Cái chết của Diêu Tố Tố không khiến Lâm Tầm có quá nhiều cảm khái, cho dù cô ta không tự sát, cuối cùng cũng sẽ bị giết, kết cục đều đã sớm được định đoạt.
Điều khiến Lâm Tầm thực sự để ý là, Vô Tự Bảo Tháp và phần bí đồ kia, liệu có thực sự là truyền ra từ ngôi đại điện thần bí này không?
Nhưng lúc đầu, là ai đã mang chúng đi?
Lại là đã xảy ra biến cố gì, cuối cùng mới rơi vào tay Diêu Thác Hải?
Nghe lời Diêu Tố Tố nói lúc nãy, điều duy nhất có thể xác định là, dù là Diêu Thác Hải, cũng đều chưa tìm ra được bí ẩn thực sự của Vô Tự Bảo Tháp và phần bí đồ kia!
Giờ đây, phần bí đồ kia biến mất, hóa thành một bài đạo kệ, in dấu trong hư không, từng chữ như trân châu mỹ ngọc, tỏa ra khí tức thần thánh quang minh, hiển lộ vẻ thần diệu khôn lường.
“Đây chính là tạo hóa, đây chính là duyên pháp!”
Lão Cáp đột nhiên cảm thán, sắc mặt hiếm thấy vô cùng trang nghiêm, “Nếu chỉ có phần bí đồ kia, tuyệt không cách nào nhìn trộm được cảnh tượng trước mắt. Đồng lý, nếu không có Vô Tự Bảo Tháp trong tay ngươi, cũng không thể hiện ra biến hóa này.”
Dừng lại một chút, lão quét mắt nhìn toàn bộ đại điện, tiếp tục nói, “Quan trọng nhất là, dù sở hữu Vô Tự Bảo Tháp và bí đồ kia, nếu không tới được nơi này, cũng không thể khiến những hình vẽ cổ xưa trên bốn vách tường hiện ra, từ đó cũng không thể xảy ra biến số không thể tin nổi như vậy.”
“Nói cách khác, đại điện, Vô Tự Bảo Tháp và phần bí đồ kia, ba thứ nhân quả tương tồn, lẫn nhau như quan hệ giữa chìa khóa và ổ khóa, chỉ khi xuất hiện cùng nhau, mới có thể mở ra cảnh tượng chúng ta nhìn thấy trước mắt!”
Nghe vậy, Lâm Tầm và Triệu Cảnh Huyên vô cùng tán thành.
Họ đều nhìn về phía bài đạo kệ xanh biếc trong hư không kia, mỗi một chữ đều tràn ngập khí tức thần thánh, phóng thích đại đạo áo nghĩa, thần diệu khôn tả.
“Bài đạo kệ này cũng không đơn giản, hẳn là do chủ nhân ngôi đại điện này để lại, bên trong ẩn chứa đủ loại huyền cơ khó lường.”
Lão Cáp con ngươi vàng rực, quan sát tỉ mỉ, “Đừng quên, các loại cổ đồ trên vách đá đại điện này, đều dung nhập vào những đạo văn kia, trong đó nhất định ẩn chứa thâm ý!”
“Ngươi nhìn ra điều gì rồi?”
Lâm Tầm hỏi, hắn đương nhiên cũng rõ, bài đạo kệ này không đơn giản, nếu không, sao có thể tạo ra biến hóa thần diệu như thế?
“Ngươi nhìn câu thứ nhất, 'Cước đạp tinh hán lý, mạn bộ thượng Côn Luân' (Chân đạp giày Tinh Hán, thong dong bước lên Côn Luân).”
Lão Cáp thần sắc nghiêm nghị, “Còn nhớ bổn vương từng nói với ngươi về bốn đại đạo khư thượng cổ không? Trong đó có một cái là Côn Luân Chi Khư, mà theo truyền thuyết thượng cổ, muốn đăng lâm Côn Luân, nhất định phải đi qua một con đường cổ Tinh Hán nằm vắt ngang trên chu hư!”
