Tiền Nhiệm Vô Song

Lượt đọc: 4037 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 219
Bình an trở về

❊ ❊ ❊

Đây là ám chỉ. La Khang An thở phào nhẹ nhõm, biết rằng có thể kết thúc rồi, cái miệng đã nói đến khô cả đi, cuối cùng cũng có thể kết thúc rồi.

Cậu ta cũng không biết Lâm Uyên rốt cuộc đang làm gì, tóm lại chắc chắn không phải làm chuyện gì tốt đẹp.

Bây giờ cũng không muốn quản nhiều như vậy, chỉ muốn mau chóng kết thúc cái việc dây dưa tốn nước miếng này, đến chính cậu ta còn thấy phát tởm.

Kể từ khi đấu thầu trở về, La Khang An cảm thấy mình đã làm quá nhiều việc mình không muốn làm, lúc nào cũng nguyền rủa tổ tông mười tám đời của kẻ nào đó ở sau lưng.

Lúc này, cậu ta cố ý xem thời gian trên đồng hồ đeo tay trước mặt Chu Lị, sau đó chỉ chỉ trỏ trỏ đưa ra ý kiến một cách tóm tắt, nội dung trong màn sáng cũng tăng nhanh tiến độ.

Rất nhanh đã chỉ điểm xong nội dung trình chiếu, cậu ta chốt lại một câu với Chu Lị: "Cô Chu Lị, cô thấy thế nào?"

Thế nào? Chu Lị không biết thế nào, ngược lại hỏi: "Ý kiến La tiên sinh đưa ra là ý kiến sửa đổi cuối cùng của Tần thị sao?"

Nếu bắt buộc phải sửa như vậy, cô ta cũng không còn gì để nói, Tần thị cứ khăng khăng muốn làm như thế, cô ta có thể làm gì được?

La Khang An: "Không thể nói như vậy, còn cần trưng cầu ý kiến chuyên nghiệp hơn của các cô nữa."

Chu Lị có chút cạn lời, vậy chúng ta lảm nhảm ở đây nửa ngày là có ý gì? Anh nhàn rỗi chán chường, chứ tôi còn bao nhiêu việc phải bận đây này.

Lại không tiện nói lời khó nghe, La Khang An cứ làm như vậy mãi, cô ta cũng có chút không vui, cười gượng gạo nhưng vẫn nói những lời có chút bực dọc: "La tiên sinh muốn sửa thế nào, bên truyền hình chúng tôi cứ theo ý anh mà sửa là được." Nói xong cô ta nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay, "Tuy nhiên đã giờ này rồi, hôm nay e rằng không cách nào sửa đổi kịp trước giờ lên sóng nữa."

La Khang An gật đầu: "Được, vậy tôi thương lượng lại với bộ phận quảng cáo bên này, để họ ngày mai đưa ra câu trả lời cuối cùng cho các cô, cô thấy thế nào?"

Chu Lị gật đầu: "Được ạ. La tiên sinh, còn phân phó gì khác không?"

La Khang An đứng dậy: "Thôi, thời gian cũng không còn sớm, kết thúc đi. Tôi còn chút việc, không giữ cô Chu Lị dùng bữa nữa."

Chu Lị thầm khóc dở mếu dở, anh có giữ tôi, tôi cũng không dám ở lại.

Liền từ chối khéo: "Ý tốt của La tiên sinh tôi xin nhận, bên tôi cũng còn chút việc phải tranh thủ về xử lý."

Thế là giải tán, La Khang An giơ tay mời, kiên quyết đòi đích thân tiễn khách.

Khi đi ngang qua cửa văn phòng mình, một nhân viên đi tới nhắc nhở La Khang An: "Phó hội trưởng, bà Gia Cát đang đợi ngài ở trong văn phòng."

La Khang An ngẩn người, Gia Cát Mạn tan làm không về nhà, chạy tới đây làm gì?

Lâm Uyên đi theo bên cạnh bồi thêm một câu: "Là tôi thông báo cho cô ấy, nói hôm nay cậu tan làm hơi muộn, bảo cô ấy tới đợi cậu."

