Tối Cường Trừu Thưởng Hệ Thống

Lượt đọc: 2233 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 514
Đan dược lục phẩm, phế Hàn Nhàn

❊ ❊ ❊

"Cửu Chuyển Huyền Dương Lôi, gần được rồi!" Cảm nhận thấy Cửu Chuyển Huyền Dương Lôi trên đan dược đã tôi luyện đủ số lần, Dương Vũ liền thu hồi Cửu Chuyển Huyền Dương Lôi, linh hồn Thiên Cảnh lại lần nữa bao bọc từng đạo Cửu U Huyễn Âm Lôi, cuồn cuộn trào dâng hướng về phía đan dược mà Dương Vũ đang luyện, bao bọc lấy đan dược, từng lần từng lần tôi luyện.

"Thằng nhóc Dương Vũ này, nếu đan dược cuối cùng luyện chế thành công, đan dược này ít nhất cũng phải đạt tới lục phẩm, hơn nữa còn là loại lục phẩm đan dược phẩm giai cực kỳ cao cấp! Xem ra tên Hàn Nhàn này tất thua không nghi ngờ gì nữa rồi!" Nhìn thấy thủ pháp luyện đan của Dương Vũ, Dược Lão vốn luôn ở trong nạp giới cũng không bình tĩnh nổi, giọng nói chấn động vang lên trong tâm trí Tiêu Viêm.

"Đan dược lục phẩm?" Tiêu Viêm đột nhiên ngẩn ra, trong mắt tràn đầy vẻ chấn kinh.

"Không đúng, linh hồn cảnh giới của tiểu quỷ Dương Vũ này lại đạt tới Thiên Cảnh, sao có thể như vậy!" Dược Lão bắt đầu quan sát kỹ Dương Vũ luyện đan, cảm nhận được khí tức linh hồn hùng hậu kia của Dương Vũ, lại lần nữa kinh hô lên.

"Thiên Cảnh là gì?" Tiêu Viêm nghi hoặc hỏi.

"Cái này ngươi đừng quản nữa, nhưng cảnh giới của tiểu gia hỏa Dương Vũ này hiện tại so với Đấu Tôn cường giả cũng không hề kém cạnh bao nhiêu!" Dược Lão nhàn nhạt nói.

"Đấu Tôn!" Nghe thấy hai chữ này, thân thể Tiêu Viêm liền đứng sững tại chỗ.

"Mà lúc này Dương Vũ vẫn đang luyện đan, đã sử dụng Canh Kim Ất Lôi tôi luyện đan dược một lần, sau khi thu hồi Canh Kim Ất Lôi, loại thiên lôi thứ tư trong cơ thể Dương Vũ liền trào dâng hướng về phía đan dược.

Lôi điện màu xanh lục bao bọc lấy đan dược, đem tất cả năng lượng hoàn toàn bao bọc ở bên trong.

Theo thời gian trôi qua, Sinh Linh Lôi đối với việc tôi luyện đan dược cũng dừng lại, theo sự điều khiển của Dương Vũ, "bành" một tiếng hóa thành từng tia lôi điện biến mất trong tay Dương Vũ.

"Oanh!" Đột nhiên, một luồng năng lượng ba động vô hình từ bên trong viên đan dược màu trắng tuyết tuôn ra, tựa như hải khiếu, hướng bốn phía tràn vào, trong nháy mắt bao trùm toàn bộ quảng trường, không bao lâu sau liền bao phủ toàn bộ Nội Viện, lại qua mười mấy phút, hơn một nửa khu rừng nguyên sinh đều bị năng lượng vô hình bao phủ!

Mà luồng năng lượng này chính là hương thơm, thứ hương thơm khiến người ta vô cùng say đắm, toàn bộ Nội Viện và hơn nửa khu rừng nguyên sinh đều bị mùi dược hương này bao phủ, thân thể tất cả mọi người đều tham lam hấp thụ lấy mùi dược hương này, ngay cả Tiêu Viêm và Huân Nhi cũng không ngoại lệ.

"Thành rồi!" Mỉm cười một cái, Dương Vũ liền cầm lấy viên đan dược màu trắng tuyết trong mâm ngọc.

Đan dược có màu trắng tuyết, nhưng trên bề mặt đan dược lại có bốn đạo đan văn màu sắc khác nhau. Chính là cùng màu sắc với Thiên Lôi Chi Dực của Dương Vũ, Cửu Chuyển Huyền Dương Lôi màu đỏ vàng, Cửu U Huyễn Âm Lôi màu đen, Canh Kim Ất Lôi màu vàng cùng với Sinh Linh Lôi màu lục! Việc tôi luyện của bốn cỗ lôi điện chi lực đã trực tiếp để lại bốn đạo văn lộ thuộc về chúng trên viên đan dược này.

"Thành đan rồi, quả nhiên là đan dược lục phẩm!" Dược Lão cảm nhận khí tức nồng đậm trên đan dược, chấn động nói: "Lôi điện chi lực của tên nhóc Dương Vũ này không có cái nào là kém hơn Đan Lôi, việc tôi luyện của bốn đạo Thiên Lôi chi lực này, quả thực không hề thua kém Đan Lôi là bao, lại có sự khống chế của linh hồn Thiên Cảnh của Dương Vũ, viên đan dược này muốn không trở thành đan dược lục phẩm cũng khó!"

"Chuyện này... Dương Vũ ca ca thành công rồi?" Huân Nhi là người đầu tiên khôi phục lại từ trạng thái hấp thụ dược hương, nhìn Dương Vũ đang bình thản đứng tại chỗ, trong đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ chấn kinh, người như Dương Vũ, ngay cả Huân Nhi cũng thực sự bị chấn động sâu sắc!

