Tiểu Thế Giới Kỳ Lạc Vô Cùng

Lượt đọc: 5853 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 423
Thiên Tru (Hai chương tám ngàn chữ)

❊ ❊ ❊

"Kẻ địch còn 30 giây nữa sẽ đến chiến trường, nghiền nát chúng."

"Tổng số kẻ địch: 452, Kẻ địch còn lại: 452"

"Vị trí kẻ địch đã được đánh dấu trên bản đồ chiến trường."

Vừa vào trò chơi, Nhậm Tố đã nhận được ba thông báo. Ngoại trừ ba thông báo này, màn hình trò chơi không thấy gì khác, chỉ có bản đồ nhỏ ở góc dưới bên trái.

Nếu không phải Nhậm Tố có ánh mắt tốt nhờ "Miêu Chi Tiến Hóa", nhìn thấy bóng lưng của đô thị và thiếu nữ tai ương thoáng qua, hắn chắc chắn đã tưởng rằng trò chơi chưa bắt đầu.

Trò chơi này giống như nín ị quá lâu, vừa tìm được cái hố là Nhậm Tố đây, không thèm cởi quần, trực tiếp xả ra một trăm đợt kẻ địch – căn bản không cho Nhậm Tố bất kỳ thời gian phản ứng nào.

Có lẽ trò chơi để áp chế được một trăm đợt kẻ địch cũng không phải không có cái giá phải trả, tất nhiên cái giá này cuối cùng do Nhậm Tố gánh chịu, dù sao những kẻ địch này cuối cùng vẫn phải dựa vào Nhậm Tố để giải quyết.

Sau đó Nhậm Tố vừa mở bản đồ chiến trường, lập tức muốn chửi thề.

Máy chơi game rất chu đáo, trực tiếp đánh dấu tên khu vực này - chính là Tokyo phía đông núi Phú Sĩ.

Chỉ là phạm vi thực sự quá lớn! Nam tới Meguro, tây tới Shinjuku, bắc tới Ueno, đông tới Asakusa, khoảng cách đường thẳng đông tây nam bắc ít nhất đều có hơn mười cây số, gần như bao trùm toàn bộ khu vực cốt lõi của Tokyo, hơn nữa trong chiến trường tất cả đều tối đen như mực!

Hơn bốn trăm dấu chấm đỏ phân bố đều trong khu vực rộng lớn này, như ánh sao trên bầu trời đêm!

Thế này thì đánh đấm kiểu gì!? Từ Meguro đi tàu điện tới Asakusa đã mất gần một tiếng đồng hồ rồi!

Hay là trò chơi này định chuyển hình sang game chặt chém?

Khoan đã, Nhậm Tố suy nghĩ một chút.

Nếu hắn đánh từ đợt đầu tiên, một đợt khoảng bốn năm kẻ địch, thì các dấu chấm đỏ phân bố sẽ chỉ giới hạn trong một khu vực nhỏ, như vậy đánh sẽ đơn giản và nhẹ nhàng hơn nhiều.

Bây giờ đem hơn bốn trăm kẻ địch phân tán khắp nơi, thực ra không phải là tăng độ khó trò chơi, mà là cho Nhậm Tố cơ hội chiến thắng – còn về việc khoảng cách xa như vậy, thì người chơi mới có cơ hội phá vỡ từng cái một.

Nếu ngay từ đầu tất cả cùng xông lên, hơn bốn trăm kẻ địch, thiếu nữ tai ương sợ là trực tiếp hỏng mất.

Nhưng, đây là nhắm vào tình huống trò chơi bình thường, bây giờ Nhậm Tố lại định tung đòn hiểm, trực tiếp tiêu hao một lần khuyến mãi lễ hội, triệu hồi nhân vật trò chơi tới giúp đỡ!

Vốn dĩ đã nghĩ tới kiểu gom quái đánh một lượt, bây giờ phân tán ra rồi, đánh nhau sẽ cực kỳ phiền phức.

Nhậm Tố suy nghĩ ngàn vòng: Thám Hiểm Giả vẫn đang trong thời gian hồi chiêu, lại là bốn sao nên đừng nghĩ tới nữa, sát thủ quá yếu.