Làm trò quỷ gì thế? La Khang An có chút khó hiểu, không biết vì sao lại kéo cả Gia Cát Mạn vào, nhưng người ta đã sắp xếp như vậy, cậu ta cũng không tiện nói gì trước mặt mọi người, chỉ có thể giả vờ như việc này là đúng nên làm, "ừ" một tiếng, trong bụng thì lầm bầm không ngớt.

Mà lúc này, điện thoại của Chu Lị đang nằm trong túi Lâm Uyên bỗng đổ chuông.

Không cần nói cũng biết, là Tấn Kiêu gọi tới, hắn ta áng chừng thời gian để ám chỉ cho La Khang An, La Khang An lại lải nhải thêm một chặp, có chút chậm trễ.

Nhưng cũng có thể hiểu được, La Khang An muốn kết thúc hội đàm cũng phải có dáng vẻ đường hoàng, đùng một cái cắt đứt hội đàm với Chu Lị thì ra thể thống gì.

Lâm Uyên tránh né một chút, đi thẳng đến một hành lang khác ở bên cạnh, lấy điện thoại di động ra nghe.

Giọng nói của Tấn Kiêu truyền đến: "Tôi đã tới cổng chính Tần thị, vào không được."

Lâm Uyên: "Đợi chút, giúp anh sắp xếp." Nói xong cúp điện thoại, rảo bước đuổi theo nhóm La Khang An, kéo ống tay áo La Khang An, khiến cậu ta chậm lại, rồi thì thầm vài câu bên tai cậu ta.

La Khang An khẽ gật đầu, ra hiệu đã biết.

Khi mấy người tới cửa thang máy, Chu Lị lại ba lần bảy lượt nói không cần tiễn, La Khang An lần này kiên quyết muốn tiễn.

Chu Lị không từ chối được tấm thịnh tình, không cãi lại cậu ta, đành tùy ý cậu ta.

Trong thang máy, Lâm Uyên lại đứng sau lưng Lục Hồng Yên, lấy điện thoại của Chu Lị ra, sau khi điều chỉnh nhanh chóng, lặng lẽ nhét vào tay Lục Hồng Yên.

Lục Hồng Yên không chút biến sắc tiến lại gần Chu Lị, chỉ thấy chiếc điện thoại trong túi Chu Lị lại lặng lẽ bay ra.

La Khang An là tu sĩ, có người thi pháp ngay bên cạnh mình, cậu ta không thể nào không nhận ra, liếc mắt nhìn, khóe mắt chú ý tới hành vi "ăn trộm" của Lục Hồng Yên, không khỏi thầm kinh ngạc, không ngờ người phụ nữ đẹp thế này mà lại đi ăn trộm đồ.

Chốc lát sau thấy Lục Hồng Yên lại bỏ một chiếc điện thoại khác vào túi Chu Lị, cậu ta lập tức hiểu ra đôi chút, không phải ăn trộm, mà là đang tráo đổi đồ vật, cũng không biết đôi cẩu nam nữ này đang âm thầm bày trò quỷ gì.

Chu Lị lại hoàn toàn không nhận ra điều gì.

Ra khỏi thang máy, Chu Lị định đi tới chỗ đỗ xe của mình, Lâm Uyên lại lên tiếng: "Tấn Kiêu có việc ra ngoài một chuyến, đang đợi cô ở cổng chính Tần thị."

"A?" Chu Lị ngẩn người, không nghi ngờ gì, chỉ thấy lạ là Tấn Kiêu chạy ra ngoài làm gì.

La Khang An giơ tay, ra hiệu muốn đưa Chu Lị ra cổng chính, nhất định phải đưa, Chu Lị đành nhận lấy ý tốt này, dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người cũng không lo bên này sẽ hại cô ta điều gì.

Nhóm người đi chưa được bao xa, đột nhiên phải nép sang một bên, chỉ thấy đoàn xe của Hội trưởng Tần Nghi chạy qua.

Tần Nghi trong xe nghiêng đầu nhìn nhóm người này, rồi đi qua.

Nhóm người tiếp tục đi về phía trước, tới cổng chính, nhìn thấy Tấn Kiêu đang bị bảo vệ chặn bên ngoài, cùng với Trương Liệt Thần bên cạnh Tấn Kiêu.

Tấn Kiêu trong lòng lo lắng, không biết kết quả thế nào, nhìn thấy Chu Lị sắc mặt bình thường, cười cười nói nói đi tới, rõ ràng là bình an vô sự, hắn mới trút được gánh nặng trong lòng.

