Tôi hỏi Milo, “Sếp đã thấy tiền sếp bỏ ra có ích chưa?”
“Tôi sẽ nói cho anh biết sau khi tôi nói chuyện với sếp.”
“Đó là khi nào?”
“Cứ đợi đi.”
Năm giờ chiều. Bầu trời ảm đạm, không khí nặng nề bao trùm lên thành phố. Chúng tôi đang ngồi trong một quán café trên đại lộ Santa Monica danh tiếng, thưởng thức món ốpla cỡ lớn. Café cho tôi; còn Milo thì gọi một café và một đĩa bánh quế. Hai giờ trước, anh ta đã ăn xong bữa trưa muộn ở quán café Moghul. Mùi hương thì là Ai Cập và thuốc lào quyện vào nhau còn vương lại trên quần áo của anh ấy. Trước khi đi ngủ, tôi đã nhắn tin cho Milo, tóm tắt những điều thu thập được ở New York. Không thấy anh ta nhắn lại vì anh ta còn phải theo dõi Tony Mancusi cho đến tận sáng. Milo dụi mắt.
“Dale đã làm cho nhà Safrans...”
“Được rồi, tiền tôi bỏ ra có ích rồi, để tôi trả tiền đĩa rau diếp cả trăm đô la chưa kịp ăn của anh.”
“Bốn mươi đôla, rau và sò.”
“Ồ!”
Tôi về nhà từ lúc chiều, vẫn không thể nào liên lạc được với Milo cho đến bốn giờ. Anh đến thăm Gilbert Chacon tại khu nhà cho thuê Prestige và xin Chacon chấp nhận việc đi làm muộn. Anh xâu chuỗi các sự kiện lại với nhau nhưng chìa khóa để giải quyết vấn đề thì lại không tìm ra. Sau đó, anh vội vàng lái xe đến Rite Aid trên Canon và mua một đơn thuốc rẻ tiền mà chúng tôi đã thấy.
“Nghĩ thử xem. Có thêm điều gì về việc đó không?”
“Một người nào đó đã hối lộ anh ta để anh ta từ bỏ việc đó chăng?”
“Đừng nghĩ vậy, anh ta muốn làm, và quan tâm nhiều về chuyện mất việc hơn là giúp đỡ hay xúi giục người khác.”
“Tuy nhiên, việc đó đã xảy ra. Bất cứ ai nhặt chiếc chìa khóa sẽ giữ nó.”
“Suy luận của anh đa cảm quá đó.”
Sau khi rời Chacon, anh tham gia một hội nghị qua điện thoại với chính quyền Texas và những thám tử đến từ sáu thành phố nơi mà Cuz Jackson thông báo là có hành động bạo hành. Ba vụ lâm vào tình trạng bế tắc, hai vụ có khả năng tháo gỡ, một vụ không. Cộng thêm vấn đề về Antoine Beverly vẫn còn là một câu hỏi lớn.
Bài ca muôn thuở của cấp trên ở Lone Star State là muốn mọi việc phải tiến triển. Sếp đã yêu cầu Milo tiếp tục theo dõi vụ Antoine nhưng không có cách nào thực hiện việc ấy ngoài việc xác định những người bạn niên thiếu của cậu ta.
Cả hai việc ấy đều không có kết quả gì. Chúng ta đã bố trí người theo dõi trước nhà Wilson Good trong vòng bốn mươi tám tiếng đồng hồ vừa qua. Hoàn toàn không có ai ở nhà và Saint Savier bắt đầu lo lắng.
“Có thể ông ấy bệnh nặng và đã ra đi trong bệnh viện.”
“Chúng ta đang tìm kiếm điều đó. Một mã số.”
“Vị huấn luyện viên đã giã từ sân bóng.”
“Anh thấy buồn cười về điều đó lắm sao? Tôi nói rồi, tất cả những gì những kẻ ngốc phải làm là hợp tác. Nếu không như thế thì Antonie rốt cuộc cũng chỉ dọa được con nít.”
Nghĩ về điều đó làm tôi phát mệt hoặc có thể do tôi không hề chợp mắt trong căn phòng khách sạn kín mít như xà lim và sau đó lại phải chịu đựng chuyến bay dài sáu tiếng đồng hồ khó chịu.
Tôi nốc café còn Milo xé hộp thuốc lá Splenda nhưng không hề hút.
“Good bằng tuổi Antoine khi biến mất. Anh có thấy thằng bé nào mười lăm tuổi có khả năng làm một chuyện như vậy không?”
“Chúng không có được myelin.”
“Ai, cái gì?”
“Myelin,” tôi nói. “Nó là một chất bao quanh tế bào thần kinh và đóng vai trò trong quá trình tư duy logic. Thiếu niên không có nhiều myelin như thanh niên. Một vài nước cho rằng đó là lí do để không xét xử những tội phạm trẻ tuổi.”
