Thiên Hạ Quy Nhất

Lượt đọc: 1283 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 391
Thân thể như bị rút cạn

❊ ❊ ❊

Thành tích khảo hạch cấp hoàn mỹ!

Dị tượng trong truyền thuyết "Kim Hà Trùng Thiên"!

Khi nghe được kết quả này từ miệng Lệnh Hồ Tu, đám linh văn sư trong đại điện đều ngẩn ngơ, trợn mắt há mồm, bộ dạng như vừa thấy quỷ.

Việc này quá mức kinh người, vốn tưởng rằng Lâm Tầm sẽ thảm bại ngay cửa ải đầu tiên, thanh danh quét rác, bị nhà họ Sở làm nhục.

Ai có thể ngờ được, kết quả cuối cùng lại là như thế này?

Bầu không khí chết lặng, tĩnh mịch đến đáng sợ.

Nhìn lại Sở Hải Đông, ý cười trên môi hắn đông cứng lại, con ngươi lồi ra, cả người cứng đờ tại chỗ, bộ dạng như vừa bị sét đánh.

Kết quả này, quả thực giống như một tia sét đánh xuống, khiến cả người hắn đều mông lung.

Tại sao... tại sao lại như vậy?

Trong lòng hắn gào thét như một con thú hoang, không thể chấp nhận được tất cả những điều này.

"Cái này... cái này không phải là thật chứ?"

Sở Vân Không thần sắc biến đổi, bộ dạng vẫn không cam tâm, run giọng lên tiếng.

Hắn còn đang chờ đợi để đả kích trả thù Lâm Tầm, ai ngờ trong phút chốc tình thế đảo ngược, lại tạo ra một màn nghịch chuyển kinh thiên động địa thế này?

Lời vừa nói ra, sắc mặt Lệnh Hồ Tu trầm xuống, không vui nói: "Dị tượng Kim Hà Trùng Thiên sao có thể làm giả? Nếu ngươi không phục, không bằng lát nữa cũng tới Long Môn Đài tiến hành khảo hạch, nếu có thể tạo ra dị tượng Kim Hà Trùng Thiên, ta lập tức xin lỗi ngươi!"

Sở Vân Không run cầm cập cả người, bị đả kích đến mức mất hồn mất vía, cuối cùng cũng dám tin rằng, tất cả chuyện này mẹ nó đều là thật!

Bầu không khí trong đại điện càng thêm chết lặng, tất cả ánh mắt nhìn về phía tộc nhân nhà họ Sở đều mang theo một tia cổ quái.

Trước đó, bọn họ còn gào thét rằng Lâm Tầm tuyệt đối không thể thông qua khảo hạch của Long Môn Cửu Bia, và tiến hành đủ loại nhục mạ, mỉa mai Lâm Tầm.

Thế nhưng bây giờ, khi dị tượng Kim Hà Trùng Thiên xuất hiện, nó giống như một cái tát vô hình, hung hăng giáng thẳng vào mặt đám tộc nhân nhà họ Sở kia!

Ở một tòa điện vũ khác, không khí cũng rất vi diệu.

Một đám đại nhân vật cấp thái đẩu trầm mặc, suy nghĩ khác nhau, trên mặt ít nhiều đều có chút lúng túng, vừa mới lúc nãy, bọn họ còn cho rằng Lâm Tầm tuổi trẻ cuồng vọng, không biết tự lượng sức mình.

Thậm chí còn tuyên bố, nếu Lâm Tầm hành sự như thế, sau này Tẩy Tâm Phong chắc chắn sẽ hủy hoại trong tay Lâm Tầm!

Thế mà bây giờ —

Tất cả đã nghịch chuyển!

Hơn nữa sự nghịch chuyển này quá mức kinh thế, dị tượng "Kim Hà Trùng Thiên" trong truyền thuyết, lại bị Lâm Tầm, một linh văn sư sơ cấp mười mấy tuổi làm được, ai dám tưởng tượng?

Nếu nói kỷ lục hoàn toàn mới mà Sở Hải Đông tạo ra trước đó là một sáng kiến, thì lúc này, sáng kiến đó đứng trước dị tượng "Kim Hà Trùng Thiên" quả thực không đáng để nhắc tới!

"Cái này..."

