Thiên Hạ Quy Nhất

Lượt đọc: 2049 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 897
Thông Thiên Đại Đạo

❊ ❊ ❊

Ở sâu trong bia lâm, một tia kim quang chói mắt hiện lên, kêu vang "keng keng", thế mà hóa thành một thanh kiếm, vọt thẳng lên trời cao.

Trong nháy mắt, tiếng kiếm ngâm như thủy triều, kim quang chấn động cửu thiên.

Mọi người thấy mắt nhói đau, da dẻ toàn thân như bị kim châm, trong lòng không khỏi kinh hãi, đây là đại đạo lực lượng bực nào, thế mà diễn hóa ra dị tượng "Thần Kiếm Phá Không, Kim Huy Nhuộm Sơn Hà"?

Cùng lúc đó, Kỷ Tinh Dao đứng dậy, trên thân ảnh thướt tha yểu điệu, mưa ánh sáng màu vàng rải xuống, rơi trên mặt đất, ngưng kết thành từng đóa kiếm hoa vàng óng, thần diệu khó lường.

Tiếng hít khí lạnh vang lên không dứt bên tai.

Những cường giả tại đây đều là nhân vật đỉnh tiêm bậc nhất, ai nấy đều có thể khẳng định, đây tuyệt đối không phải Kim chi Đại đạo đơn giản như vậy!

"Đạo này tên Thái Huyền, khí thế lăng lệ quán tuyệt đương thế, cực kỳ hiếm thấy, bắt nguồn từ Kim chi Đại đạo, mà lại siêu thoát khỏi Kim chi Đại đạo, vị liệt 'Nhất Phẩm Chi Đỉnh'!"

Mộc Kiếm Đình lẩm bẩm, thần sắc động dung.

Thái Huyền Đại đạo!

Nghe vậy, lại một trận tiếng kinh thán vang lên, Kỷ tiên tử quả không hổ danh là truyền nhân Vấn Huyền Kiếm Trai, có lẽ chỉ có thiên kiêu tuyệt thế như nàng mới có thể lĩnh ngộ ra đại đạo siêu tuyệt bực này.

Nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn Kỷ Tinh Dao đều thay đổi, tiên tử như vậy, sáng trong như trăng, phong tư cái thế.

Chỉ là, không đợi mọi người phản ứng, trong sân lại có dị tượng phát sinh——

Trong hỗn độn mịt mờ, một gốc thanh liên lay động hiện ra, phân hóa thanh trọc nhị khí, tựa như đang khai thiên tích địa, diễn dịch dị tượng thần diệu.

"Thanh Liên Đại đạo!"

"Trời ạ, đại đạo hiếm thấy bực này thực sự tồn tại sao?"

Lần này, quần hùng đều nhận ra ngay lập tức, chấn động thốt lên.

Truyền rằng vào thời thượng cổ, trong hỗn độn sinh ra một gốc thanh liên, tự thành một con đường đại đạo giữa đất trời, diễn dịch và phân hóa thanh trọc nhị khí, xưng danh Vạn Cổ Vân Tiêu Nhất Chu Liên!

Chỉ là, đây chung quy chỉ là truyền thuyết, hơn nữa còn rất khó tin, không ai ngờ tới, đạo này thế mà thực sự tồn tại!

Vũ Linh Không đứng dậy, quanh thân gã lượn lờ thanh trọc nhị khí, toàn thân tản ra một cảm giác siêu nhiên như cắm rễ giữa vạn cổ vân tiêu, vạn pháp bất xâm.

Trong nháy mắt, tâm tình quần hùng phức tạp.

Một truyền nhân của Trường Sinh Tịnh Thổ ở Nam Huyền Giới, lại đạt được đạo duyên khoáng thế bực này ngay tại Luận Đạo Đăng Hội, điều này khiến cường giả tại đây đều có một nỗi u uất không nói nên lời, nhưng lại không thể không phục.

"Chúc mừng Kỷ cô nương nắm giữ Thái Huyền chi đạo, thời thượng cổ, đạo này cùng với Phù Đồ, Tịch Hư, Ngục Luyện được xưng là 'Tứ Tuyệt Sát Phạt Đạo', thần diệu vô cùng."

Vũ Linh Không cất tiếng lanh lảnh, thần sắc mang theo nụ cười hòa ái.

"Ta lại càng khâm phục ngươi hơn, Thanh Liên Đại đạo này thời thượng cổ, có thể được gọi là 'Thiên Địa Chân Huyền Đạo', không ngờ rằng, sau vô tận tuế nguyệt, nay lại tái hiện ở thế gian."