“Ý ngươi là, câu thứ nhất này, liên quan tới việc tiến vào con đường cổ Tinh Hán, đi tới Côn Luân Chi Khư?”
Lâm Tầm và Triệu Cảnh Huyên đều kinh ngạc, đây là lần đầu tiên họ nghe thấy những bí mật thượng cổ như vậy.
“Mười phần là như vậy, chủ nhân ngôi đại điện này, lại coi con đường cổ Tinh Hán như một chiếc giày, đi dạo lên Côn Luân, chỉ riêng loại khí phách này đã có thể thấy được, tu vi của người này khủng bố tới mức nào.”
Giọng Lão Cáp mang theo một chút cảm khái, “Côn Luân Chi Khư a, một trong bốn đại đạo khư thượng cổ, so với Quy Khư còn thêm ba phần thần bí, nghe đồn liên quan tới tiên đồ chân chính, dù là thượng cổ thánh hiền, cũng hầu như không có mấy người có thể nhìn thấy diện mạo thực sự của Côn Luân!”
“Vậy câu thứ hai này giải thích thế nào?”
Lâm Tầm nghe mà lòng dạ không yên, nhịn không được truy hỏi.
“'Kình tụ lãm nhật nguyệt, chư thiên nhập chưởng văn' (Tay áo nâng ôm nhật nguyệt, chư thiên nhập vào đường chỉ tay)...”
Lão Cáp tỉ mỉ nhấm nháp, nhưng trăm mối không giải được, do dự nói, “Đây hẳn là miêu tả một loại tu hành cảnh giới, đạt tới cảnh giới này, có thể vung tay áo một cái, là có thể ôm lấy nhật nguyệt, khiến áo nghĩa chư thiên đại đạo được ngự dụng trong lòng bàn tay.”
Lâm Tầm và Triệu Cảnh Huyên ngẩn ngơ, nếu thật như Lão Cáp nói, cảnh giới này quá khủng bố và siêu nhiên, hoàn toàn không cách nào suy đoán và đong đếm!
“Tuy nhiên, câu này chắc chắn không đơn giản như vẻ bề ngoài.”
Lão Cáp gãi đầu, “Bổn vương luôn cảm thấy, bài đạo kệ này ý có điều chỉ, ẩn giấu loại bí mật lớn nào đó, chỉ là dựa vào năng lực hiện tại của chúng ta, vẫn chưa thể đi sâu suy diễn và minh ngộ.”
Lâm Tầm và Triệu Cảnh Huyên cũng có cùng cảm nhận.
“Vừa rồi ta đối đầu với người đàn bà kia, chỉ dựa vào một phần bí đồ, liền chặn được đòn tấn công của ta, vốn tưởng đây là một món thánh đạo bảo vật ghê gớm, ai ngờ, nó cuối cùng lại hóa thành một bài đạo kệ, chỉ riêng điểm này, đã thấy bài đạo kệ này bất phàm ra sao.”
Đôi mắt Triệu Cảnh Huyên hiện lên ánh sáng lấp lánh, giọng mang theo sự cảm khái không thể diễn tả.
Mọi thứ trước mắt đều quá siêu nhiên và vô thượng, dựa vào kiến thức hiện tại của họ, đều không thể hiểu nổi huyền diệu bên trong.
Có thể tưởng tượng, chủ nhân năm xưa bố trí tất cả những thứ này, tu hành cảnh giới cao thượng tới nhường nào.
Lúc này, bài đạo kệ in dấu trong hư không đột nhiên gợn sóng, sau đó hóa thành một trận mưa ánh sáng trong vắt, lao vào Vô Tự Bảo Tháp trong tay Lâm Tầm.
Lâm Tầm tinh thần chấn động, vội vàng dò xét, nhưng kết quả lại khiến hắn thất vọng.
Trận mưa ánh sáng do đạo kệ hóa thành kia, sau khi vào Vô Tự Bảo Tháp thì biến mất không dấu vết, không hiển lộ chút biến hóa nào, cũng không mang lại thay đổi gì cho Vô Tự Bảo Tháp.