Còn Trương Liệt Thần thì đang nhìn đông ngó tây, nhìn thấy Lâm Uyên và Lục Hồng Yên đi tới, lập tức vẫy vẫy tay, ra hiệu mình ở đây.

Mấy người đi ra, Chu Lị trách yêu Tấn Kiêu một tiếng: "Anh chạy đi đâu vậy?"

"..." Tấn Kiêu hơi sững sờ, quan sát Chu Lị từ trên xuống dưới, phát hiện người này không giống như bị bắt cóc.

"Ôi chao, chú Thần." La Khang An vừa thấy Trương Liệt Thần liền vui vẻ tiến lên bắt tay.

Trương Liệt Thần cũng nhiệt tình bắt tay nói: "Nghe nói cậu bây giờ đã thành Phó hội trưởng Tần thị rồi, bảo sao không tới Nhất Lưu Quán của tôi nữa."

La Khang An cười hì hì: "Bận, có chút bận, đợi khi nào rảnh, nhất định sẽ qua ngồi chơi."

Trương Liệt Thần: "Phó hội trưởng La, sau này chiếu cố nhiều hơn nhé! Đặc biệt là Lâm nhỏ, nhất định phải giúp đỡ chiếu cố nhé!"

Mẹ kiếp, ai chiếu cố ai? La Khang An thầm mắng trong bụng, cười không bằng lòng nói: "Dễ nói, dễ nói, đều là anh em trong nhà cả, dễ nói."

Lâm Uyên xen vào một câu với Trương Liệt Thần: "Chú không sao chứ?"

Trương Liệt Thần gãi gãi đầu, có vẻ hơi xấu hổ: "Hồi sau hãy nói."

Có thể nói hồi sau, vậy chắc chắn là không sao, Lâm Uyên khẽ gật đầu, yên tâm rồi.

Mà Chu Lị đang đứng bên cạnh với ánh mắt chớp động, vậy mà cũng chủ động đưa tay ra bắt tay Trương Liệt Thần: "Ông là ông chủ của Nhất Lưu Quán phải không ạ? Tôi là Tổng chấp sự truyền hình Khuyết Thành, Chu Lị."

Trương Liệt Thần vội vàng bắt tay: "Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu."

Chu Lị cười nói: "Có thời gian nhất định sẽ ghé Nhất Lưu Quán làm phiền, chú Thần sẽ không giả vờ không quen biết chứ?" Cô ta tuyệt đối là nói thật.

Tấn Kiêu đương nhiên biết cô ta nói thật, trừng mắt nhìn cô ta, rất muốn hỏi cô ta, cô còn chê chưa đủ sao, còn muốn không biết sống chết mà bám lấy những người này?

"Không thể nào, không thể nào, cung kính đợi người tới." Trương Liệt Thần vội hứa hẹn.

Hai bên chào hỏi từ biệt một hồi, Tấn Kiêu và Chu Lị đi về phía xe của mình, cả hai chui tọt vào trong xe.

Khi Tấn Kiêu lái xe quay đầu, từ cửa sổ xe nhìn chằm chằm Lâm Uyên một lát, mới lái xe vun vút rời đi.

La Khang An tiễn khách xong vui vẻ nói: "Chú Thần tới, hôm nay lại lần đầu gặp cô Hồng Yên, xem ra là ngày tốt, tôi làm chủ, tìm chỗ nào đó mời mọi người đi ăn một bữa thế nào?"

Lâm Uyên tạm thời không nói gì, La Khang An coi như hắn đồng ý, lập tức mời Trương Liệt Thần cùng quay lại bãi đỗ xe, để Trương Liệt Thần tới xe của mình, đồng thời lấy điện thoại ra liên lạc với Gia Cát Mạn, bảo cô ấy xuống bãi đỗ xe gặp mặt.

Có La Khang An đích thân lộ diện bảo lãnh, những người này ra vào Tần thị đương nhiên không có vấn đề gì lớn.

Lục Hồng Yên đi chậm lại phía sau, đợi hai người phía trước đi xa một chút mới hỏi: "Để Tấn Kiêu mang người tới Tần thị để trao đổi con tin, có dụng ý gì không?"