Dung nhan thanh tú của Kỷ Tinh Dao không chút gợn sóng, giọng nói thanh lãnh.

Vũ Linh Không cười sảng khoái: "Dù sao thì, đại đạo mà ngươi và ta nắm giữ, đều vị liệt trong 'Thông Thiên Đạo Bảng' thời thượng cổ, có thể nói là đạo duyên thông thiên vậy."

Thông Thiên Đạo Bảng!

Thần sắc mọi người dị dạng, nội tâm sóng gió cuồn cuộn.

Thời thượng cổ, chư thánh thiên hạ từng điểm bình đại đạo trong thiên hạ, cho rằng đại đạo ba ngàn, chỉ có chín mươi chín con đường đại đạo là có thể xưng là "Thông Thiên", vượt xa "Nhất Phẩm Cửu Đạo".

Về sau, tu đạo giả trên đời dựa theo sự huyền diệu và uy lực của chín mươi chín con đường đại đạo này, liệt chúng vào trong "Thông Thiên Đạo Bảng".

Như đại đạo bực này, lại được gọi là Nhất Phẩm Chi Đỉnh, Thông Thiên chi đạo!

Chỉ là, "Thông Thiên Đạo Bảng" là lưu truyền từ thời thượng cổ, hơn nữa Thông Thiên chi đạo cực kỳ hiếm thấy, nếu không có tạo hóa lớn, căn bản không cách nào lĩnh ngộ và nắm giữ.

Cộng thêm thời gian đã cách biệt vô tận tuế nguyệt, ở đương thế đã cực kỳ ít người hiểu rõ bí tân bực này.

Nhưng có thể dự đoán được, theo việc Kỷ Tinh Dao và Vũ Linh Không nắm giữ "Thái Huyền Đại đạo" và "Thanh Liên Đại đạo" truyền ra, "Thông Thiên Đạo Bảng" thời thượng cổ này chắc chắn sẽ tái xuất hiện ở Cổ Hoang Vực, để cho tu đạo giả trong bốn đại giới biết đến!

Bầu không khí trong sân yên tĩnh, một đám cường giả tâm tư phập phồng, vốn dĩ họ đều đạt được đạo duyên, trong lòng đều hỷ duyệt và phấn chấn không thôi.

Thế nhưng so với Kỷ Tinh Dao và Vũ Linh Không, nỗi hỷ duyệt và phấn chấn này lập tức giảm đi không ít, cảm xúc trở nên phức tạp.

Ở ngoại giới, bọn họ cũng được coi là quán cái một phương, thiên kiêu chói lọi danh chấn Tây Hằng, vượt xa cường giả trẻ tuổi một thế hệ, thế nhưng bây giờ họ mới hiểu ra, cái gì gọi là núi cao còn có núi cao hơn!

Trên đời này vĩnh viễn không thiếu thiên tài, đây còn chỉ là những gì họ tận mắt nhìn thấy, trong bốn đại giới của Cổ Hoang Vực, tất nhiên còn có nhiều yêu nghiệt và kỳ tài hơn nữa!

Đột nhiên, một tiếng hót thanh thúy vang vọng trong bầu không khí tĩnh lặng này.

Quần hùng bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ rối bời, ngước mắt nhìn lên, lập tức trợn mắt há mồm, Tiên Hoàng?

Trên hư không, ánh sáng bay lượn như mưa, hư ảo mê ly, một đầu thần điểu sải rộng cánh, phát ra tiếng hót thanh thúy chấn động cửu thiên thập địa.

Nó quá mức rực rỡ chói lọi, sải cánh dài hơn mười trượng, thân thể thần tuấn, từng đạo vòng sáng thần hồng bao phủ quanh thân nó, rải xuống những hạt mưa ánh sáng thánh khiết như tiên.

Quá mức thần dị, tựa như tiên cầm trong truyền thuyết xuất hiện ở thế gian, khiến đất trời hiện ra một cảnh tượng tường thụy, không linh, trang túc.

"Lão tổ tông nói quả nhiên không sai, vị quan môn đệ tử mà tiền bối Kiếm Thánh Lăng Tuyệt Không của Di La Cung thu nhận này, trong cơ thể hẳn là đang chảy dòng máu của Tiên Hoàng nhất tộc!"

Trong mắt Vũ Linh Không tuôn trào dị sắc, đoán ra điều gì đó.