Hậu cung đoàn Pháp Sư thì thực lực đủ, hơn nữa tám người còn có thể hành động...

Thực lực của Nhậm Hàn tự nhiên không cần nghi ngờ, hơn nữa còn có pháp thuật khiêu khích phạm vi rộng, ai dám đánh cậu ta thì cậu ta đập nát đầu chó của đứa đó...

Thôn Phệ Thế Giới Chi Linh hiện tại vẫn là hình thái Tôn Ngộ Không, thực lực khỏi phải bàn, hơn nữa so với "Đấu Tranh Chiến Sĩ (Tàn)" hàng nhái của hắn, Thôn Phệ Thế Giới Chi Linh có thể dùng "Đấu Tranh Chiến Sĩ" bản chính phân ra mấy trăm phân thân đi quấn lấy kẻ địch, có thể nói là cực kỳ ổn...

Còn có Cầu Đạo Giả, thực lực Cầu Đạo Giả tuy không bằng ba người trước, nhưng đó là Cầu Đạo Giả lần trước, nếu Nhậm Tố trang bị cho cô ấy các kỹ năng kết nối và pháp thuật khác, với tư chất siêu cấp của Cầu Đạo Giả, không nghi ngờ gì có thể trực tiếp tinh thông tất cả năng lực của Nhậm Tố, đến lúc đó thực lực bành trướng mạnh mẽ, nói không chừng về lực phá hoại đơn thể chưa chắc đã thua kém Thôn Phệ Thế Giới Chi Linh và Nhậm Hàn...

Tuy nhiên, Nhậm Tố là muốn mở hack, hắn tất nhiên muốn chuẩn bị mở một cái hack thật hoành tráng, lớn tiếng tuyên cáo thiên hạ: Hacker tới rồi!

Những nhân vật trò chơi này đều rất tốt, nhưng đối với cục diện phạm vi lớn, chiến trường lớn, nhiều kẻ địch như hiện nay, họ vẫn hơi có chút thua kém.

Hơn nữa, Nhậm Tố mở màn hình thuộc tính cá nhân, phát hiện Vô Danh Thị trước khi trận chiến bắt đầu đã mang theo một debuff:

"Bách Quỷ Chi Dạ: Trong thời gian bạo liệt năng lượng bùng nổ, tất cả ánh sáng tự nhiên đều sẽ bị bạo liệt năng lượng hấp thụ, Bách Quỷ trong Bách Quỷ Chi Dạ sẽ có được năng lực cảm nhận mạnh hơn, sinh linh bình thường rơi vào trạng thái mù lòa nhưng có thể nhận ra ánh sáng đỏ máu của Bách Quỷ."

Debuff này thực ra không tính là quá mạnh, dù sao người chơi cũng chỉ cần đánh bại Bách Quỷ, có thể nhìn thấy Bách Quỷ là được. Nhậm Tố đoán debuff này đi kèm với các đợt kẻ địch mà dần dần xuất hiện và kéo dài thời gian, phạm vi ảnh hưởng rất có thể chỉ là một công viên.

Chỉ là sau khi bùng nổ cùng nhau, thời gian của Bách Quỷ Chi Dạ bị rút ngắn, nhưng tổng lượng bùng nổ của bạo liệt năng lượng lại không thay đổi, thế là Bách Quỷ Chi Dạ liền theo Bách Quỷ mở rộng ra nhiều khu vực của Tokyo, thế là liền hình thành kỳ cảnh giữa ban ngày ban mặt mà đưa tay không thấy năm ngón trong hình ảnh này.

Đếm ngược sắp kết thúc, và Nhậm Tố cũng nghĩ tới yêu cầu lần này của mình: Kỹ năng AOE phạm vi lớn, nhưng phải có khả năng đánh chính xác, nếu không đánh đấm một hồi làm sập nhà thì sẽ gây ra vết nhơ cho Tiên Cung; phải có năng lực di động siêu mạnh, vì vậy dịch chuyển tức thời là bắt buộc; để phòng ngừa vạn nhất, tốt nhất vẫn là phải có năng lực trị liệu mạnh; tất nhiên bản thân cũng phải là vô địch, dù là kẻ địch thế nào cũng có thể đánh bại...

