Lâm Tầm lưu lại Lạc Vân Thành nửa ngày, liền khởi hành đi tới Tinh Nhai Thành.
Tinh Nhai Thành nằm ở trung tâm Đại Tần Châu, là một tòa thành cổ vô cùng lâu đời, nghe đồn từ thời Thượng Cổ, Tinh Nhai Thành đã tồn tại rồi.
Tinh Nhai Thành vô cùng nổi tiếng tại Tây Hằng Giới, bởi vì địa điểm tổ chức Luận Đạo Đăng Hội cứ mỗi trăm năm một lần, lại nằm trên Thương Ngô Sơn bên ngoài Tinh Nhai Thành.
Nửa ngày sau, bên ngoài Tinh Nhai Thành, Lâm Tầm thu lại Bảo Thuyền, thân hình phiêu dật, bước vào trong thành.
"Sư tôn, đã Thương Ngô Sơn nằm ngay ngoài thành, tại sao chúng ta không lập tức chạy tới đó, mà phải vào thành này chờ đợi?"
"Ha ha, con lần đầu tham gia Luận Đạo Đăng Hội, tự nhiên không hiểu, Thương Ngô Sơn này vào thời Thượng Cổ cũng là một tòa Thần Sơn, nghe đồn từng có Tiên Thiên Thần Chi đích thực mở đạo tràng tại đây, thụ đạo truyền nghiệp, có thể nói là nơi được thần tích bao phủ."
"Đối với loại Thần Sơn này, dù bây giờ có tiếp cận tới, nếu thời cơ chưa tới, cũng đừng hòng đặt chân lên đó."
"Ra là vậy."
Trong Tinh Nhai Thành, xe ngựa tấp nập, người qua kẻ lại, khắp nơi đều vang vọng những tiếng trò chuyện ồn ào.
Tòa thành cổ kính hùng vĩ này là một trong những nơi phồn hoa bậc nhất Đại Tần Châu, dân số không biết bao nhiêu vạn, vô cùng náo nhiệt.
Cùng với thời gian Luận Đạo Đăng Hội sắp bắt đầu ngày càng gần, toàn bộ Tinh Nhai Thành đã trở thành nơi được chú ý nhất toàn bộ Tây Hằng Giới.
Mỗi ngày không biết có bao nhiêu cường giả từ bốn phương tám hướng đổ về, truyền nhân của các đạo thống cổ xưa, con cháu thế gia truyền thừa lâu đời, hậu duệ của các tộc lớn và các sinh linh... đều lũ lượt kéo đến.
Tất nhiên, đa số mọi người là đến xem náo nhiệt, dù sao Luận Đạo Đăng Hội cũng không phải ai muốn tham gia là được.
Khi Lâm Tầm bước vào trong thành, chỉ trong chớp mắt, trong đôi mắt đen láy đã lóe lên một tia kinh ngạc.
Thật nhiều cường giả!
Dưới sự cảm nhận của thần hồn lực lượng khổng lồ, liền thấy trong đám người trên đường phố, không thiếu kẻ khí tức cường đại, có kẻ luận về khí thế và phong thái, thậm chí không thua kém những thiên kiêu mà Lâm Tầm từng gặp!
Còn có bóng dáng một số lão quái vật cũng thoáng hiện trong đó, hoặc là trưởng lão của một đạo thống nào đó, hoặc là đại nhân vật trong một thế lực lớn nào đó.
Bên cạnh họ đều có nam nữ trẻ tuổi đi theo.
"Lại còn có một số kẻ lợi hại có khí tức sánh ngang Trác Cuồng Lan, Lục Cửu Ca... Xem ra, quả nhiên như tin tức đã nói, Tinh Nhai Thành này đã trở thành nơi hội tụ của thiên kiêu trẻ tuổi Tây Hằng Giới."
Lâm Tầm trong lòng càng thêm cảm thán.
Chàng vừa mới vào thành, tùy tiện dạo trên phố đã thấy nhiều tuấn kiệt như vậy, có thể tưởng tượng được, lần Luận Đạo Đăng Hội này đã thu hút bao nhiêu nhân vật phong vân của Tây Hằng Giới tới đây.
