Tình Thế Hiểm Nghèo

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 43 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

Milo vứt những thông báo vào hòm thư rác, tìm tên hai chị em trong quyển sổ lưu giữ những dòng chia sẻ cảm xúc về cái chết của Kat Shonsky.

“Susan Appel và Barbara Bruno... chúng ta hãy đi theo thứ tự bảng chữ cái.”

Anh vội vàng nhấn số đến mức nhầm và phải làm lại.

“Bà Appel phải không? Tôi là Trung úy Sturgis. Tôi... Vâng. Tôi biết đó là một mất mát đối với gia đình,... tôi rất lấy làm tiếc... đó là... không, không cần thiết để bàn đến vấn đề đó nữa, đó không phải là điều tôi định,... tuyệt đối. Bà... và chúng tôi rất đánh giá cao điều đó, nhưng tôi cần phải hỏi bà thêm một vài câu hỏi.”

Anh gác máy, xoa mặt. “Bà ta không biết ai tên Bright, Dale, Ansell hay ai khác. Không bao giờ biết đến bất cứ người nào có khả năng làm một điều gì đó khủng khiếp, tương tự với bà chị bởi vì họ cùng thuộc một tuýp người với nhau.”

“Một sự gắn bó thân thiết,” tôi nói.

“Họ ở cùng nhau và chưa hề có kiện cáo lẫn nhau. Có thể là một liên kết. Dù sao thì tôi cũng gọi thử cho Bruno, không có ai nhấc máy, hộp thư thoại, để lại tin nhắn cũng vô ích, Appel chắc chắn là người liên lạc được đầu tiên. Cảm ơn vì bữa sáng. Tôi định xuống dưới mua Red Bull và thứ gì khác để uống, sẵn sàng cho những điều ngạc nhiên của Rodney Drive.”

“Anh đã trả tiền bữa sáng rồi mà.”

“Tôi đang nói về cái gì đó kích thích tư duy.”

“Có muốn tôi đi cùng không?”

“Robin vẫn còn bận rộn với dự án của cô ấy hả?”

“Chúng tôi sẽ ăn tối lúc bảy giờ, sau đó cô ấy phải quay lại làm việc.”

“Vậy thì anh ở nhà chơi với con Blanche đi, cảm ơn vì lời đề nghị nhưng làm cái công việc luẩn quẩn đó suốt bốn mươi tám tiếng thì không thể nào thực hiện qua điện thoại được. Cộng thêm việc anh đùa với tôi khi óc khôi hài của tôi chết rồi thì không thú vị đâu. Đừng nói là anh đã ở đó rồi nhé.”

Bữa tối có món sườn, salad và bia. Trước chín giờ. Robin quay lại với công việc chạm khắc của cô ấy, còn tôi nằm dài trên sô pha trong phòng làm việc và đọc báo. Blanche cuộn người bên cạnh tôi, giả vờ quan tâm đến tình hình thời sự. Mười giờ ba mươi, tôi thức dậy, cảm thấy ngứa ran cả người. Blanche ngáy to đầy thích thú. Tôi bế nó lên giường rồi đi bộ đến xưởng làm việc của Robin.

Cô ấy đang ngồi trên một chiếc ghế dài, vừa đục vừa tiện.

“Ồ, anh yêu. Trông anh kìa.”

“Sao em?”

“Anh ngủ gật đúng không. Nhìn mặt anh là biết ngay.”

“Vậy hả?”

Cô ấy bỏ đục xuống, chạm vào mặt tôi và nói:

“Ngủ trên ghế trường kỉ. Anh có những vết lằn trên mặt đây này.”

“Em thật có óc quan sát.”

“Có muốn em đi cùng anh không?”

“Đi đâu em?”

“Một trong những nơi anh định đi.”

“Anh không có dự định đi đâu cả.”

“Không ư?” Cô ấy nói. “Vậy thì bây giờ em sẽ nghỉ và tụi mình có thể chơi xếp chữ.”

Mặt sau cây đàn măng-đô-lin bằng gỗ thích của một gã đặt hàng qua mạng nằm trên chiếc ghế dài sạch bong. Một đống vỏ bào nằm gọn trên sàn.

“Anh không cản trở thiên tài làm việc nữa.”

“Hiếm lắm đấy,” cô ấy nói. “Giờ anh định đi đâu?”

“Có thể anh sẽ đi cùng Milo. Anh ấy đang theo dõi Tony Mancusi, may ra có thể tóm được hắn để điều tra.”

Cô ấy mỉm cười. “Vậy mới là anh chứ không phải là một gã nước ngoài nào xa lạ. Hôn em nào, anh đi nhé.”

Tôi gọi điện cho Milo khi đang đi trên đường.

