Tối Cường Trừu Thưởng Hệ Thống

Lượt đọc: 5175 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1189
Thanh Lâm Viên!

❊ ❊ ❊

Thanh Lâm Viên nằm ở góc Tây Bắc Hoàng đô. Chiếm diện tích cực rộng, ngoài điện vũ san sát, cung khuyết hùng vĩ ra, còn có những khu vườn rộng lớn. Sinh cơ bừng bừng, cây xanh tươi tốt.

Ở trong hoàng đô phồn hoa này mà có được một khu vườn lớn như vậy, thật không dễ dàng, bởi vì tấc đất tấc vàng. Mà nơi đây không chỉ có vườn cây cổ thụ, còn có hồ nước, thậm chí còn có vài ngọn núi.

Có thể nói, ở hoàng đô, đây là một nơi thưởng cảnh cực kỳ tuyệt vời, và một số buổi tụ họp lớn cũng thường tổ chức tại đây.

Lúc này, ngoài đôi cổng đá hùng vĩ của Thanh Lâm Viên, tân khách nườm nượp không dứt, không ngừng kéo đến, từng chiếc xe đồng thau ấy hiển lộ thân phận của chủ nhân.

Thạch Hạo vẫn luôn phàn nàn với Dương Vũ, đường này cũng quá xa đi, chủ yếu là hoàng đô quá lớn, hai người từ khách sạn đi tới, chưa từng thi triển bảo thuật, không hề dùng đến cốt văn, cho nên đã lỡ mất rất nhiều thời gian.

Dù vậy, vẫn chưa đến nơi, còn một đoạn phải đi nữa.

"Ầm ầm"

Chiến xa vang vọng ầm ầm, sáu đầu hung thú kéo xe, toàn là những di chủng mạnh mẽ, mỗi con đều cao lớn cường tráng, thể phách to lớn bưu hãn, vảy giáp rậm rạp, nghiền ép mà qua.

Gần như cùng lúc đó, một chiếc chiến xa màu bạc khác lao tới, sánh ngang với nó, tiếng thú gào chấn động trời xanh.

"Hừ!"

Một tiếng hừ lạnh truyền đến, hai chiếc xe đột nhiên áp sát vào nhau, sau đó xảy ra một vụ va chạm khủng khiếp, "ầm" một tiếng, phù văn bùng lên, ánh sáng chói lọi tựa như sấm sét nổ tung.

Chiến xa màu bạc lõm xuống, trục xe hư hại, phù văn khiếm khuyết, lập tức văng sang một bên.

Còn chiến xa bằng đồng thau kia thì hoàn hảo không tổn hại, có hào quang nóng rực lóe lên rồi từ từ thu lại, tiếp tục tiến về phía trước, hơn nữa còn truyền ra âm thanh: "Xe của Tử Uy Hầu phủ không được rồi, nên đại tu đi thôi."

"Đừng có đắc ý, lát nữa gặp trong Thanh Lâm Viên!" Trong chiến xa màu bạc truyền đến một tiếng hừ lạnh.

Hiển nhiên, giữa bọn họ có oán, vừa rồi đã tiến hành một phen so bì, kim châm đối với mũi nhọn. Mà tình huống này rất phổ biến, hôm nay những người tới tham gia tụ họp rất nhiều kẻ không hòa thuận, tồn tại quan hệ cạnh tranh.

Mà điều này vẫn chưa là gì, có thể thấy, ngay ở phía xa có mấy chiếc chiến xa quay đầu lại, trên mặt đất có mảng lớn vết máu, trước đó từng xảy ra huyết chiến.

Thạch Hạo vô cùng kinh ngạc, hỏi người qua đường: "Bọn họ ngang nhiên làm càn như vậy, không có ai quản sao?"

Một người qua đường lắc đầu, nhìn hắn một cái, nói: "Ngươi mới tới hoàng đô à, sao đối với những chuyện này lại không hiểu gì hết, những kẻ này không phải là con cháu quý tộc, thì cũng là thiếu niên cường giả một phương, kẻ nào kẻ nấy ngạo mạn khó thuần, ai phục ai chứ, xảy ra loại chuyện này rất bình thường, không ai quản đâu."

Thạch quốc lấy võ lập quốc, từ xưa đến nay đều có phong khí bưu hãn, thực tế thì vương hầu lại càng khuyến khích tử tôn mạnh mẽ, ngay cả Nhân Hoàng cũng từng nói lời tương tự, không hy vọng con cháu vương hầu yếu đuối.

Đặc biệt là kiểu tụ họp như thế này, rõ ràng chính là một buổi tụ họp có sự so sánh, có sự tranh phong, xảy ra sự kiện đổ máu cũng không có ai truy cứu, đã sớm trở thành thông lệ.

"Có thể giết người mấy ngày, ta còn tưởng nơi này không được động thủ chứ." Thạch Hạo gật đầu, sắc mặt vui vẻ hơn nhiều.

"Ừm, trên buổi tụ họp này chắc chắn không có huyết nhục của sinh linh thuần huyết cho chúng ta ăn một bữa no nê, lát nữa nếu như gặp phải sinh linh thuần huyết không có mắt, có thể nướng ăn." Dương Vũ gật đầu, cười nói.

"Ừm, thế cũng tốt." Thạch Hạo gật đầu, nét mặt tươi cười.

"Hai vị tiểu ca đây là định đi đâu?" Người bên cạnh tò mò hỏi Dương Vũ và Tiểu Bất Điểm.