Không mất bao nhiêu thời gian, Nhậm Tố liền đặt tầm mắt vào người phù hợp nhất.

"Vậy thì... lắng nghe mệnh lệnh của Vô Thượng Chí Tôn, lấy 'Khuyến mãi lễ hội Hàn Lộ' làm cái giá, triệu hồi lữ khách duy nhất của hiện thực và hư ảo!"

"Irina, lên cho ta!"

---❊ ❖ ❊---

Người dân trong Bách Quỷ Chi Dạ, sau khi nghe 'Tiên Tôn nói, phải có ánh sáng', liền phát hiện ánh sáng đã trở lại!

Bầu trời trắng tinh khôi, ánh sáng trắng ấm áp và dịu nhẹ bao trùm, xua tan nỗi sợ hãi trong lòng họ, khích lệ tinh thần họ, thậm chí khiến họ bật khóc vì vui sướng – những người chưa từng trải qua bóng tối, rất khó hiểu được niềm vui này, đơn giản giống như bài tập hè đã hoàn thành cẩn thận bị mất, đột nhiên một ngày trước khi đi học lại tìm thấy!

Họ thà cùng người khác bị tàn sát, cũng không muốn chết cô độc trong một thế giới bóng tối hỗn loạn – vế trước ít nhất có thể an ủi bản thân, những người khác đều là vật tuẫn táng của mình, quy mô cái chết của mình không hề nhỏ hơn Tần Thủy Hoàng.

Hơn nữa so với mặt trời sẽ bị che khuất, ánh sáng trắng hiện lên bây giờ gần như không lỗ hổng nào không lọt vào, toàn bộ thành phố đều đón nhận sự chiếu rọi vô cùng đồng đều.

Phía sau ánh sáng, không còn bóng tối!

Và họ cũng nhìn thấy những kẻ hung đồ tập kích mình: toàn thân gần như đều là tông màu xám, phong cách mỗi kẻ một khác, dường như đều giống như những nhân vật kỳ ảo bước ra từ thế giới tưởng tượng vậy, điểm chung duy nhất, chính là họ đều có một đôi đồng tử đỏ máu tựa như hồng ngọc!

Ngay cả vị trí mắt của robot cũng là một màu đỏ máu!

Tuy nhiên họ lại không sợ hãi, mà ngẩng đầu nhìn lên sắc xanh lam duy nhất của bầu trời trắng.

Chỉ thấy giữa không trung có một thiếu nữ tóc xanh váy xanh, đang đọc một cuốn sách da cừu rất dày, điềm tĩnh và tao nhã, đang chậm rãi tản bộ trên trời, đạp ra từng lớp từng lớp gợn sóng.

Lúc này một con phượng hoàng toàn thân bốc cháy liệt diễm phát ra tiếng kêu thê lương, bay ra quỹ đạo liệt diễm hoa cả mắt trên không trung, lao về phía thiếu nữ tóc xanh!

Người trên mặt đất không khỏi kêu thất thanh, nhưng thiếu nữ tóc xanh vẫn thần sắc không đổi, vẫn chậm rãi đi tới, nhưng khi phượng hoàng còn cách cô mười mét, liền giống như đụng phải bức tường vô hình, ngã thành một đống bánh lửa, trực tiếp tiêu tán ngay trên không trung!

Thiếu nữ tóc xanh bước chân không dừng, nhìn kẻ địch bạo liệt trên mặt đất, sắc mặt bình tĩnh như hồ nước.

Cô chính là nhân vật trò chơi mà Nhậm Tố lựa chọn, thích hợp nhất để tác chiến trong thành phố – Irina!

Hiện tại Tokyo trông như bị ngắt điện hoàn toàn tối đen như mực, nhưng Bách Quỷ Dạ Hành chỉ hấp thụ ánh sáng tự nhiên, thực tế điện lực bên trong thành phố Tokyo vẫn đang vận hành bình thường.

Mà dựa vào "Hoàn Mỹ Xâm Thực" dựa vào mạng lưới để kéo dài pháp thuật của mình tới bất cứ nơi nào trong thành phố, Irina, nơi này chính là chiến trường cô có thể phát huy 100% chiến lực!

