Khối xương trắng muốt kia quả thực đặc biệt, nhưng cũng không đến mức phải dùng Hải Lam Tủy để đổi chứ? Nó không có phù văn ấn ký, cũng chẳng phải thông linh bảo cụ, mọi người cảm thấy không đáng.
"Ta rất hứng thú với khối xương này, muốn có được nó." Giọng nói trong trẻo như tiếng trời của thiếu nữ kia lại vang lên, cũng phát ra từ một gian quý khách.
Nàng cho người lấy ra một khối phù cốt đưa ra ngoài, màu tím sáng rực, lưu chuyển hà quang, nhìn qua là biết khối xương này giá trị kinh người.
Rất nhiều người kinh ngạc, khối xương này có thể bày trận, cũng có thể tế luyện thành một kiện bảo cụ cực mạnh, chính là bảo cốt nguyên thủy của một đầu Thái Cổ di chủng trưởng thành.
"Ta ra thêm một khối Hải Lam Tủy." Lần này, Thạch Hạo ngồi bên cạnh Dương Vũ đích thân ra giá, hơn nữa còn chuẩn bị chẻ thêm một khối nữa.
"Tổ tông ơi, hạ thủ lưu tình!" Người của đấu giá hành đã tới, mấy lão giả suýt chút nữa dọa run người, một khối quy bảo lớn thế này mà chẻ ra thì đáng tiếc quá. Nếu như luyện vào một kiện đại hình pháp khí, có lẽ có thể dựng dục ra một kiện chí bảo đấy!
Giám định sư của đấu giá hành đã tới, mấy lão giả này tuyệt đối được coi là nhân vật có uy quyền, không thể dung nhẫn việc phá hoại quy bảo như thế, từng người đau lòng khôn xiết, hận không thể đạp tên Hùng Hài Tử này mấy cước.
"Ta không có tinh bích, hay là các người cho ta mượn một ít?" Thạch Hạo nói.
"Đem đấu giá đi, lấy khối Hải Lam Tủy này ra đấu giá đi." Một vị lão giám định sư khuyên giải.
"Mua khối tàn cốt kia cũng chẳng dùng hết nhiều thế này, phần còn lại ta còn muốn giữ, không muốn đấu giá." Thạch Hạo quả quyết từ chối, Hải Lam Tủy này là bảo bối thật sự, không thể lãng phí tùy tiện được.
Cuối cùng, mấy vị lão giả bàn bạc, ghi nợ cho Thạch Hạo, báo khối lớn bao nhiêu thì chỉ ghi lại trước, cũng không lập tức cắt, nếu không họ cho rằng đó là phạm tội!
"Ta ra một khối Long Thiết Cốt!" Thiếu nữ dường như cạnh tranh sinh ra hỏa khí, lấy ra một khối thần thiết lớn bằng đốt ngón tay.
"Cái gì?" Mọi người kinh hô.
Long Cốt Thiết là gì? Vật liệu chư thánh dùng để luyện khí cũng chỉ đến thế mà thôi, tương truyền nó là thần liệu hình thành khi Chân Long ngã xuống trong quặng sắt.
Tuy chỉ lớn bằng một đốt ngón tay, nhưng vẫn rất kinh người, giá trị liên thành, chỉ cần dung luyện vào binh khí, tất nhiên sẽ trở thành bảo cụ kinh người.
Thạch Hạo cũng tặc lưỡi, hắn chỉ từng thấy Long Cốt Thiết trong sào huyệt Côn Bằng, đã bị luyện thành kiếm thai, đó là phôi thô do một trong Thái Cổ Thập Hung là Côn Bằng luyện thành.
Tất nhiên, hiện tại đã bị Dương Vũ ném cho Thích Cốt Đao nuốt chửng, giành được một cơ hội sử dụng nó.
Tương đối mà nói, một khối Long Cốt Thiết lớn bằng đốt ngón tay, tuyệt đối vượt xa tổng số lượng vô tận vật liệu chồng chất, người bình thường căn bản không có phách lực lấy ra.
"Thứ này... ta phải bỏ ra bao nhiêu Hải Lam Tủy mới có thể đấu lại?" Thạch Hạo hỏi mấy vị giám định sư.
Người của đấu giá hành đều chấn kinh, không ngờ tới một khối xương không có phù văn lại dẫn tới cuộc đấu giá kinh người thế này, đây quả là thiên giá rồi.
"Ít nhất cần hơn nửa khối Hải Lam Tủy, vì Long Thiết Cốt là tuyệt thế thần liệu, quá hiếm thấy, nếu như đủ nhiều thì luyện thần khí cũng không thành vấn đề!" Một vị lão giả đáp.
"Vậy thì đập gãy Hải Lam Tủy, liều với nàng ta." Thạch Hạo nói.
Cuối cùng, có một vị lão giả bưng khối Hải Lam Tủy khổng lồ lên đài, gây ra oanh động, đây chính là quy bảo nha, một khối lớn thế này thật quá kinh người.
"Hừ!"
Trong gian quý khách truyền đến tiếng hừ, một thiếu nữ liếc nhìn phía bên này, rất bất mãn, nhưng cuối cùng nàng vẫn từ bỏ.
Mọi người sau khi nhìn thấy chân dung nàng, đều cảm thấy tim đập nhanh hơn, nữ tử này rất đẹp, rất kinh diễm, dáng vẻ mười sáu mười bảy tuổi, mặc y phục màu lam, da thịt trong suốt sáng bóng, thanh lệ thoát tục.