Nói đơn giản, giống như bốc hơi giữa không trung bên trong Vô Tự Bảo Tháp vậy.
Dù vậy, vẫn khiến Lão Cáp thèm khát đố kỵ không thôi.
Con ngươi lão lồi ra, chằm chằm nhìn vào Vô Tự Bảo Tháp trong tay Lâm Tầm, thần sắc cuồng nhiệt, giống như con sói đói nhìn thấy con mồi, lẩm bẩm: “Đây tuyệt đối là một kiện chí bảo lai lịch phi phàm! Không chỉ đúc bằng Tạo Hóa Thần Thiết, bên trong còn giấu bí mật thượng cổ lớn!”
Nếu không phải Lâm Tầm cực kỳ cảnh giác cất cái tháp này đi, kẻ tham tiền như mạng như Lão Cáp e rằng đã sớm lao tới tranh giành với Lâm Tầm rồi.
Bị Lâm Tầm phòng bị như kẻ trộm, Lão Cáp không hề tức giận, vì lão rất nhanh đã chuyển ánh mắt, khóa chặt vào đạo đài ba thước ở cuối đại điện.
Nơi đó, mới là nơi ẩn chứa “đại tạo hóa” của chốn này!
Trên đạo đài bảo quang lưu chuyển, rực rỡ muôn màu, có từng cuốn đạo kinh, có đồng khánh, mộc ngư, phất trần, giới xích, thanh đăng...
Dày đặc, lóa mắt, đều tỏa ra ánh sáng rực rỡ, phát ra thần huy, khiến người ta hoa cả mắt.
Lâm Tầm và Triệu Cảnh Huyên cũng tiến lên.
Trước đó, lý do họ lộ diện chính là để ngăn cản Diêu Tố Tố bọn họ đoạt lấy cơ duyên trên đạo đài này, giờ đây đối thủ cạnh tranh đã không còn, tạo hóa này cũng coi như đã nằm trong tay!
“Khó trách trên con đường ống kia lại có hài cốt thánh nhân phân bố, họ thà chết cũng phải đợi cơ duyên trong ngôi đại điện này, giờ xem ra, cuộc tạo hóa này quả thực hấp dẫn không tưởng.”
Triệu Cảnh Huyên thở dài.
Lâm Tầm cũng tán thành, mỗi một món bảo vật trên đạo đài này đều có thể chấn động cổ kim, tùy tiện lấy ra một món cũng đủ khiến những lão quái vật bên ngoài đỏ mắt, vì thế mà chém giết tranh đoạt.
“Ao ô!”
Lão Cáp đã đợi không nổi nữa, hơi thở lão dồn dập, phát ra tiếng hú giống như sói kêu, như quỷ đói đầu thai, một bước lao tới.
Lão thần sắc kích động, tay áo rộng vung lên, định thu lấy tất cả, thế nhưng bảo quang vỡ vụn, giống như bọt nước biến mất, nơi đó trống trơn, không có gì cả. “Cái gì! Ảo ảnh? Bảo bối trên đạo đài đều bị người ta lấy đi hết rồi?”
Gân xanh trên trán Lão Cáp nhảy lên, tức đến nhe răng trợn mắt, đấm ngực dậm chân.
Lâm Tầm và Triệu Cảnh Huyên cũng sững sờ, cuộc đại tạo hóa này, lại là ảo ảnh như bọt nước, đã bị người ta lấy đi rồi?
“Đáng ghét, thật sự là đáng ghét, đây rõ ràng là đang đùa giỡn người ta!”
Lão Cáp phát ra tiếng gầm gừ không cam lòng.
Họ trải qua bao nhiêu lần thăm dò, vất vả lắm mới tìm được một con đường đạo ẩn mật, dọc theo con đường ống chứa đầy thi hài thánh nhân mới đến được đây.
Vốn tưởng rằng đại tạo hóa sắp vào tay, ai ngờ, đây lại là một ảo ảnh bọt nước!
Chẳng lẽ đây gọi là “tạo hóa trêu người”?
“Mau nhìn!”