“Ở độ tuổi nào thì nó bình thường?”
“Điều đó khác nhau từ người này sang người khác. Một vài trường hợp kéo dài đến tận giai đoạn trung niên.”
“Sống dựa vào hóa học thì thật tệ. Nhưng chúng ta không nói về một vụ giết người ngu ngốc bởi những kẻ bốc đồng. Mấy tên hiếp dâm tập thể suốt ngày gây ra những vụ như vậy. Nếu Good là một điều xấu hổ đối với Antoine thì chúng ta có một thiếu niên đã lén lút mưu sát bạn thân của hắn. Sau đó dàn xếp mọi chuyện êm đẹp rồi tiếp tục sống như một công dân trung thực. Như một người khiêng quan tài của bạn và nhỏ cho hắn vài giọt nước mắt.”
“Xem bản thân là chuẩn mực đạo đức và cho rằng tội lỗi là một gánh nặng nhưng mọi người vẫn phạm phải nó. Hoặc Good là một trong những kẻ rối loạn tâm thần nghiêm trọng - những người có thể xoay xở để không gặp rắc rối.”
“Và bây giờ thì rắc rối đến tìm hắn. Vì thế mà hắn cực kì thích thú và tách ra.”
“Và cái chết của Antoine không phải là một tội ác được tính toán trước. Một vài đứa trẻ vô tình đùa giỡn, trêu chọc lẫn nhau và mọi thứ vượt quá tầm kiểm soát. Good lo lắng giấu xác Antoine đi. Bây giờ thì anh ta khiếp sợ.”
“Có thể là ba đứa trẻ. Một thằng bạn thân của Antonie có tiền án phạm tội. Đó có thể là một vụ tự trừng phạt.”
“Gordon Beverly nói Maisonette có vấn đề với gia đình, sống trong một chiếc xe. Có thể động cơ của thằng bé đó không mạnh mẽ bằng Good.”
“Bradley sống một cuộc đời đầy phiền phức, gia đình Wilson có một ngôi nhà trên đồi. Có thể điều đó đã khiến cho Good trở thành một đứa trẻ lạnh lùng... khỉ thật, có thể vụ đó đã được tính toán từ trước. Gia đình Good nói với tôi là Antonie đã bán được nhiều báo hơn những đứa trẻ khác. Điều gì xảy ra nếu những đứa trẻ bụi đời này muốn lấy tiền của nó còn nó thì không chịu?”
“Cái cách mà bọn chúng thường làm là nộp các tờ đơn và lãnh tiền sau đó.”
“Đồng ý. Nhưng trực giác của tôi mách bảo có chuyện gì đó đã xảy ra giữa ba đứa trẻ này. Chúng ta phải tìm thấy Good và làm cho hắn tỉnh mộng nhưng tôi không có đủ thông tin về Mancusi và Shonsky. Về việc này, Tony đã gọi cho Jean Barone ngày hôm qua, muốn biết là khi nào di chúc của mẹ hắn được công bố.”
“Cô ta nói gì với hắn?”
“Thì những gì tôi nói với cô ta? Bánh xe công lý đang chầm chậm quay. Tonester gác máy mà không có đến một lời tạm biệt. Có thể áp lực từ việc trì hoãn công bố di chúc của mẹ hắn sẽ khiến hắn làm điều gì đó ngu ngốc. Chẳng hạn như gặp gỡ với bất kì ai mà Dale đang giả mạo.”
Milo tranh thủ với lấy cái bánh, cắn nó một cách khó khăn và làm rơi vãi bao nhiêu mẩu vụn.
“Cảm ơn anh về chuyến đi. Anh tin rằng Korvutz không dựng chuyện về Safrans?”
“Ông ta không có động cơ làm việc đó. Tòa nhà sẽ bị dỡ bỏ kể cả Safrans có đồng ý hay không?”
“Vậy động cơ của Bright là gì?”
“Niềm vui của việc giết người khi mà anh có thể dàn dựng nó như một hành động vị tha. Sonia nói Bright là người đàn ông tốt nhất mà bà ta từng gặp.”
“Một người bạn thân? Anh có tin không?”
“Tôi nghĩ là vậy.”
“Có khả năng nhưng không thường sẵn sàng làm chuyện ấy. Nhưng không phải người đồng tính.”
“Gã này coi thường sự phân biệt giới tính.”
Milo ăn xong và lấy thêm một cái khác.
“Làm trò hề trong trang phục phụ nữ, giỏi trang điểm. Không có hồ sơ nào ghi chép về việc hắn ở Washington DC., Maryland hay Virginia. Cả việc phục vụ trong quân đội Đức cũng vậy.”
“Thật ngạc nhiên.”
“Hãy làm mới bản thân anh đi. Một thú tiêu khiển của thiên niên kỉ mới. Tại sao anh không chạy khỏi văn phòng và cứu chúng ta thoát khỏi tất cả rắc rối này.” Tôi nói. “Nếu là động cơ về mặt chính trị thì không phù hợp. Hắn ta thực lòng muốn giúp đỡ người khác.”