Cô ta không hề nghĩ tới vấn đề nếu Tấn Kiêu làm loạn thì Vương gia không phải là đối thủ của hắn, dù Lâm Uyên có dùng thủ đoạn ép Tấn Kiêu đi cứu người, cô ta cũng cho rằng là Vương gia không muốn đích thân ra tay bại lộ thân phận nên mới để Tấn Kiêu đi.

Dụng ý là có, nhưng có vài chuyện Lâm Uyên cũng không tiện giải thích với cô ta, hắn biết phía Tần thị chắc chắn có tai mắt của nhóm người đó, mục đích trao đổi con tin ở đây chính là để đẩy Tấn Kiêu ra phía trước, một khi có biến, cũng để Tấn Kiêu trở thành mục tiêu ưu tiên của những kẻ đó.

Nói thẳng ra, chính là muốn làm lộ Tấn Kiêu ra, để nhóm người đó biết kẻ cứu người là ai.

Đây chính là lợi thế của bên biết chuyện so với bên không biết chuyện, Tấn Kiêu không biết vụ bắt cóc này là thế nào mà cứ bị động mãi.

Đối với Lâm Uyên mà nói, hắn đã sớm cảnh báo Tấn Kiêu đưa Chu Lị đi, nhưng Tấn Kiêu không lay chuyển, cứ khăng khăng muốn vùng vẫy trong vũng nước đục này, vậy thì không thể trách hắn được.

Lâm Uyên nhìn chằm chằm bóng lưng Trương Liệt Thần, nói: "Trước giờ tan làm tôi đã nhận được điện thoại của Tấn Kiêu, lúc đó hắn đã đắc thủ rồi."

Thấy hắn trả lời không đúng trọng tâm, đã không muốn nói, Lục Hồng Yên cũng không hỏi thêm nữa, cũng có chút kinh ngạc: "Trừ thời gian đi lại, nhanh thế sao?"

Lâm Uyên: "Cứu người ra nhanh như vậy, còn nhanh hơn tôi nghĩ, người ra tay chắc chắn là một nhóm trong số những người mà chúng ta biết, có thể nhanh chóng cứu người ra từ tay những kẻ đó như vậy, Tấn Kiêu này không tầm thường, có chút thú vị."

Lục Hồng Yên trầm tư gật đầu nhẹ.

"Tu vi của tôi bị người ta hạ cấm chế, có thể giúp tôi giải không?" Trương Liệt Thần phía trước đột nhiên thốt lên một câu.

"A?" La Khang An dừng bước, ngạc nhiên nói: "Sao lại thế? Tên Tấn Kiêu vừa nãy làm à?"

Trương Liệt Thần cười gượng, không nói gì.

La Khang An chậc một tiếng: "Tên bám đuôi đó lá gan không nhỏ, dám bắt nạt tới cả đầu chú Thần chúng ta, chú Thần, chuyện này chú cứ yên tâm, quay lại tôi giúp chú thu dọn hắn, nhất định giúp chú trút giận!" Cậu ta vốn đã ngứa mắt Tấn Kiêu từ lâu, ngặt nỗi Lâm Uyên cứ ngăn cản, nay Trương Liệt Thần chịu thiệt, chắc hẳn Lâm Uyên sẽ không còn ý kiến gì nữa, cậu ta cho rằng mình đã tìm được cơ hội cho Tấn Kiêu biết tay.

Cũng không từ chối, cậu ta thi pháp kiểm tra tình trạng của Trương Liệt Thần, ngay tại chỗ giải trừ cấm chế trên người Trương Liệt Thần.

Lâm Uyên và Lục Hồng Yên đi tới gần ở bên cạnh nhìn mà không nói gì...

Chu Lị ở ghế phụ đột nhiên lên tiếng: "Tấn Kiêu, anh vẫn chưa nói cho tôi biết, rốt cuộc anh đã đi đâu."

Tấn Kiêu im lặng một lúc, ngược lại hỏi: "Họ không làm khó cô chứ?"

Chu Lị thấy lạ nói: "Chẳng qua là nghe La Khang An đó lải nhải một chút, họ làm khó tôi làm gì?"

Tấn Kiêu hơi nghiêng đầu: "Họ khống chế cô, cô lại chẳng nghi ngờ gì sao?"

[Dịch từ bản vi] ChuongId:217
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.