Vừa rồi một chiêu tự sát xung phong của phượng hoàng trông như bị cô nhẹ nhàng hóa giải, nhưng thực tế là do cô tự thêm vào vô số pháp thuật phòng ngự: '《Kỳ Tích》·Bài Xích Lực Trường (Phòng ngự)', '《Di Tích Thủ Hộ Giả》·Nhẫn Giáp (100% phản thương)', '《Bích Lam Chi Tâm》·Ma Bì Lực Trường (Ma bì 3 giây)', '《Quần Hiệp Truyện》·Cáp Mô Công (Tất cả hiệu quả tăng 10 lần)'...

Irina có thể sử dụng tất cả năng lực trong trò chơi ở hiện thực, cô chỉ cần điều động vài kỹ năng của các trò chơi khác nhau trong cơ sở dữ liệu phối hợp với nhau, liền có thể trang bị cho mình trạng thái 'Tuyệt đối phòng ngự' mà người khác đụng vào cô một cái là phải chết!

Irina nhìn thoáng qua mặt đất đang tràn ngập ánh sáng hiện tại, thầm nghĩ 10.086 chiêu '《Ma Thú》·Đại Thánh Quang Thuật' và '《Truyền Hỏa》·Noãn Hỏa' chắc đã giành lại ánh sáng từ Bách Quỷ Chi Dạ rồi.

Hơn nữa bởi vì hai pháp thuật này, người trên mặt đất có thể lấy dũng khí chạy nạn, tốc độ hồi phục cũng sẽ tăng nhanh đáng kể.

Vậy thì tiếp theo...

Irina lật qua một trang trong cuốn sách, bình tĩnh nói: "Tuân theo mệnh lệnh của Tiên Tôn, tru diệt nghiệt chướng bạo liệt."

Dù cho xúc tu của cô có thể kéo dài tới khắp nơi trong thành phố, nhưng cứu người có thể cứu người không giới hạn, giết địch lại không thể giết địch không giới hạn, cô vẫn cần phải dựa vào cảm nhận của chính mình để khóa mục tiêu kẻ địch mới có thể thi triển tuyệt kỹ tiêu diệt.

Vậy thì cứ từ từ thôi.

Irina quét mắt nhìn mặt đất, nói: "Nghiệt chướng bạo liệt tổng cộng 38 người, tên: Nghiệt chướng bạo liệt, tội trạng: Nghiệt chướng bạo liệt, tội danh: Nghiệt chướng bạo liệt. Phán quyết hoàn tất, tuân theo danh nghĩa Tiên Tôn, xử Thiên Tru!"

Trong tích tắc, trên trời tử lôi cuồn cuộn, ba mươi tám đạo tử lôi đồng loạt giáng xuống, chiếu sáng toàn bộ thành phố!

---❊ ❖ ❊---

Nhậm Tố liếc nhìn phòng livestream một cái, dưới sự điều chỉnh của hắn, góc nhìn livestream hiện tại đang theo Irina, vì vậy mọi người đều đang xem Irina lăng ba tản bộ trên trời, thiên tru kẻ địch dưới đất, không ai là không xem đến mức hô hào đã ghiền, bình luận lướt đầy một trang, so với chuyến hành trình giết người phóng hỏa của thiếu nữ tai ương dường như còn cuồng nhiệt hơn.

Tuy nhiên, trong đây cũng có nguyên nhân Irina tự thêm pháp thuật mê hoặc cho chính mình – dù sao đến ngay cả Nhậm Tố liếc mắt nhìn Irina một cái cũng có chút không rời mắt nổi.

Dù sao cũng là chiến lực mạnh nhất dưới tay mình, cho nên Nhậm Tố trong "Thanh Tuyền Lưu Hưởng" đốc thúc Irina lần này cảnh tượng phải làm cho thật hoành tráng, nhất định phải dọa sợ đám người xem quê mùa này, trong đó hình tượng của Irina nhất định phải đủ băng sơn, đủ thanh lệ, nhưng cũng phải đủ thu hút người, tóm lại chính là hình tượng ngọc nữ vô địch chỉ cần xuất hiện một lần là có thể khiến tất cả khán giả biến thành fan cuồng.