Anh nói, “Myelin của cậu sẽ chết hết đó.”

“Dù sao tôi cũng có quá nhiều rồi.”

“Một quý ông trưởng thành?”

“Không có quyền lựa chọn.”

Milo mượn một chiếc Camaro nâu cũ từ sở cảnh sát. Chiếc xe đậu cách tòa nhà của Tony Mancusi gần mười mét về phía Bắc ở một vị trí thuận lợi để đèn đường không chiếu vào ghế trước, che khuất người tài xế.

Milo nhìn thấy tôi, anh mở khóa xe.

Trong xe bốc ra một thứ mùi hỗn hợp giữa mồ hôi, thuốc lá và thịt lợn. Ba hộp sườn đã được gặm sạch lăn long lóc trên ghế sau cùng với chén cơm chiên bốc mùi, một đống ly nhỏ bằng nhựa đựng nước tương chua ngọt trống rỗng. Chiếc khăn ăn lốm đốm vết mỡ, chai nước chùi xe hiệu Wash’n Dris, một đôi đũa gẫy, ba lon Red Bull bị đập nát thành những cái đĩa. Trong tay Milo là một cái bình thủy kiểu carô.

Khuôn mặt và cả người anh chìm trong bóng tối. Khi mắt tôi quen dần, tôi thấy anh thay áo màu nhung đen, bao súng nilon ôm sát vai đựng một khẩu 9 ly và khẩu Keds trông còn mới nguyên.

“Bảnh thật.”

Anh tháo tai nghe khỏi Ipod, tắt máy và nói:

“Anh nói gì?”

“Tôi chỉ chào anh thôi.”

“Tôi đã mời anh ăn tối nhưng...”

“Tôi ăn rồi.”

“Lại một món rau trộn cắt cổ nữa hả?”

“Không, chúng tôi tự nấu.”

“Người đàn ông của mọi người.”

“Anh nghe gì vậy?”

“Một sự rập khuôn đến mức tương phản, không phải Judy, Bette Liza hay Barbra. Anh thử đoán xem.”

“Ồ.”

“Beethoven. Eroica”

“Thật là một người đàn ông cổ điển,” Tôi nói.

“Ipod của Rick. Tôi tình cờ có nó.”

Chúng tôi ngồi một tiếng đồng hồ thì đội tuần tra Hollywood gọi đến. Không có dấu hiệu gì của Wilson Good.

Trước một giờ ba mươi, việc theo dõi khiến tôi phát chán, tôi dự định ngồi thêm một giờ nữa, sau đó sẽ nhanh chóng trở về nhà và lặp lại giờ giấc của mình.

Milo nói:

“Khi nào anh còn ở đây, đánh thức tôi nếu có chuyện gì xảy ra.”

Anh đẩy ghế ra phía sau để tựa đầu lên và bắt đầu ngủ. Hai mươi phút sau, anh thức dậy với một giọng nói ồm ồm và đôi mắt hoang dại.

“Mấy giờ rồi?”

“Mười phút nữa sẽ là hai giờ.”

“Anh có muốn chợp mắt một chút không?”

“Không, cảm ơn.”

“Đổi ca với tôi không?”

“Có lẽ để lát nữa.”

“Chán ngắt.”

“Tôi đã nói rồi mà,” anh nói. “Chín-mươi-chín đêm.”

Đôi khi phải tỏ ra tử tế để người ta công nhận mình đúng,” tôi nói. “Nhấn mạnh vào chỗ đôi khi.

“Ôi trời, việc mất ngủ cũng đem lại những điều tai hại...”

Bỗng có một điều gì đó xảy ra bên trái Milo khiến anh quay lại ngay lập tức.

Tôi nhìn theo ánh mắt anh nhưng không thấy gì. Sau đó, cửa trước căn hộ của Tony Mancusi mở ra. Milo hành động như thể anh ta đoán trước được điều đó. Một người đàn ông bước xuống đường. Dáng người mập lùn, lết thết nhưng lại bước đi rất nhanh. Hắn đi bộ xuống phía Nam, hướng về chiếc Toyota của mình, rồi lên xe, lái về hướng Sunset.

Milo hạ cửa kính xuống và quan sát. Hầu hết tầm nhìn của tôi bị giới hạn bởi những chiếc xe đậu trong công viên nhưng tôi có thể nhìn thấy hai đốm sáng song song của đèn sau xe hắn phía trước hai mươi mét.

Mancusi vượt qua một khu nhà và cua qua một tấm biển báo dừng.

“Phạm luật lần đầu tiên”. Milo nói rồi khởi động xe. “Hy vọng sẽ còn những lần vi phạm khác.”

