Tối Cường Trừu Thưởng Hệ Thống

Lượt đọc: 2419 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 565
Tấn thăng Đấu Hoàng (Cập nhật thứ 50)

❊ ❊ ❊

"Mấy ngày trước Vân Lam Tông bị ta và Tiêu Viêm tiêu diệt, bây giờ Vân Vận cùng vài đệ tử của Vân Lam Tông chuẩn bị lập một môn phái mới, nên ta đưa họ tới đây. Tiểu sơn cốc này, dù là diện tích hay địa hình đều rất thích hợp." Dương Vũ cười nói.

"Vân Vận? Chính là vị tông chủ Vân Lam Tông kia sao?" Tiểu Y Tiên nhíu mày hỏi.

"Nàng biết cô ấy?" Dương Vũ ngạc nhiên hỏi.

"Đương nhiên là biết, chuyện của ngươi và cô ta, khắp đế quốc Gia Mã này có mấy ai không biết?" Tiểu Y Tiên thản nhiên đáp.

"Ừm... nàng ghen sao?" Dương Vũ cười hỏi.

"Ta không có ghen, ngay từ đầu ta đã biết ngươi là kẻ háo sắc, nên khi đồng ý với ngươi, ta đã chuẩn bị tâm lý từ trước rồi." Tiểu Y Tiên lắc đầu nói.

"Ngoan lắm!" Dương Vũ hôn nhẹ lên môi Tiểu Y Tiên, cười hì hì nói.

"Muốn trách thì trách ngươi, rõ ràng đã có quan hệ với ta mà còn đi trêu chọc nữ nhân khác!" Tiểu Y Tiên bĩu môi nói.

Toàn thân đầy kịch độc, Tiểu Y Tiên không hề cảm thấy xấu hổ vì hành động của Dương Vũ, trái lại cô vô cùng vui vẻ, đây là niềm vui chỉ xuất hiện khi ở bên Dương Vũ mà thôi!

"Đến đây, ta bố trí trận pháp kia cho nàng, lát nữa nàng dẫn nó vào đan điền là được." Dương Vũ xoa nhẹ mái tóc Tiểu Y Tiên, gật đầu nói.

Sau đó, đôi tay Dương Vũ bắt đầu kết ấn, đấu khí trong cơ thể trào dâng, những gợn sóng năng lượng mơ hồ bắt đầu ngưng tụ trên tay hắn.

"Ông!"

Đột nhiên, một trận pháp màu xanh biếc ngưng tụ trong tay Dương Vũ, từng đợt năng lượng kỳ lạ tỏa ra. Dương Vũ nhìn trận pháp trong tay mình, ánh mắt hiện lên vẻ hài lòng.

Đối với mẹ của Dương Vũ, một đời Trận Đế đã thực sự nghiên cứu ra vài trận pháp khống chế Ách Nan Độc Thể, mà cái Dương Vũ đang dùng chính là trận pháp tốt nhất trong số đó — Dẫn Khí Quy Nguyên Trận!

"Bắt đầu thôi!" Dương Vũ mỉm cười, trận pháp trong tay được hắn đẩy thẳng vào đan điền của Tiểu Y Tiên.

"Bây giờ bắt đầu dẫn trận pháp này vào đan điền!" Dương Vũ gật đầu nói.

"Để ta thử xem!" Tiểu Y Tiên gật đầu, sau đó ngồi xếp bằng, khống chế trận pháp đi vào trong đan điền của mình.

"Ông!" Dẫn Khí Quy Nguyên Trận tiến vào đan điền Tiểu Y Tiên liền nhanh chóng phóng to, không lâu sau đã bao trùm toàn bộ đan điền của nàng.

"Bây giờ chỉ cần vận chuyển độc khí trong người vào đan điền, những độc khí này sẽ không còn xuất hiện trong cơ thể nàng nữa. Sau này chiến đấu sẽ giống như Đấu Linh, dẫn đấu khí từ đan điền ra!" Dương Vũ nhắc nhở.

"Biết rồi!" Tiểu Y Tiên gật đầu, sức mạnh Ách Nan Độc Thể trong cơ thể bắt đầu vận chuyển, tất cả đều đổ dồn vào đan điền. Theo thời gian trôi qua, sức mạnh Ách Nan Độc Thể vốn lan tỏa khắp cơ thể Tiểu Y Tiên đều hội tụ tại đan điền, nhờ có trận pháp nên tất cả đều tập trung lại một chỗ, không chút nào thoát ra ngoài.

"Bây giờ thử xem đã ổn chưa!" Dương Vũ nhìn ánh mắt mong chờ của Tiểu Y Tiên, cười nói.

"Ừm!" Tiểu Y Tiên kích động đưa tay chạm vào túp lều cỏ, nhưng nó lại không hề bị ăn mòn, hoàn toàn giống như người bình thường.

"Đã không sao rồi!" Dương Vũ cười nói, "Sau này cứ như Đấu Linh thôi, độc khí này sẽ không xâm nhập vào cơ thể nàng nữa, ổn rồi!" Dương Vũ cười nói.

