Trong giọng nói đầy vẻ đe dọa.

Lâm Tầm mỉm cười, không nói thêm lời nào, thẳng bước lên Long Môn Đài.

"Người trẻ tuổi, ngươi đã chuẩn bị xong rồi chứ?"

Lệnh Hồ Tu vốn đợi sẵn ở một bên cất tiếng, đôi mắt sâu thẳm, nhìn Lâm Tầm với một tia khác lạ.

"Ừ."

Lâm Tầm gật đầu, rồi khoanh chân ngồi xuống trước chín tấm bia đá cổ xưa kia.

Lưng hắn thẳng tắp, ngay khoảnh khắc ngồi xuống, nụ cười trên khóe môi lập tức bị thay thế bằng vẻ trầm tĩnh thản nhiên, tĩnh lặng như nước.

"Hừ hừ, ta phải xem xem, cái thứ nhãi nhép mồm mép ác độc, không biết giữ mồm giữ miệng này, rốt cuộc sẽ thảm bại như thế nào!"

Giọng Sở Vân Không đầy oán độc.

"Thằng nhóc này mà vượt qua được khảo hạch, lão tử quỳ xuống sám hối cũng được!"

"Hừ, nó chỉ là một tên rác rưởi chỉ biết động mồm động mép, sao có thể vượt qua khảo hạch? Rõ ràng là khoe khoang để lấy sự chú ý, chả khác gì thằng hề!"

Đám người Sở gia kia cũng nhao nhao lên.

Các Linh Văn sư khác nhìn nhau, dù họ không có ý phân biệt đối xử với Lâm Tầm, nhưng trong lòng cũng không đánh giá cao Lâm Tầm.

Không còn cách nào khác, Lâm Tầm quá trẻ, và hiện tại cũng chỉ là một Linh Văn sư sơ cấp, sao có thể vượt qua khảo hạch Long Môn Cửu Bia?

Những Linh Văn sư này thầm thở dài, chỉ không biết, khi Lâm Tầm thất bại, sẽ phải chịu sự đả kích như thế nào từ Sở gia đây...

Rất nhanh, những gợn sóng khó hiểu quen thuộc lại hiện lên, thần huy như thủy triều lan tỏa, bao trùm lấy Long Môn Đài, bóng dáng Lâm Tầm cũng theo đó bị ánh sáng chói lọi nhấn chìm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:350
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.