Tuy nhiên, những thiên kiêu đỉnh cấp như Trác Cuồng Lan, Lục Cửu Ca chỉ có thể coi là số ít, trong trăm ngàn người mới chỉ vỏn vẹn hai ba kẻ.
Thế nhưng dù vậy, cũng đủ gây kinh ngạc rồi.
Dù sao, Trác Cuồng Lan cũng là một trong năm vị Chân Truyền Đệ Tử của đạo thống cổ xưa Vũ Hóa Kiếm Tông, những nhân vật như hắn, ở trong những đạo thống cổ xưa của Tây Hằng Giới, cũng chỉ là một phần nhỏ mà thôi.
Lâm Tầm theo dòng người đi về phía trung tâm thành.
Tây Hằng Giới có hàng ngàn châu cảnh, trong số hàng vạn tòa thành trì, hầu như nơi nào cũng có Tiêu Tức Thụ đứng sừng sững, Tinh Nhai Thành tự nhiên cũng không ngoại lệ.
"Khoảng cách tới thời gian Luận Đạo Đăng Hội bắt đầu chỉ còn lại chưa đầy bảy ngày, theo thống kê của Phong Ngữ Tộc chúng ta, hiện nay chỉ riêng trong Tinh Nhai Thành đã có hàng ngàn thiên kiêu đến từ khắp nơi của Tây Hằng Giới!"
"Hơn nữa, con số này vẫn đang tăng với tốc độ kinh người, có thể xác định, khi Luận Đạo Đăng Hội chính thức bắt đầu, nhất định sẽ diễn ra cảnh tượng 'Vạn Kiêu Tranh Bá' vang danh hậu thế!"
"Hiện nay đúng lúc Đại Thế Chi Tranh sắp đến, trong thời khắc then chốt này, ý nghĩa của Luận Đạo Đăng Hội lần này cũng trở nên vô cùng phi thường, cuối cùng rốt cuộc vị thiên kiêu tuyệt đại nào có thể thoát thai hoán cốt, một hơi đoạt lấy danh hiệu đứng đầu Đăng Hội? Chúng ta hãy cùng chờ xem!"
Trước Tiêu Tức Thụ, bóng người rợp trời, người chen chúc, vô số lá tin tức cuốn mở, diễn giải ra từng tin tức mới nhất.
Lâm Tầm đứng đó, toàn thân khí tức nội liễm, hơn nữa thi triển Đại Vô Tướng Thuật, khí chất quanh thân đã xảy ra biến hóa long trời lở đất, không lo bị người khác nhận ra.
Hiện tại, Lâm Tầm đã biết, trên Thương Ngô Sơn có một gốc Thần Thụ vô cùng thần dị, toàn thân như được đúc từ thanh đồng, thương kính cổ xưa, cao có thể chống trời.
Nó tồn tại từ Thượng Cổ đến nay, trải qua vạn thế biến thiên mà vẫn trường tồn, có quá khứ cổ xưa đủ để khiến thế nhân chấn động.
Điều thần dị nhất là, cứ cách một trăm năm, trên những cành cây trụi lủi của cái cây này sẽ ngưng kết ra từng đóa nụ hoa thanh đồng, mỗi lần nở rộ, tựa như thắp sáng cả một cây đèn thanh đồng, treo trên cành, bay tán ra vạn đạo thần diễm quang vũ rực rỡ sắc màu, chiếu sáng cả bầu trời, thần thánh vô cùng.
Những đóa hoa thanh đồng đó được gọi là "Cổ Đạo Đăng Hoa".
Còn gốc cây thanh đồng cổ xưa và thần thánh kia, thì được thế nhân xưng là "Cổ Đạo Thanh Đăng Thụ"!
Cái gọi là "Luận Đạo Đăng Hội" tổ chức mỗi trăm năm một lần, chính là sẽ mở màn dưới gốc Cổ Đạo Thanh Đăng Thụ đó.
Tuy nhiên, trước khi Cổ Đạo Đăng Hoa chưa nở rộ, gốc Thần Thụ này tựa như vị thánh hiền ẩn thế, sẽ không hiển hiện ra thế gian.
Dù có đến Thương Ngô Sơn từ trước, cũng căn bản không cách nào tìm ra dấu vết của nó.