Chiếc Toyota đi về phía Đông tới Sunset, qua trung tâm y tế Western Pediatric và tiếp tục băng qua Hospital Row. Lúc đó, đại lộ vắng vẻ cho tới khi chiếc xe chạy tới Vine nơi mà cảnh đêm rải rác những tên côn đồ, nghiện ngập, và những người công nhân với mức lương tối thiểu đang đứng đợi xe bus.

Đường phố thưa thớt. Điều đó có nghĩa là Milo phải theo sát chiếc Toyota nhưng không được để bị phát hiện. Ánh sáng từ một văn phòng làm nổi rõ vết tương đỏ trên khóe miệng anh, nên trông anh như một Dracula với mái tóc đen, nước da xám.

Mancusi gặp đèn đỏ tại Highland, hắn ta phá luật, đổi hướng một cách đột ngột, rồi nhanh chóng rẽ vào một con hẻm bên trái.

Milo lẩm bẩm, “Tony, Tony,” và rớt lại phía sau hắn một nửa dãy phố.

Đèn xanh bật sáng, Milo lái xe vào một bãi đậu xe tối ở phía Tây đại lộ. Anh tắt đèn trước khi cua vào bãi, bên cạnh một quầy bán thức ăn.

Milo tắt hết đèn của chiếc Camaro và quan sát từ phía bên kia Highland. Chiếc bảng hiệu khổng lồ trên nóc của quầy thức ăn phát sáng hình một chú lợn vui tươi trong chiếc khăn choàng cổ Tây Ban Nha và mũ rộng vành. Gordito’s Tacos.

Mancusi ngồi trong xe. Chín mươi giây sau, ba người phụ nữ đi ra từ bóng tối.

Tóc xù, váy cực ngắn, giày cao gót và đeo túi xách.

Bọn họ đánh mông khệnh khạng khi đi về phía chiếc Toyota. Cửa sổ phía tài xe mở ra.

Một cuộc nói chuyện lộn xộn kèm theo những tràng cười nghiêng ngả.

Hai người phụ nữ bỏ đi. Người phụ nữ ở lại sở hữu bộ ngực lớn và cặp chân dài. Một cái áo thun màu đỏ để lộ cái bụng tròn trĩnh phía trên chiếc váy ngắn cũn màu hồng, không phải, nói theo cách truyền thống thì đó là một cái quần cực kì nóng bỏng.

Cô ả tóc vàng hoe làm ầm ĩ cả lên trên đoạn đường đến chiếc xe, hất tóc điệu đà rồi bước lên xe.

“Đoán xem nào, Tony đâu phải là người đồng tính.” Tôi nói.

Milo mỉm cười.

Mancusi lái xe nhanh hơn vào đường Highland phía Nam để đến đường số 6, rẽ trái, tăng tốc qua công viên Hancook, và đi vào quảng trường Windsor. Quảng trường này từng có những cây cổ thụ, bãi cỏ rộng và những khu đất bị giới hạn.

Một cú rẽ bất ngờ dẫn hắn ta đi về phía Bắc đến đại lộ Arden và một khu đất trống nơi những cái cây bị chết.

Đèn sau chiếc Toyota vẫn sáng. Mười giây sau, anh ta tiếp tục lái xe về phía bắc và đỗ lại một lần nữa, lần này anh ta đậu xe đối diện với một kiệt tác của Georgian. Tác phẩm này gần như bị che khuất bởi ba cây tuyết tùng được trồng làm kỷ niệm.

Một cây sung dâu cũng cao không kém, che khuất chiếc xe.

Đèn vụt tắt.

Chiếc Toyota đứng im tại chỗ đó trong vòng mười phút rồi bắt đầu khởi động và trở về Gordito’s Tacos.

Mancusi ngồi trong xe một lúc sau khi cô ả tóc vàng rời khỏi xe. Cô ấy đùa giỡn với cái cạp quần của mình, nghiêng người về phía trước và nói điều gì đó qua cửa sổ hành khách. Chiếc Toyota bỏ đi, cô ta rút thuốc và châm lửa.

Milo đi bộ qua đường, giơ phù hiệu. Cô gái tóc vàng đánh vào bắp đùi mình. Milo nói gì đó. Cô ta cười y hệt lúc gặp Mancusi. Anh chỉ tay vào điếu thuốc và cô ả dập tắt nó. Anh thu ví của cô ta, giữ cô ấy bằng khuỷu tay và dẫn cô băng qua Highland đi thẳng đến chiếc Camaro.

Mặt anh vẫn lạnh băng còn cô gái mở to mắt ngạc nhiên chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

★— TÌNH THẾ HIỂM NGHÈO Nguyên tác: Compulsion ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản Văn Học - 2012
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.