"Đúng rồi, bây giờ đuổi hết độc khí trong sơn cốc này đi đã, lát nữa họ vào sẽ không chịu nổi đâu!" Dương Vũ sực nhớ ra nói.

"Ngươi đi đón họ đi, chuyện nhỏ này làm rất nhanh thôi!" Tiểu Y Tiên gật đầu nói.

"Được!" Dương Vũ gật đầu, thân hình liền dịch chuyển xuất hiện trên không trung của sơn cốc. Nhìn mười con ma thú, Dương Vũ quát lớn: "Mọi người có thể xuống rồi, mọi thứ bên dưới đã giải quyết xong cả!"

"Xong rồi?" Mọi người sững sờ, sau đó nhìn thấy bóng dáng Dương Vũ, ai nấy đều kinh ngạc thốt lên.

"Đi thôi!" Dương Vũ gật đầu, dẫn đầu đáp xuống sơn cốc, mười đầu ma thú phía sau cũng nhanh chóng đuổi theo.

Không lâu sau, mười đầu ma thú đều hạ cánh xuống sơn cốc, đoàn người gần trăm tên nhảy xuống khỏi lưng ma thú, tất cả đều hội tụ về phía Dương Vũ. Khi cảm nhận được đấu khí nồng đậm xung quanh, ai nấy đều vô cùng chấn kinh.

"Không ngờ đấu khí ở đây lại nồng đậm hơn trước, dược liệu cũng phong phú hơn nhiều!" Tiêu Viêm cười nói.

"Mấy năm nay Tiểu Y Tiên đều chăm sóc nơi này, vừa rồi ta mới cùng cô ấy xử lý vài việc, không thì đâu mất thời gian lâu thế!" Dương Vũ gật đầu nói.

"Tiểu Y Tiên ở đây sao?" Tiêu Viêm nói với ánh mắt quái dị.

"Ngươi đừng nghĩ nhiều, vợ của ta không giống mấy người kia của ngươi, ai nấy đều bá đạo như vậy!" Dương Vũ cười hì hì nói.

"Mọi người qua đây, chào hỏi chủ nhân của sơn cốc này một tiếng, chúng ta có thể bắt đầu xây dựng Lôi Vân Cốc rồi!" Dương Vũ cười nói.

"Vân Vận tông chủ, người sắp gặp mặt đây và Dương Vũ quan hệ không tầm thường đâu!" Tiêu Viêm nhìn Dương Vũ đang trêu chọc lại mình, liền bất đắc dĩ nói với Vân Vận.

"Hửm?" Vân Vận hơi ngẩn người, nghi hoặc nhìn về phía Dương Vũ.

"Không có gì, lát nữa cô ấy sẽ nói với bà." Dương Vũ bất lực nhún vai.

"Dương Vũ, độc khí trong sơn cốc đã hoàn toàn biến mất rồi, bây giờ dùng để xây dựng tông môn khá hợp đấy!" Ngay lúc mấy người Dương Vũ đang trò chuyện, Tiểu Y Tiên vận một bộ hắc bào đã bước vào tầm mắt của mọi người.

"Ừm!" Dương Vũ gật đầu, sau đó nhìn về phía Vân Vận, nói: "Bây giờ đã có thể bắt đầu khởi công, còn về chuyện vừa rồi, Tiểu Y Tiên sẽ giải thích rõ ràng với bà!"

"Biết rồi!" Vân Vận gật đầu, ánh mắt vô tình hay cố ý liếc nhìn Dương Vũ và Tiểu Y Tiên, trực giác của phụ nữ cho bà biết, mối quan hệ của hai người này e rằng chính là như thế!

"Sơn cốc này đủ rộng, nên việc xây dựng kiến trúc thế nào bà có thể tự sắp xếp. Còn lôi đài luyện võ thì không cần, chỉ cần có một quảng trường đủ chứa tất cả mọi người là được. Việc luyện võ cứ để ở ngoại vi Ma Thú Sơn Mạch, đó là nơi rèn luyện rất thích hợp cho họ!" Dương Vũ cười nói.

"Ừm!" Vân Vận gật đầu.

"Nếu vậy, ta cũng không nói nhiều nữa, vài trận chiến trước đó đã giúp ta tìm được cơ duyên đột phá, nên ta sẽ tìm một nơi để tấn thăng Đấu Hoàng. Thời gian này mọi người cứ chăm chỉ xây dựng Lôi Vân Cốc đi!" Dương Vũ gật đầu nói.

"Đi đi!" Tiểu Y Tiên và Vân Vận đồng thanh nói.

Hai người hơi ngẩn ra, sau đó nhìn đối phương, nhưng không hề có địch ý mà chỉ mỉm cười, tâm ý tương thông!

"Vậy được rồi, ta đi đây, mọi người cố gắng nhé!" Dương Vũ hài lòng gật đầu, đập đôi Thiên Hoàng Lôi Dực sau lưng rồi biến mất tại chỗ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:515
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.