Mà "Luận Đạo Đăng Hội" sở dĩ nhận được sự quan tâm của toàn bộ Tây Hằng Giới, không chỉ đơn giản là luận đạo, mấu chốt nằm ở hai chữ "Đăng Hội".
Trong "Cổ Đạo Thanh Đăng Thụ" ẩn chứa cơ duyên tuyệt thế, chỉ những thiên kiêu trác tuyệt thực sự mới có cơ hội đoạt được!
Nghe đồn, Chưởng giáo Mộ Thương Tuyết của Vấn Huyền Kiếm Trai tại Tây Hằng Giới ngày nay, lúc trẻ từng đoạt được một hồi vô thượng tạo hóa tại Luận Đạo Đăng Hội, khiến đạo đồ của người đó phù diêu thẳng lên, chỉ dùng thời gian chưa đầy trăm năm đã đúc đạo thành Vương, tì nghễ thập phương!
Điều đáng sợ nhất là, Mộ Thương Tuyết ngày nay được ca tụng là thần thoại đỉnh phong trong Vương cảnh đương thời, được nhiều đạo thống cổ xưa cho rằng, không cần bao nhiêu năm nữa, người đó sẽ có thể phá Trường Sinh Cửu Kiếp, cầu chứng thánh đạo chi đồ, trở thành một vị Thánh nhân nữa của Vấn Huyền Kiếm Trai!
Mà giống như Mộ Thương Tuyết, những ví dụ lấy được cơ duyên tại các kỳ Luận Đạo Đăng Hội trước kia không phải là ít, ít nhiều đều có được một phen tạo hóa và lột xác hoàn toàn mới trên con đường tu đạo của chính mình.
Đây cũng chính là nơi thu hút tu đạo giả Tây Hằng Giới của "Luận Đạo Đăng Hội", đoạt được đại tạo hóa kinh thế trong luận đạo, đây là chuyện mà bất cứ tu giả nào cũng nằm mơ cũng muốn có.
Tuy nhiên, người có thể tham gia Luận Đạo Đăng Hội chỉ có thiên kiêu trẻ tuổi, nếu không đủ tư cách, dù Cổ Đạo Thanh Đăng Thụ hiển hiện, cũng căn bản không thể tới gần.
"Tránh ra!"
Bất thình lình, gần Tiêu Tức Thụ, một tiếng quát tháo vang lên, tựa như sấm nổ, làm một số tu giả giật bắn cả người, suýt chút nữa ngã ngồi xuống đất.
Liền thấy không xa đó, một gã cự hán cao chừng một trượng, thân hình nguy nga, khí tức bưu hãn đi tới, bàn tay to như cái quạt ba tiêu hung hăng gạt một cái, đám đông lập tức bị tách ra.
Một số tu giả tránh không kịp, bị đẩy ngã xuống đất, vừa chuẩn bị chửi bới, nhưng khi nhìn rõ dáng vẻ của gã cự hán, sắc mặt lập tức thay đổi, câm như hến.
"Cường giả Hải Sa Tộc của Sát Ma Hải!" Có tu giả kinh hô.
Lập tức, tu giả gần đó đều biến sắc, Sát Ma Hải, nơi đó không phải bình thường, có rất nhiều hải tộc Thượng Cổ với nội tình cổ xưa cư trú bên trong.
Mà Hải Sa Tộc này chính là một phương thế lực bá chủ trong Sát Ma Hải!
Gã cự hán hừ lạnh một tiếng, khí diễm lộ vẻ cực kỳ ngang ngược, nhưng ngay sau đó, gã liền quay người, cung cung kính kính nhường sang một bên, tỏ ra vô cùng khiêm tốn.
Cũng ngay lúc này, mọi người mới nhìn thấy, phía sau gã cự hán còn có một đám nam nữ đi theo.
Người đứng đầu là một nam tử khoác kim bào, thân hình cường tráng, mái tóc dài màu xanh lam, đôi mắt sắc như lưỡi dao, vô cùng nhiếp người.
Những nam nữ khác đều như chúng tinh củng nguyệt vây quanh hắn, hướng về phía Tiêu Tức Thụ tiến lại gần.
"Đây... lại là đương đại Thánh tử của Hải Sa Tộc! Được ca tụng là một trong mười đại thiên kiêu của Sát Ma Hải - Sa Lưu Thiền!"