Có đại nhân vật lên tiếng, nhưng nhất thời không biết nói gì cho phải.

"Lần này, mọi người đều nhìn lầm rồi, hừ, sống bao nhiêu năm, không ngờ còn bị một tiểu gia hỏa làm cho mù mắt."

Ngư Bắc Đẩu cười gằn, tự giễu lên tiếng.

"Ngư Bắc Đẩu, Sở Hải Đông có thể nhường cho ngươi, nhưng Lâm Tầm này, Thần Công Viện đế quốc ta nhất định phải có!"

Trình Cảnh trầm giọng nói, chém đinh chặt sắt.

"Nằm mơ!"

Không ngờ tới, sắc mặt Ngư Bắc Đẩu thay đổi đột ngột, kích động đứng dậy, "Nhân tài hiếm có như thế này, lão phu sao có thể chắp tay nhường cho người khác?"

"Nếu đã như vậy, vậy chúng ta cứ dựa vào thủ đoạn của mình thôi, nhưng ta có thể đảm bảo, vì có được Lâm Tầm, Thần Công Viện ta tuyệt đối sẽ không tiếc bất cứ giá nào!"

Sắc mặt Trình Cảnh kiên định.

Trong chớp mắt, hai người lại tranh cãi vì tranh giành Lâm Tầm, khiến các đại nhân vật khác đều nhìn nhau, cười khổ không thôi.

Mà lúc này, Thẩm Thác cũng lên tiếng: "Hai vị, trước đó Thanh Lộc Học Viện ta không tranh giành Sở Hải Đông kia với hai vị, nhưng bây giờ, vì chiêu nạp được nhân tài như Lâm Tầm, không thể không nói Thanh Lộc Học Viện ta cũng phải tranh một chút rồi."

Đám người lập tức sửng sốt, trong lòng vừa hâm mộ vừa ghen tị, nhưng cũng chẳng làm gì được.

Bọn họ cũng rất muốn chiêu mộ Lâm Tầm, thế nhưng so với ba thế lực khổng lồ là Tổng bộ Linh Văn Sư Công Xã, Thần Công Viện đế quốc, Thanh Lộc Học Viện, bọn họ căn bản không có chút cơ hội nào!

Hiện giờ, nhìn thấy ba người Ngư Bắc Đẩu, Trình Cảnh, Thẩm Thác vì một Lâm Tầm mà bày ra tư thế không đạt mục đích thề không bỏ qua, khiến cho bọn họ đâu còn dám nhúng tay vào?

"Các vị tiền bối, đây mới chỉ là khảo hạch cửa ải thứ nhất mà thôi, các người quyết định sớm như vậy, có phải là... quá vội vàng rồi không?"

Phong Khinh Du không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.

Lập tức, tâm trí ba người Ngư Bắc Đẩu, Trình Cảnh, Thẩm Thác tỉnh táo lại, nhìn nhau một cái, đều là bộ dạng "chúng ta cứ chờ xem".

Việc này khiến trong lòng Phong Khinh Du cũng không khỏi dâng lên một tia dị dạng, năm đó khi nàng thông qua khảo hạch Long Môn Cửu Bia, quả thực cũng từng nhận được đãi ngộ như thế, nhưng lúc đó nào có kịch liệt như vậy...

"Hải Đông, làm sao bây giờ?"

Sở Vân Không mất hồn mất vía, sợ hãi lên tiếng.

Sở Hải Đông hít sâu một hơi, giọng trầm thấp, nghiến răng nói: "Còn sớm lắm! Đây mới chỉ là cửa ải đầu tiên mà thôi, sợ cái gì? Hắn Lâm Tầm có lợi hại đi nữa, cũng chưa chắc đã có thể thông qua từng cửa ải khảo hạch tiếp theo!"

"Đúng!"

Sở Vân Không tinh thần chấn động, "Kim Hà Trùng Thiên thì sao chứ? Tiếp theo còn tám tấm bia đá Long Môn cần vượt qua, thằng nhóc đó thiên phú có nghịch thiên tới đâu, ai dám nói hắn sẽ không thảm bại?"

Lời tuy nói vậy, nhưng trong lòng Sở Hải Đông và Sở Vân Không lại có chút bất an, dù sao thì dị tượng Kim Hà Trùng Thiên kia thực sự quá dọa người!