Sau đó Nhậm Tố liền vui vẻ điều khiển thiếu nữ tai ương của mình, đi tìm những con quái lẻ để "va chạm".

Thành tựu "Người chơi kỹ thuật" lần này chắc là ổn rồi (huyết lượng chỉ cần cao hơn trọng thương là có thể nhận được), vì vậy hắn liền nhìn sang "Vương giả mạnh nhất" – không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội 'Nhất Thiểm' nào, và ít nhất dùng 'Nhất Thiểm' tiêu diệt một kẻ địch.

Nhậm Tố hiện tại chính là đi xem con quái nào trông có vẻ yếu hơn, biên độ tấn công tương đối lớn (như vậy tỉ lệ thành công của Nhất Thiểm sẽ cao), sau đó đợi khi Irina giết tới, để Irina để lại cho con quái này một giọt máu, rồi Nhậm Tố xông lên cướp mạng, như vậy coi như là hoàn thành thành tựu rồi.

Kế hoạch vô cùng mỹ mãn, nhưng vấn đề là khi Nhậm Tố điều khiển thiếu nữ tai ương tiếp cận kẻ địch, một kẻ địch mặc toàn thân giáp trụ, tay cầm khiên và kiếm đơn ở phía xa lại đột nhiên từ bỏ đuổi theo cặp đôi đang chạy trốn phía trước, xoay người giết về phía thiếu nữ tai ương đang chạy trên tòa nhà!

Tốc độ của hắn không nhanh, đôi đồng tử đỏ máu lộ ra dưới chiếc mũ giáp che kín toàn bộ giống như ngọn lửa.

Nhưng Nhậm Tố thầm nghĩ không ổn, vì động tác của gã đàn ông mặc giáp này, có người dưới đất nhìn thấy thiếu nữ tai ương rồi, lần lượt hét lên cổ vũ cho cô.

Trong tình huống này, thiếu nữ tai ương tuyệt đối không được chạy trốn, hơn nữa kẻ địch trước mắt này cũng không mạnh, không biết chạy ra từ tác phẩm trung cổ hiện thực hướng nào. Nếu ngay cả đánh loại nhân vật này cũng bỏ chạy, thiếu nữ tai ương thì quá mất mặt rồi.

'Không ngờ nhân vật chính lại có sức hấp dẫn đặc biệt với những kẻ địch này...', Nhậm Tố vừa thấy tình huống này liền lập tức biết là chuyện gì, rất nhiều kẻ địch trong trò chơi đều tự động nhắm vào nhân vật chính, không đánh đồng đội của nhân vật chính, nỗ lực mang lại trải nghiệm trò chơi 'kích thích nhất' cho người chơi. Kẻ địch trong chương thứ tư không biết vì sao cũng có thiết lập này, có lẽ là vì lúc ban đầu họ thoát ra từ nghĩa địa lớn, lại cố tình nhìn thoáng qua thiếu nữ tai ương trong đám đông?

Mắt thấy hắn sắp dẫm lên cục nóng điều hòa lao lên, Nhậm Tố tâm niệm vừa động, để thiếu nữ tai ương điều khiển thanh Đại Kiếm chém ra một nhát Liệt Diễm Trảm.

Hắn trông có lẽ cũng chỉ là con gà con trong mười đợt đầu, có lẽ một đao là chết!

Nhưng không ngờ gã mặc giáp lại cực kỳ linh hoạt chui vào trong tòa nhà, tránh được nhát Liệt Diễm này, rồi sau đó nhảy ra, vài cái leo trèo đã tới sân thượng rồi!

Không phải nói đây đều là quái vật được hình thành từ bạo liệt năng lượng sao? Sao từng đứa thao tác đều linh hoạt giống như những kẻ mạnh đang trong trạng thái thời gian hiền giả vậy?

Nhậm Tố thấy vậy, cũng biết mình muốn thông qua 'Nhất Thiểm' hạ gục gã mặc giáp này cơ bản là không thể nào rồi – đánh thì chắc là có thể đánh chết hắn, nhưng hắn có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, động tác cực kỳ linh hoạt, tốc độ tấn công của kiếm đơn cũng nhanh, tuyệt đối không thể cho Nhậm Tố cơ hội Nhất Thiểm.