"Tiên Hoàng chi đạo, một loại Thông Thiên Đại đạo gần như truyền thuyết..."

Kỷ Tinh Dao cũng bị kinh động, nhớ lại rất nhiều truyền thuyết.

Tiên Hoàng, một loại sinh linh ngay cả thời thượng cổ cũng giống như truyền thuyết, sinh ra từ trong tạo hóa đất trời, thần bí mà khủng bố, ngạo tuyệt thế gian.

Tiên Hoàng chi đạo, càng là hiếm thấy và độc đáo, hầu như không thể nhìn thấy, nguyên nhân rất đơn giản, chỉ có tu đạo giả mang trong mình huyết mạch Tiên Hoàng, mới có năng lực lĩnh ngộ đạo này!

Mà hậu duệ Tiên Hoàng, dù là thời thượng cổ, hay là thời nay, hầu như đều không thấy, quá mức hiếm hoi rồi!

Cho nên, về những truyền thuyết của đạo này, cũng tỏ ra phiêu miểu vô cùng, từ vô tận tuế nguyệt đến nay, hầu như không từng tái xuất hiện đạo này nữa.

Không ngờ tới, hôm nay lại xuất hiện!

Toàn trường lặng ngắt như tờ, tâm thần đều bị hấp dẫn qua đó, không ít cường giả thậm chí lộ ra vẻ si mê chấn động.

Tiên Hoàng múa lượn trên không, tiếng hót thanh thúy chấn động cửu thiên, dị tượng bực này, đừng nói là họ, ngay cả những lão quái vật đương thế kia e rằng cũng chưa từng thấy qua.

Mà lúc này, Lạc Già đứng dậy, thân dáng thanh nhã xuất trần đắm chìm trong một tầng hào quang mông lung, tựa như mưa ánh sáng phi tiên, làm nổi bật nàng càng thêm thần bí và không linh.

"Chúc mừng Lạc Già cô nương!" Vũ Linh Không tiên phong phá vỡ sự im lặng, mỉm cười chúc mừng, ánh mắt nhìn Lạc Già mang theo một tia tán thưởng không chút che giấu.

"Đạo hữu thức tỉnh sức mạnh huyết mạch trong cơ thể, từ nay về sau, tu vi chắc chắn sẽ đột phá vượt bậc, đại đạo có thể kỳ vọng." Kỷ Tinh Dao cũng thanh tiếng mở lời.

"Hai vị quá khen, tiểu nữ hổ thẹn không dám nhận." Lạc Già vẫn như trước, ôn uyển nhàn tĩnh, tựa như lan trong cốc vắng, có khí chất xuất trần minh tịnh.

Thấy cảnh này, nhiều cường giả đều không khỏi cảm khái, đều không ngờ tới, tại Luận Đạo Đăng Hội lần này, thế mà sẽ liên tiếp xuất hiện ba loại Thông Thiên Đại đạo.

Mỗi một loại, đều xứng danh hiếm thấy, đủ để chấn cổ thước kim!

Việc này ở các Luận Đạo Đăng Hội trước kia, chưa từng phát sinh bao giờ, nếu truyền ra ngoại giới, chắc chắn sẽ dẫn đến một trận sóng to gió lớn.

Trong sân yên tĩnh, mọi người đều tự suy nghĩ tâm sự của mình, những chuyện xảy ra hôm nay quá mức chấn động, khiến họ nhất thời khó mà tiêu hóa.

Thế nhưng ngay trong bầu không khí yên tĩnh này, một tiếng cười lạnh vang lên: "Hừ, lại chỉ còn sót lại Lâm Ma Thần này, ta phải xem xem, hắn còn muốn giở trò quỷ đến khi nào!"

Mọi người căn bản không cần nhìn cũng biết, người lên tiếng là Sa Lưu Thiền.

Quả nhiên, liền thấy Sa Lưu Thiền lúc này hai tay ôm ngực, môi mang nụ cười lạnh, ánh mắt chằm chằm vào Lâm Tầm ở vòng ngoài cùng của bia lâm.

Thần sắc mọi người dị dạng, chưa bàn đến sự châm chọc của Sa Lưu Thiền, ngay cả họ cũng rất không hiểu, đó là một tòa thạch bia ở vòng ngoài cùng của bia lâm, mặc dù cũ kỹ loang lổ, nhưng thực sự quá bình thường.

Dựa vào ngộ tính của Lâm Ma Thần, đáng lẽ đã sớm phải tham ngộ được đại đạo lực lượng được khắc ấn trong đó, thế nhưng hắn lại cho đến bây giờ vẫn chưa kết thúc suy diễn, điều này rất kỳ lạ.