Lúc này, sau khi trải qua sự chấn kinh và xôn xao ban đầu, đám linh văn sư trong đại điện cũng đã bình tĩnh lại đôi chút, dời ánh mắt quay trở lại Long Môn Đài.

Lâm Tầm đang tiến hành khảo hạch bia đá thứ hai.

Hoàn toàn không biết dưới Long Môn Đài, vì biểu hiện kinh diễm của mình mà đã gây ra một trận xôn xao lớn.

Giống như lúc lĩnh ngộ dị tượng linh văn trong bia đá thứ nhất, chỉ là dị tượng linh văn trong bia đá thứ hai rõ ràng phức tạp và khó hiểu hơn một chút.

Nhưng điều này không làm khó được Lâm Tầm.

Lúc này hắn đã chìm đắm trong trạng thái quên mình, thân tâm, thần hồn đều tập trung vào thế giới linh văn huyền diệu.

Đối với hắn mà nói, việc đi lĩnh ngộ và nắm giữ đồ án linh văn không nghi ngờ gì là một sự tận hưởng, đó là một cảm giác tuyệt diệu như cá gặp nước.

Cũng khác với lần trước, lần này, chỉ mất nửa chén trà nhỏ thời gian, Lâm Tầm đã nắm giữ toàn bộ dị tượng linh văn trong bia đá thứ hai, tất cả đều dung nhập vào một linh trận khó hiểu và rắc rối!

Cùng lúc đó, một mảnh hào quang màu vàng như thủy triều lại một lần nữa, dưới ánh mắt kinh hoàng của mọi người, phun trào lên từ dưới đáy bia đá thứ hai!

Ầm ầm!

Chỉ trong chớp mắt, bia đá cổ xưa thứ hai cũng hoàn toàn bị hào quang vàng chói lọi bao phủ, rực rỡ chói mắt, huy hoàng tráng lệ!

Việc này tỏ ra cực kỳ chấn động lòng người, trước bia đá thứ nhất, Lâm Tầm tiêu tốn một chén trà thời gian mới khiến Kim Hà Trùng Thiên.

Mà trước bia đá thứ hai có độ khó hiển nhiên tăng lên một bậc này, thời gian Lâm Tầm tham ngộ ngược lại còn rút ngắn đi một nửa!

Rất nhiều người đều tâm thần chấn động, khó mà bình tĩnh nổi.

Mà sắc mặt của Sở Hải Đông, Sở Vân Không cùng đám tộc nhân nhà họ Sở đã khó coi đến cực điểm, âm trầm đến mức sắp chảy nước ra.

Còn ở một tòa đại điện khác, đám đại nhân vật cấp thái đẩu đều đã không kìm được đứng dậy, thần sắc khó mà che giấu sự kích động.

Lại một lần nữa Kim Hà Trùng Thiên!

Lại một lần nữa ứng nghiệm dị dị tượng khoáng thế trong truyền thuyết!

Nếu nói lần đầu tiên của Lâm Tầm là may mắn, thì lần thứ hai này tuyệt đối không còn chuyện may mắn nữa!

Chỉ là, bây giờ bọn họ hiển nhiên chấn kinh quá sớm.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, Lâm Tầm tựa như được thần linh nhập xác, thuận lợi thông qua từng tòa bia đá một, hơn nữa tốc độ thông qua khảo hạch của hắn cũng hiển nhiên đang nhanh dần lên!

Việc này quả thực đã phá vỡ quy tắc thông thường, trong những năm tháng trước đây, bất kỳ linh văn sư nào tham gia khảo hạch đều cảm thấy Long Môn Cửu Bia một cửa ải khó vượt qua hơn một cửa ải.

Thế mà Lâm Tầm thì hay rồi, tốc độ thông qua khảo hạch của hắn từ cửa ải đầu tiên trở đi ngược lại càng ngày càng nhanh, việc này quả thực không thể tin nổi!

Đương nhiên, điều khiến người ta chấn kinh nhất là mỗi lần khảo hạch Lâm Tầm thông qua đều tạo ra dị tượng Kim Hà Trùng Thiên!

Không một ngoại lệ!