"Vậy thì để ta... đập chết ngươi vậy!"

Ngay khi gã mặc giáp leo lên sân thượng lao về phía thiếu nữ tai ương, Nhậm Tố hạ quyết tâm chém chết hắn, thì trên sân thượng lại đột nhiên xuất hiện một vết nứt không gian!

Một đạo ánh sáng trắng bay ra từ vết nứt không gian, trực tiếp đâm xuyên lồng ngực gã mặc giáp!

Gã mặc giáp bước chân lảo đảo, không quay đầu lại, đối mặt với thiếu nữ tai ương, vẫn gắng sức đâm ra một kiếm!

Nhưng vì vết thương ở ngực, động tác tấn công của hắn bất đắc dĩ trở nên chậm chạp, để lộ ra sơ hở mà ngay cả Nhậm Tố cũng có thể bắt được!

Chỉ thấy thiếu nữ tai ương thân hình lóe lên, thanh Dung Thiết Đại Kiếm lướt qua như lửa sấm sét.

Lúc xuất hiện lần nữa, thiếu nữ tai ương đã ở sau lưng gã mặc giáp.

"Không tệ."

Gã mặc giáp nghe tiếng ngã xuống đất, hóa thành huyết khí tiêu tán.

Nghe thấy câu thoại này của thiếu nữ tai ương, Nhậm Tố vỗ vỗ đầu – đây là câu thoại khi thiếu nữ tai ương dùng Nhất Thiểm tiêu diệt kẻ địch, đây là lần thứ hai Nhậm Tố kích hoạt, còn là do chính tay hắn thiết kế.

Để trước đây thì thôi, nhưng lần này rõ ràng là cướp mạng, còn nói ra câu 'Không tệ' này thì dường như có chút quái lạ, sẽ không có ai nhìn thấy đấy chứ...?

Lúc này màn hình điều chỉnh trở lại phía chính diện của thiếu nữ tai ương (vừa nãy là xem gã mặc giáp ngã xuống từ phía sau), Nhậm Tố liền nhìn thấy trước vết nứt không gian đứng một thanh niên mặc đồ thể thao còng lưng khom eo, và... con tê tê mặc áo choàng!

Ngay lúc Nhậm Tố ngẩn người, thanh niên nhìn thiếu nữ tai ương, đột nhiên thẳng lưng lên, dùng giọng điệu tự phụ nói: "Bình thường bình thường, đó chỉ là thủ đoạn thông thường của Trẫm, có thể nhận được lời khen của tiểu thư cũng coi như là phúc khí của nó."

Nhậm Tố chớp chớp mắt, một lát sau mới hoàn hồn lại – hắn tưởng câu 'Không tệ' kia là nói với hắn?

Cũng đúng, khi thiếu nữ tai ương nói chuyện là đang nhìn về phía trước, hơn nữa đạo ánh sáng trắng làm trọng thương gã mặc giáp kia nếu là do hắn phát ra, thì hắn có ảo giác này cũng là bình thường.

"Ngươi là ai?" Câu này là Nhậm Tố hỏi.

Có thể cùng tê tê xuyên qua vết nứt không gian tới đây, hắn chắc chắn không phải người bình thường nhỉ? Nhậm Tố tự nhiên có chút tò mò.

Nhưng không biết vì sao, sau khi thanh niên nghe câu hỏi này, lại ho khan hai tiếng, giống như một con gà trống kiêu ngạo ngẩng đầu lên, đột nhiên trang trọng ngâm thơ:

"Xương cốt của ta làm bằng kiếm, máu là sắt, tim là thủy tinh, vượt qua vô số chiến trường mà không bại,..."

Nhậm Tố đang lắng nghe 'ngâm thơ', đột nhiên tự nhiên nảy sinh một cảm giác tội lỗi: sau này vẫn là nên bớt làm mấy chuyện thất đức này đi... trừ khi đáng giá rất nhiều điểm nghiên cứu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:409
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.