Thế hệ trẻ ở Hoàng Đô nhìn thấy nàng, đều cảm thấy tim đập nhanh hơn, lập tức biết nàng là ai, nhìn về phía nàng đều là ánh mắt nóng bỏng.
"Minh châu của Lôi Tộc, nàng ta cũng trở về rồi!"
Đại tiểu thư của Lôi Tộc sở hữu nhan sắc bế nguyệt tu hoa, được xưng là một trong những nữ tử xinh đẹp nhất Hoàng Đô, rất nhiều người thế hệ trẻ ngưỡng mộ nàng kết quả đều đụng phải tường.
Họ này cũng cổ xưa như Vũ Tộc, không giới hạn ở Thạch Quốc, càng không giới hạn ở Hoang Vực, Phong, Vũ, Lôi, Điện... là mấy đại tính cổ xưa của nhân tộc.
"Nguyên Thủy Chân Giải đến tay rồi?" Dương Vũ thấy người của đấu giá hành đem Nguyên Thủy Chân Giải đưa tới, mỉm cười truyền âm cho Thạch Hạo.
"Đúng, đến tay rồi!" Thạch Hạo vô cùng hưng phấn, hắn biết rõ sự mạnh mẽ của Nguyên Thủy Chân Giải, nay có thể lại đạt được một thiên nữa, đã đủ để khiến hắn cảm thấy chuyến đấu giá này không uổng phí.
"Như vậy là tốt rồi." Dương Vũ gật đầu, ánh mắt lại lần nữa hướng về phía đấu giá đài, còn những người trong các gian quý khách khác, Dương Vũ không hề để tâm.
Đấu giá vẫn tiếp tục, đều là tinh phẩm, thỉnh thoảng truyền ra tiếng kinh hô, theo từng kiện trân phẩm xuất hiện, không khí càng ngày càng nhiệt liệt.
Cùng với việc đấu giá hội tiến hành, một làn sóng cao trào nữa lại đến, lần này là một cuốn Bảo Thuật!
Đó là một khối mai rùa, phía trên dày đặc, khắc rất nhiều văn tự, ghi chép đại thần thông của Huyền Quy nhất tộc.
Thạch Hạo kinh ngạc, Bảo Thuật cũng có người mang ra đấu giá, điều này thật sự kinh người, đồng thời hắn hưng phấn hẳn lên, thứ hắn thiếu nhất chính là loại đại thần thông này, cuốn Bảo Thuật này nhất định phải đấu giá tới tay.
"Đầu Huyền Quy này năm đó khi làm loạn ở Tây Cương, chư vị trong đây chắc hẳn còn ấn tượng sâu sắc, cuối cùng bị một vị cường giả trảm sát, hơn nữa còn đoạt được Bảo Thuật của nó, không để nó tự hủy."
Đây là một đầu di chủng, cực kỳ mạnh mẽ, tuy không phải thuần huyết, nhưng đồng dạng rất kinh người, từng quấy phá ở Tây Cương, để bắt giết nó còn chết mất hai vị vương hầu.
"Ta nguyện lấy một tổ đại sát trận để đấu giá!"
"Ta dùng Hoàng Tuyền Thủy để đấu giá!"
"Ta nguyện dùng Bảo Thuật cùng cấp độ để trao đổi!"
Lời nói trên đài vừa dứt, phía dưới liền sôi trào, lập tức bắt đầu cạnh giá, tới lúc này không ai nhắc tới tinh bích nữa, những thứ đó không đủ tầm, bắt buộc phải dùng kỳ trân dị bảo để đổi.
Thạch Hạo tặc lưỡi, độ khó vô cùng lớn, nhưng hắn buộc phải đạt được, loại Bảo Thuật đỉnh cấp này không thể bỏ lỡ, hắn cực kỳ cần.
Thạch Hạo bắt đầu động tâm, chuẩn bị bắt đầu đấu giá, đại thần thông phòng ngự là thứ cầu mà không được, hắn rất để tâm!
"Chúng ta không cần đấu giá đâu, ta ở đây có Huyền Vũ Bảo Thuật, đến lúc đó đợi nó hoàn toàn tu sửa, khôi phục lại Bảo Thuật vốn có, chúng ta có thể cùng nhau tham ngộ." Dương Vũ vỗ vỗ Tiểu Bất Điểm, lắc đầu truyền âm.
"Ách... ta quên mất." Thạch Hạo ngẩn người một lát, lúc này mới nhớ ra có một khối Huyền Vũ bảo cốt đang dung luyện, đã dung luyện mấy năm nay rồi, sắp sửa khôi phục thần uy của Huyền Vũ Bảo Thuật.
"Không sao, tiếp tục xem đi." Dương Vũ mỉm cười, nhìn về phía dưới.
Cuối cùng, khối bảo cốt này bị Ma Nữ lấy được, nội tình của Tiệt Thiên Giáo này thật sự rất khủng bố, Dương Vũ không hề cảm thấy kỳ lạ.
Đấu giá hội tiếp tục tiến hành, từng kiện kỳ trân dị bảo được người ta đấu giá mất, hầu như mỗi người trong các gian quý khách đều có thu hoạch, trên mặt mang theo nụ cười hài lòng.
"Vật phẩm tiếp theo cần đấu giá có tên là Dung Linh Dịch, nghĩ rằng chư vị đều có kiến thức nhất định, biết công dụng của vật này, ta sẽ không giới thiệu thêm ở đây nữa, chư vị quý khách xem qua, liền bắt đầu đấu giá." Nữ tử yêu diễm trên đài cao lên tiếng, trên chiếc bàn bên cạnh đang đặt bốn cái ngọc bình, trong mỗi bình đều chứa chất lỏng màu trắng sáng lung linh.