"Có lẽ, thạch bia này đặc thù, đại đạo được khắc ấn bên trong xung đột với đạo đồ của Lâm Ma Thần, cho nên rất khó bị nắm giữ." Có người trầm ngâm phân tích.

Không ít người đều gật đầu, đây cũng là sự thật, loại chuyện này cũng không phải lần đầu phát sinh.

Có tu giả thiên tư siêu phàm, ngộ tính siêu tuyệt, nhưng khi đạo đồ mà bản thân theo đuổi và loại đại đạo lực lượng nào đó tương vi bối, dù cho có dốc hết toàn lực đi tham ngộ, cuối cùng cũng có thể trắng tay.

"Đại đạo tương xung cái gì chứ, tên này đâu có ngu, sao có thể chọn một tòa thạch bia xung khắc với đạo đồ của mình để suy diễn cơ chứ?"

Sa Lưu Thiền hừ lạnh, "Theo ta thấy, tên nhãi này làm vậy, chắc chắn là đang giả thần giả quỷ, không chừng lại nảy sinh tâm tư xấu xa gì, định hố người, nhưng lần này ta sẽ không mắc mưu nữa!"

Mọi người câm nín.

Chung Ly Vô Kỵ, Thanh Liên Nhi bọn họ tuy không từng mở miệng, nhưng đều rất tán đồng lời nói của Sa Lưu Thiền, Lâm Tầm này quá âm hiểm, cử chỉ của hắn càng phản thường, thì càng chứng minh có quỷ!

"Ngươi có chút quá đề cao bản thân rồi, so với đại đạo lực lượng trong thạch bia, Lâm Tầm không thể nào vào lúc này phí tâm cơ đi tính kế một kẻ bại tướng dưới tay như ngươi đâu." Nhạc Kiếm Minh lạnh lùng lên tiếng.

"Ngươi đúng là đang tìm chết!"

Thần sắc Sa Lưu Thiền sầm xuống, càng nhìn Nhạc Kiếm Minh càng thấy ngứa mắt, "Ngươi đợi đấy, lần này không chỉ Lâm Ma Thần phải chết, ngươi cũng phải chôn cùng hắn!"

Nhạc Kiếm Minh cười nhạt, lười cả việc so đo với hắn.

Sa Lưu Thiền thì rất khinh thường, hắn rất chắc chắn, nếu không phải có Lâm Tầm giúp đỡ, Nhạc Kiếm Minh này e rằng đã sớm bị loại khỏi cuộc chơi từ khi ở Phù Trầm Hải, sao có khả năng có cơ hội đặt chân đến khảo nghiệm tầng thứ năm của Luận Đạo này.

Có lẽ, cũng chính vì thế, hắn mới cam tâm tình nguyện làm chó săn cho Lâm Tầm nhỉ?

Thật là khiến người ta khinh bỉ mà!

Sa Lưu Thiền nghĩ như vậy, nỗi uất ức trong lòng ngược lại tiêu tan không ít.

Ngay lúc này, Chung Ly Vô Kỵ đột nhiên cười khẽ: "Lúc điểm hồn đăng, Lâm Ma Thần này làm việc không công một trận, cuối cùng lại trắng tay, lần này, liệu có đi vào vết xe đổ không?"

Thần sắc mọi người dị dạng, nhưng không ai nói gì, không còn cách nào khác, Lâm Ma Thần này quá tà tính, phàm là những kẻ cho rằng hắn không được, đến cuối cùng dường như đều bị hắn vả mặt thật đau.

Không ai đoái hoài đến mình, thế này thì ngại quá...

Thần sắc Chung Ly Vô Kỵ cứng đờ, liền đó hừ cười nói: "Xem ra chư vị có suy nghĩ khác nhỉ, nhưng theo ta thấy, chỉ tiếc là, lần này e rằng hắn lại phải dã tràng xe cát rồi."

Dứt lời, quanh thân Lâm Tầm, đột nhiên tuôn trào ra một luồng ba động hối sáp mà khủng bố, tựa như hố đen ầm ầm xuất hiện.

Lập tức, thần sắc mọi người trở nên vi diệu.

Mà Chung Ly Vô Kỵ triệt để ngây người, ngơ ngác trong gió, tốc độ vả mặt này đơn giản giống như lốc xoáy, trở tay không kịp liền ập tới!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:791
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.