"Đi tham gia buổi tụ họp lần này, ăn chút đồ." Dương Vũ gật đầu, cười hì hì dắt Tiểu Bất Điểm bắt đầu lên đường.

"Tỷ tỷ, tỷ xem, lại là hai kẻ lập dị, hắn tưởng mình là Lăng Ba tiểu hầu gia sao, người ta là thực sự mạnh mẽ. Vô song, xưa nay vẫn vậy, chưa bao giờ ngồi chiến xa, hắn thế mà cũng bắt chước."

Khi một chiếc chiến xa màu bạc đi qua, giọng nói của một tiểu nha đầu truyền tới, rèm xe vén lên, lộ ra hai gương mặt xinh đẹp, nhỏ giọng bàn tán.

Thạch Hạo bĩu môi, mình và Dương Vũ không có chiến xa, chẳng lẽ chân chất một chút cũng không được sao.

Cứ như vậy, liên tiếp mấy chiếc chiến xa đi qua, người trên xe đều lộ ra vẻ khác lạ với họ, khiến Thạch Hạo rất khó chịu, mình đúng là sai lầm rồi, sắp thành quái vật bị người ta chỉ trỏ rồi.

"Hi hi..." Tiếng cười khẽ truyền đến, say tận vào tận xương tủy, một chiếc liễn xe đi tới, tinh xảo sáng bóng, thụy thú kéo xe, dấy lên từng đợt sương mù, rất đỗi mông lung và mạnh mẽ.

"Để thu hút sự chú ý của cô nương, cố ý đi bộ thế này, ngươi đây là muốn khác biệt với mọi người sao, nhưng mà có chút lỗi thời rồi, người ta đã chơi chán rồi." Trên liễn xe, có một tiểu nha đầu bĩu môi nói, chính là con hồ ly nhỏ đó.

Liễn xe dừng lại, Ma Nữ ló đầu ra, gương mặt trắng ngần đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở, đôi mắt to long lanh, nói: "Lại đây nào, tỷ tỷ chở đệ một đoạn."

"Ta là người đã có gia thất, lời mời của mỹ nữ đây ta xin từ chối, lát nữa người nhà ta lại cho ta ăn 'vỏ đỗ' thì khổ." Dương Vũ bĩu môi, thẳng thừng cự tuyệt lời mời.

"Ồ, Bì Hài Tử, ngươi đây là sợ vợ à?" Ma Nữ cười hì hì nhìn Dương Vũ, ánh mắt chớp động không ngừng.

"Đây không phải là sợ, đây là ưu điểm của soái ca ta, đã có vợ rồi thì không thể quá gần gũi với người phụ nữ khác được." Dương Vũ cười hì hì nhìn Ma Nữ.

"Khà khà khà, xem ra ngươi vẫn là một kẻ si tình? Vậy tại sao mấy ngày trước còn hôn bà chủ của Ngọc Nữ Các bọn ta?" Ma Nữ cười hì hì nói.

"Có sao?" Dương Vũ nhún vai, nói.

"Bà chủ nhà bọn ta bây giờ cũng không còn là thân con gái nữa rồi, có cần đem chuyện này nói cho Nguyệt Thiền tiên tử biết không nhỉ?" Ma Nữ nhìn Dương Vũ, cười khà khà.

"Ngươi đang nói gì vậy, sao ta không hiểu gì hết." Dương Vũ vẻ mặt "nghi hoặc" nhìn Ma Nữ.

"Ngươi không thừa nhận thì thôi, dù sao chuyện này ta cũng biết rồi." Ma Nữ bĩu môi, rất cạn lời với Dương Vũ, tiếp đó hỏi: "Thật sự không lên à?"

"Đệ có lên không?" Dương Vũ nhìn về phía Thạch Hạo.

"Không lên." Thạch Hạo lắc đầu, người đàn bà này quá tinh ranh.

"Ngươi không muốn đi nhờ xe? Vậy bọn ta đi đây." Hồ ly tinh cười khanh khách, thân hình trắng ngần lay động, quyến rũ tột cùng.

Cuối cùng, liễn xe rời đi, tốc độ rất nhanh, khói sóng mịt mù, có thể thấy được chiếc liễn xe này mạnh mẽ đến mức nào.

"Ài, đi thôi." Dương Vũ lắc đầu, biết thế đã tìm thời gian đi bắt một con sinh linh thuần huyết làm tọa kỵ.

Đi bộ suốt nửa ngày, Dương Vũ và Thạch Hạo cuối cùng cũng tới nơi tụ họp lần này, Thanh Lâm Viên đã đến, một đôi cổng đá khổng lồ sừng sững, hùng vĩ to lớn, giống như hai ngọn núi nhỏ, lúc này đã mở rộng, từng chiếc chiến xa lần lượt đi vào.

Dương Vũ và Thạch Hạo trực tiếp bước vào, không hề để ý đến người đăng ký bên cạnh, mấy người kia dường như cũng nhận ra Dương Vũ và Thạch Hạo, nên cũng không ngăn cản.

Thanh Lâm Viên rất lớn, hai người dọc theo con đường nhỏ đi tới, băng qua một cánh rừng cổ thụ, theo những người trẻ tuổi có khí chất bất phàm đi vào sâu trong vườn.

Đến đây thì cây cối thưa thớt hơn, cỏ xanh mướt mát, phía trước có một hồ nước rất lớn, xanh biếc trong vắt, giống như một viên ngọc khổng lồ nằm ngang ở đó.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1176
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.