Milo cười đến nỗi những mẩu bánh vụn muốn phụt ra.
“Dale và Tony có thể đã gặp nhau tại các buổi gặp mặt của những kẻ đồng bóng. Tony phàn nàn về vấn đề tài chính, nào là mẹ anh ta sống trong một ngôi nhà xinh xắn ở Westwood trong khi anh ta bị ép phải chuyển tới một đống rác vì bà mẹ ngừng trợ cấp. Dale quyết định sẽ làm một điều gì đó. Có thể Tony không suy nghĩ gì về việc anh ta được gợi ý nhưng sau khi anh ta nghe chi tiết - một kẻ giết người trong trang phục hóa trang. Anh ta đã nghi ngờ một điều gì đó.”
“Cái mũ lưỡi trai kẻ sọc,” anh nói. “Anh ta kể cha anh ta có đội một chiếc như vậy. Nếu đó chỉ là một trong những trò đùa cỏn con của Dale thì làm sao hắn ta có thể biết thói quen ăn mặc của cha Tony.”
“Chắc là Tony lại bẻm mép rồi. Dale là một người biết lắng nghe.”
“Nếu Tony biết anh ta phải chịu trách nhiệm một phần về việc Dale sát hại mẹ anh ta, thì điều đó có thể lý giải cho sự xúc động mà chúng ta đã thấy.”
“Thật kinh tởm. Nhưng anh ta không vạch tội Dale bởi vì anh ta sợ bị bắt vì tội đồng lõa.”
“Điều làm tôi quan tâm là Dale hành động mà không lo ngại Tony sẽ tố cáo hắn.”
“Hắn ta hiểu suy nghĩ của Tony mà.”
“Hoặc có thể hắn đang chờ thời cơ.”
“Tony rơi vào cảnh túng thiếu. Tôi nghĩ điều này có thể xảy ra. Một cách khác, nếu việc theo dõi không mang lại kết quả gì, tôi nghĩ mình sẽ đương đầu trực tiếp với hắn.”
Milo ăn cái thứ hai.
“Anh có thực sự nghĩ rằng đó là một hành động vị tha không? Dale không đòi trả tiền cho việc làm của hắn.”
“Nếu chúng ta phán đoán đúng vụ án Ojo Negro, hắn ta giết chị gái của mình và Vicky Tranh, sau đó trở nên giàu có. Nhưng nếu tiền không phải là động cơ duy nhất để loại bỏ Leonora, tất cả những gì hắn phải làm là ẩn nấp trong rừng và bắn cho cô ta một phát súng. Thay vào đó, hắn ta lại hóa trang và lộ mặt, trộm một cái xe và dính vào tội ác không thể tin được. Theo tôi, điều đó có nghĩa là hắn ta có vấn đề về tâm sinh lý và tất cả đều hợp lí với những gì Mavis Wembley nói về Dale: hắn ta độc ác một cách kín đáo khi còn là một đứa trẻ.”
“Hành hạ động vật nhưng lại tình nguyện tham gia vào một trại nuôi thú. Hắn ta thật nực cười, phải không?”
“Mỉa mai và giả tạo,” tôi nói. “Nghĩ thử hắn phải bỏ ra bao công sức trong vụ giết Kat Shonsky. Hắn trộm một chiếc xe khá nổi, cải trang thành phụ nữ, đi theo Kat và bắt cóc cô. Sau đó, hắn mang chiếc xe về địa điểm mà chắc chắn nó sẽ được tìm thấy, để lại vài vết máu trên ghế ngồi. Hắn cũng bỏ lại chiếc khăn quàng cổ để người ta có thể phát hiện ngay lập tức nếu thi thể của Kat được khai quật.”
“Ngôi mộ ấy chắc chắn là đã được khai quật,” anh nói. “Giấy phép hoạt động của hồ bơi dành cho mấy chị em đã được thông qua rồi đấy.”
“Sẽ thú vị nếu Dale nhận thức được việc đó.”
Lông mày anh cong lên: “Một người nào đó mà chị em biết... tự hỏi liệu có phải họ vừa trở về từ một chuyến du ngoạn không?”
Anh ta ra hiệu cho người hầu bàn và đưa cho cô ấy vài tờ hóa đơn.
“Như thế này thì quá nhiều thưa Trung úy?”
“Chờ tôi một chút nhé, Marissa.”
“Thành thật mà nói, Trung...”
Milo đặt bàn tay lên tay cô ấy.
“Dắt mấy đứa nhỏ đi xem phim.”
“Anh thật tốt.”
Cô nhón chân hôn nhẹ lên má Milo.
Tôi nói, “Những hành động tử tế hiếm hoi.”
“Tôi và Dale.”