Một số tu giả đại kinh, sắc mặt càng thêm kiêng dè và kính sợ.
Hải Sa Tộc vô cùng đáng sợ, mà Sa Lưu Thiền với tư cách là đương đại Thánh tử của Hải Sa Tộc, trong giới trẻ Tây Hằng Giới cũng xứng đáng gọi là thanh danh hiển hách.
Nghe đồn người này trời sinh có huệ căn, căn cốt thuần tịnh, tu hành chính là bí pháp thần thông Phật môn Thượng Cổ thần bí, thực lực thâm bất khả trắc.
Đám người Sa Lưu Thiền thần sắc mang theo một tia kiêu ngạo độc hữu, không để ý tới ánh mắt kiêng dè, kính sợ xung quanh, tiến thẳng tới trước Tiêu Tức Thụ.
"Sao vẫn chưa có tin tức về Lâm Ma Thần đó?"
Một lát sau, Sa Lưu Thiền nhíu mày lên tiếng, "Lần này trên đường đến Tinh Nhai Thành, ta nghe không ít sự tích về người này, đang muốn mượn cơ hội này xem thử hắn rốt cuộc có lợi hại như lời đồn không, nhưng tại sao đến tận bây giờ hắn vẫn chưa tới?"
Tu giả gần đó thầm kinh ngạc, vị Thánh tử Hải Sa Tộc này, một trong mười đại thiên kiêu của Sát Ma Hải, vậy mà cũng muốn đối phó Lâm Ma Thần!
Tại sao nói "cũng muốn"?
Đơn giản thôi, ở Tinh Nhai Thành hiện tại, thiên kiêu vân tập, kỳ tài hội tụ, không ít kẻ đều ngứa mắt Lâm Ma Thần, muốn nhân lúc Luận Đạo Đăng Hội bắt đầu, cho Lâm Ma Thần một đòn phủ đầu!
Đây sớm đã không phải chuyện gì mới mẻ, mấy ngày trước đã truyền khắp toàn bộ Đại Tần Châu rồi.
Hiện nay, có rất nhiều tu giả cũng đều đang chờ đợi, xem vị Lâm Ma Thần được đồn đại thần hồ kỳ thần kia, lần này rốt cuộc có dám tới tham gia Luận Đạo Đăng Hội hay không.
Trong đám người, Lâm Tầm thần sắc không đổi, trong lòng thì càng thêm căm ghét cái lão già khốn kiếp Bách Phong Lưu kia, nếu không phải hắn dạo trước cứ phơi bày sự tích về mình, làm sao có thể khiến mình bị nhiều người nhắm đến như vậy?
Bây giờ hay rồi, người quen không quen gì, toàn bộ đều ra dáng vẻ muốn lấy mình ra làm vật tế, khiến Lâm Tầm đau đầu không thôi.
Tất nhiên, chàng không sợ, chỉ cảm thấy rất phiền phức.
Cái gọi là người sợ nổi danh heo sợ mập, người xưa quả không lừa mình!
"Từ bây giờ trở đi, nếu ai có thể phát hiện manh mối Lâm Ma Thần xuất hiện ở Tinh Nhai Thành đầu tiên, thì có thể tới tìm ta nhận thưởng!"
Sa Lưu Thiền thần sắc kiêu ngạo, mang theo một mùi vị mạnh mẽ áp người, đạm nhiên lên tiếng, "Tất nhiên, nếu Lâm Ma Thần đó dám chủ động hiện thân tới gặp, chỉ cần hắn tự mình thừa nhận thực lực không bằng ta, ta tự nhiên sẽ không để hắn bại quá khó coi!"
Nói đoạn, hắn quay người dẫn theo đám nam nữ, sải bước rời khỏi nơi này.
Tại hiện trường, đám tu giả đều hít vào hơi lạnh, Sa Lưu Thiền đây là muốn học theo Chung Ly Vô Kỵ, Thanh Liên Nhi, muốn ngay trước mặt thế nhân mà trấn áp Lâm Ma Thần sao?
Mà Lâm Tầm trong lòng cũng có chút tức giận rồi, tại sao bây giờ ai cũng có thể tùy tiện nhảy ra để coi thường và công kích mình thế nhỉ?