Theo thời gian trôi qua, từng học viên Nội Viện đều tỉnh lại, cảm nhận được đấu khí trong cơ thể tăng lên một chút, tất cả đều nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ chấn kinh! Chỉ là dược hương thôi mà đã khiến nhiều người tăng lên một chút đấu khí như vậy, vậy viên đan dược mà Dương Vũ luyện chế ra chẳng phải còn đáng sợ hơn sao.

"Hàn Nhàn, ngươi cảm thấy còn muốn so với đan dược của ta một phen không?" Nhìn Hàn Nhàn sắc mặt tái nhợt, Dương Vũ cười lạnh nói.

"Rốt cuộc ai thua ai thắng, chúng ta mời một vị trưởng lão đến phán xét là được!" Hàn Nhàn cắn chặt răng, thân thể hơi run rẩy nói.

"Để ta đi, lần trước cuộc tỉ thí luyện đan của ngươi và Tiêu Viêm chính là ta chủ trì, lần này cũng do ta vậy!" Lời của Hàn Nhàn vừa dứt, một ông lão già nua đập đôi cánh đấu khí đáp xuống trung tâm quảng trường, nhìn đan dược trong tay hai người, bình thản nói.

"Đa tạ!" Dương Vũ mỉm cười, đưa viên đan dược trong tay về phía Hách trưởng lão, đồng thời mỉm cười giới thiệu tác dụng của đan dược mình: "Viên đan dược này là do ta tự sáng chế, ta đặt tên cho nó là Đấu Hoàng Đan, như cái tên của nó, viên đan dược này là dùng cho Đấu Hoàng cường giả! Mà tác dụng của viên đan dược này rất đơn giản, giống như Hoàng Cực Đan, đều có thể nâng cao thực lực cho Đấu Hoàng cường giả, nhưng Đấu Hoàng Đan của ta lại có thể khẳng định đột phá hai cảnh giới!" Dương Vũ cười nói.

"Năng lượng của viên đan dược này rất phù hợp với tất cả những gì ngươi nói!" Hách trưởng lão dùng linh hồn lực cảm nhận mọi thứ bên trong viên đan dược, kinh ngạc nói.

"Hách trưởng lão!" Hàn Nhàn nghe thấy lời giới thiệu của Dương Vũ, sắc mặt càng thêm tái nhợt, hai tay vô lực dâng lên đan dược của mình, không hề mở miệng giới thiệu tác dụng của đan dược.

"Viên đan dược này của ngươi ở trong ngũ phẩm đan dược coi như là trung đẳng, có thể trực tiếp nâng cao cảnh giới cho Đấu Linh, tính thực dụng cũng không tệ, nhưng so với Đấu Hoàng Đan này thì kém xa rồi!" Hách trưởng lão lắc đầu nói.

"Nói cách khác, cuộc tỉ thí luyện dược lần này coi như là ta thắng?" Dương Vũ cười hỏi.

"Ừm, cuộc tỉ thí luyện dược lần này, ngươi thắng hoàn toàn!" Hách trưởng lão sang sảng nói, sau đó vô cùng luyến tiếc đưa Đấu Hoàng Đan mà Dương Vũ luyện chế trả lại cho Dương Vũ, cũng trả lại đan dược của Hàn Nhàn.

"Hàn Nhàn, bây giờ có phải đã đến lúc thực hiện đánh cược rồi không? Giải tán Dược Bang, còn có, vĩnh viễn không được sử dụng thân phận Luyện Dược Sư nữa!" Dương Vũ cười lạnh quát Hàn Nhàn.

"Biết rồi!" Sắc mặt không còn chút máu, hắn xoay người nhìn về phía đám thành viên Dược Bang, Hàn Nhàn dốc hết sức lực trong cơ thể, lớn tiếng quát: "Từ hôm nay trở đi, Dược Bang giải tán, tất cả thành viên tự mình gia nhập thế lực khác, Dược Bang từ nay về sau sẽ không xuất hiện trong Nội Viện nữa!"

"Ha ha, làm tốt lắm, bây giờ vụ đánh cược thứ nhất đã hoàn thành! Nên thực hiện cái thứ hai rồi!" Dương Vũ cười nói.

"Ngươi yên tâm, từ nay về sau, ta sẽ không luyện chế đan dược nữa, ta xin thề tại đây!" Ánh mắt Hàn Nhàn lóe lên, vô cùng nghiêm túc nói.

"Xin lỗi, ta không có hứng thú với lời thề loại này!" Dương Vũ lạnh lùng cười một tiếng, thân thể liền giẫm lên từng đạo kim sắc lôi điện biến mất tại chỗ, giây tiếp theo liền xuất hiện ở sau lưng Hàn Nhàn.

Bàn tay phải vỗ lên lưng hắn, Thôn Phệ Tổ Phù mãnh liệt bộc phát ra một luồng thôn phệ chi lực quỷ dị, tuôn vào trong cơ thể Hàn Nhàn, men theo từng đường kinh mạch liền tiến vào trong đan điền của Hàn Nhàn.

Cảm nhận được đấu khí trong đan điền, thôn phệ chi lực mãnh liệt bộc phát, trong Đấu Tinh ở đan điền tuôn ra từng tia đấu khí màu lục, mười mấy phút trôi qua, theo bàn tay phải của Dương Vũ rời khỏi lưng Hàn Nhàn, một luồng ánh sáng màu lục liền xuất hiện trong tay Dương Vũ. Mà luồng ánh sáng màu lục này chính là mộc thuộc tính bẩm sinh của Hàn Nhàn, hơn nữa còn là bản nguyên của hắn!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:427
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.