Lâm Tầm đột nhiên lên tiếng, chỉ vào đạo đài trống rỗng kia, theo luồng đạo quang lưu chuyển, hiện ra một đống thần tài.
“Hư Minh Thiết, Ngũ Hành Thổ, Vân Ngân Tiên Kim...” Con ngươi vàng rực của Lão Cáp bắn ra ánh sáng nóng bỏng, lại kích động lên.
Lão vung tay áo, kết quả vẫn như vừa rồi, biến mất như bọt nước.
Cho đến một lúc lâu sau, lại có đạo quang lưu chuyển, hóa thành từng món bảo vật tỏa khí tức thần thánh, rực rỡ muôn màu.
“Đùa giỡn bổn vương sao!”
Lão Cáp gầm lên, thật sự bị tức chết rồi, đại tạo hóa lại không hề tồn tại, chỉ là một ảo ảnh, đổi lại là ai có thể cam tâm?
Ngay cả Lâm Tầm và Triệu Cảnh Huyên cũng vô cùng tiếc nuối, vào được đất tạo hóa mà không nhận được gì, không có việc gì khiến người ta thất vọng và không cam lòng hơn thế, khiến người ta đau lòng nhức óc.
“Trời ơi! Còn có Tử Phách Thần Ngân! Linh Hoàng Chân Vũ!”
Mắt Lão Cáp trừng to, những bảo vật do đạo đài diễn hóa ra quá kinh thế hãi tục, đặt vào thượng cổ cũng không nhiều thấy, xứng đáng là những bảo vật cầu không được.
Nhưng tệ hại là, những thứ đó đều là ảo ảnh!
Lão Cáp lại thử liên tiếp nhiều lần, cuối cùng đành dừng tay trong tiếng chửi rủa không cam lòng, gương mặt đầy vẻ chán nản và hận thù.
“Khốn kiếp, quả nhiên là lừa đảo, cái gì Tử Hà Thần Sơn, Phương Thốn Sơn, cái gì Tà Nguyệt Tam Tinh, cái gì Bồ Đề Chi Bí, cái gì đạo tặng hữu duyên nhân, tất cả đều không tồn tại, đây không phải lừa đảo thì là gì?”
Lão Cáp ngồi xổm dưới đất, tức đến mức đau cả gò má, “Thảo nào trên bốn mươi chín cái tế đàn đều để lại văn tự tương tự, rõ ràng đều là bị lừa! Nực cười là, trên con đường ống kia còn để lại một bãi thi hài thánh nhân, nếu họ biết, cơ duyên mà họ một lòng chờ đợi chỉ là những bọt nước không tồn tại, không biết sẽ có cảm tưởng gì...”
Lâm Tầm và Triệu Cảnh Huyên nhìn nhau.
“Để ta thử xem.”
Triệu Cảnh Huyên cũng không cam tâm, cô hít sâu một hơi, bước tới, vươn bàn tay trắng nõn thon dài ra, chộp về phía đạo đài.
Xoạt!
Những bảo vật kia vỡ tan như bọt nước, Lão Cáp vừa định cười nhạo hai câu, khuyên Triệu Cảnh Huyên sớm bỏ cuộc.
Ai ngờ, đúng khoảnh khắc cuối cùng, lại có một hòn đá đen sì không hề biến mất, bị Triệu Cảnh Huyên nắm chặt trong lòng bàn tay.
“Ừm?”
Con mắt Lão Cáp suýt rơi ra ngoài, chồm dậy, kích động hét lớn, “Không thể nào, sao ngươi vừa ra tay đã chộp được bảo bối? Quá bất công! Mau mau, cho bổn vương xem đây là bảo bối gì.”
Nói đoạn, lão định lao tới cướp.
Nhưng bị Lâm Tầm vỗ một cái vào sau gáy, mắng: “Bình tĩnh chút được không? Ngươi thật là quá mất kiên nhẫn!”
Tuy nói vậy, ánh mắt hắn cũng không kìm được mà bị thu hút, nhìn về phía lòng bàn tay Triệu Cảnh Huyên.