Các linh văn sư trong đại điện đều cảm thấy sắp phát điên rồi, trái tim sắp không chịu nổi nữa, quá dọa người, ai dám tưởng tượng, tạo nghệ của Lâm Tầm trên con đường linh văn lại đã hung tàn đến mức độ này?

Đây đâu chỉ là đang tạo ra kỳ tích, mà đơn giản là không khác gì đang khai sáng một đoạn lịch sử hoàn toàn mới!

Sau này Tổng bộ Linh Văn Sư Công Xã chắc chắn sẽ ghi chép lại biểu hiện ngày hôm nay của Lâm Tầm vào sử sách đế quốc, trở thành giai thoại lưu truyền muôn đời!

Dù sao, trước đây chưa từng có linh văn sư nào giống như Lâm Tầm, ở cái tuổi mười mấy mà đã sở hữu tạo nghệ linh văn khủng bố nhường này!

Còn ở một tòa đại điện khác, Ngư Bắc Đẩu, Trình Cảnh, Thẩm Thác và những đại nhân vật khác đều hít thở dồn dập, ánh mắt cuồng nhiệt, tâm thần chấn động, không thể kiềm chế nổi.

Quá nghịch thiên!

Lâm Tầm này quả thực là một yêu nghiệt mà!

Bọn họ đã bắt đầu điên cuồng tính toán trong lòng, rốt cuộc phải bỏ ra cái giá lớn đến mức nào mới có thể chiêu nạp được thiên kiêu như Lâm Tầm vào thế lực của mình.

"Hắn..."

Phong Khinh Du cũng ngẩn ra ở đó, khuôn mặt xinh đẹp thanh thuần là một mảnh ngẩn ngơ, tinh mâu lưu chuyển hào quang rực rỡ, không còn lười biếng và tản mạn như trước nữa.

Nàng quả thực cũng đã bị chấn kinh, thậm chí là bị dọa sợ.

Trước đây, tạo nghệ trên con đường linh văn của nàng được công nhận là nhân vật dẫn đầu thế hệ trẻ, không có người nào có thể so sánh, một mình dẫn đầu xu hướng, danh chấn đế quốc.

Thế nhưng bây giờ, lại xuất hiện một thiếu niên nghịch thiên hơn, chói mắt hơn, yêu nghiệt hơn nàng, trên tạo nghệ con đường linh văn, thậm chí khiến nàng cũng nảy sinh một tia thất bại.

Bia đá thứ chín!

Tòa bia đá này được mệnh danh là "Thiên Trảm Chi Quan".

Đám người còn chưa kịp phản ứng từ sự chấn kinh, Lâm Tầm đã không hề ngoài ý muốn mà thuận lợi thông qua khảo hạch!

Khi nhìn thấy hào quang màu vàng rực rỡ như thủy triều bao phủ bia đá thứ chín, toàn bộ đám linh văn sư đã chấn kinh từ lâu đều không nhịn được sôi trào, kêu lên kinh ngạc, xôn xao như sấm rền!

Thông qua rồi!

Lâm Tầm với tốc độ vô song, tư thế mạnh mẽ ngạo nghễ, một hơi thông qua khảo hạch Long Môn Cửu Bia!

Đáng sợ nhất chính là, chín tòa bia đá đều có dị tượng "Kim Hà Trùng Thiên" xuất hiện!

Tất cả những điều này, tựa như một kỳ tích chưa từng có, sống sờ sờ xảy ra ngay trước mắt, sức chấn động đó quả thực không gì sánh bằng!

Lâm Tầm của khoảnh khắc này, ai dám nói hắn không phải là một vị linh văn đại sư thực thụ, thì tuyệt đối sẽ gây ra vô số tiếng cười nhạo và khinh bỉ.

Phịch!

Đúng vào lúc này, Sở Hải Đông phịch một tiếng ngã ngồi trên ghế, mất hồn mất vía, hai mắt vô thần, bộ dạng như hồn bay phách lạc.

Kết quả khảo hạch hoàn mỹ kinh thế của Lâm Tầm, giống như một chiếc búa tạ, đập nát trái tim của hắn!

Sở Hải Đông chỉ cảm thấy trước mắt một mảnh xám xịt, thân thể như bị rút cạn...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:350
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.