Thoắt cái đã nhiều năm, già rồi.
Những huynh đệ vẫn luôn bầu bạn ủng hộ, cũng đã già rồi.
Còn có thể chiến chăng?
Một mảng hoang vu, chẳng ai đáp lời...
Than ôi!
Ngựa già lông rụng xác xơ, rong ruổi băng đèo vượt suối, nhảy xuống tại nơi chốn cũ hoang tàn, bới dưới đất lên một mảnh vải rách phủ đầy bụi bặm, giũ ra bụi bay đầy mặt, một lá cờ rách thêu chữ "Dược", đợi gió phất phới...