Trong óc Dương Vũ, tinh thần lực vốn dĩ chỉ có màu vàng nhạt nay đã hoàn toàn lột xác trở thành màu vàng kim. Từng luồng năng lượng kỳ lạ lưu chuyển trong tinh thần lực của Dương Vũ, vượt xa trình độ trước kia của hắn và Thiên Mộng Băng Tàm. Một nguồn năng lượng ẩn chứa đầy khủng bố đang cuộn trào trong hồn lực màu vàng kim ấy.
Theo cảm nhận của Dương Vũ, tinh thần lực của bản thân đã chính thức lột xác từ cấp Bán Thần trở thành cấp Thần, đã đi trước một bước so với các khía cạnh khác của hắn để trở thành một tồn tại cấp Thần.
Lúc này trong óc Dương Vũ, thân hình đã thu nhỏ lại gấp nhiều lần của Thiên Mộng Băng Tàm đang lẳng lặng trôi nổi trong thức hải. Cảm nhận tinh thần lực khủng bố xung quanh, trong lòng nó trăm vị ngổn ngang.
Hồn lực của Dương Vũ nhờ sự trợ giúp từ hồn hoàn chín mươi chín vạn năm của Thiên Mộng Băng Tàm đã đột phá hai cấp, trực tiếp đạt tới cấp chín mươi lăm, hồn lực đuổi sát Thương Nguyệt.
Tại vị trí đầu của Dương Vũ, chiếc đầu cốt màu vàng kim cũng vô cùng chói mắt, hồn cốt phần đầu mà Thiên Mộng Băng Tàm mang lại cho hắn cũng đã dung hợp thành công.
Có lẽ vì hồn lực của Thiên Mộng Băng Tàm không có tính công kích, vô cùng nhu hòa, cũng có lẽ vì cơ thể Dương Vũ mạnh mẽ chưa từng có, nên khi dung hợp Thiên Mộng Băng Tàm, hắn chỉ mất chưa đầy nửa canh giờ đã hoàn thành toàn bộ quá trình, không hề xuất hiện chút khó chịu nào.
"Tinh thần lực đã lột xác thành công lên cấp Thần, hồn lực cũng đã đột phá thành công tới cấp chín mươi lăm. Đợi sau khi dung hợp mấy cái hồn hoàn tiếp theo, chắc hẳn có thể trực tiếp đột phá tới cấp chín mươi chín nhỉ?" Dương Vũ mở đôi mắt, tinh thần lực màu vàng kim lướt qua đáy mắt hắn, một luồng uy áp tinh thần khủng bố bao phủ xung quanh, một vài hồn thú sinh sống dưới thấp đều lập tức hôn mê.
"Cấp Thần?" Thương Nguyệt kinh ngạc hỏi.
"Tinh thần lực của ta vốn dĩ đã tự mình sắp đột phá tới cấp Thần, cho nên sau khi dung hợp với Thiên Mộng liền chính thức bước vào cấp Thần, thuộc tính tinh thần của tên này cũng cách cấp Thần rất gần." Dương Vũ gật đầu nói.
"Chúc mừng ngươi nha, mới chỉ hồn hoàn thứ nhất mà đã có thu hoạch như thế này. Cứ tiếp tục thế này, chẳng lẽ sau khi dung hợp tất cả hồn hoàn, thực lực của ngươi có thể đối kháng với một vị Thần sao!" Thương Nguyệt cười nói.
"Thần mạnh mẽ thì không thể, nhưng với những vị Thần này thì ta có chút tự tin. Hình Thiên võ hồn cộng thêm Tạo Hóa Thần Thương càng thêm mạnh mẽ, chính ta nghĩ lại cũng thấy đáng sợ." Dương Vũ gật đầu nói.
"Ngươi thật đúng là không khiêm tốn chút nào, nhưng có thể đạt được thu hoạch như vậy, xem ra chuyến đi Cực Bắc Chi Địa lần này của ngươi không hề phí hoài." Thương Nguyệt gật đầu nói.
"Còn hai đầu hồn thú đang chờ ta nữa, không vội, tiếp theo chúng ta phải đi đến lãnh địa của Băng Đế để tìm nàng ta, lần này chính là thật sự muốn đánh với nàng một trận." Dương Vũ cười nói.
"Hy vọng ngài có thể làm đúng như lời đã nói, để Băng Băng cũng có thể trở thành như ta, nếu không ta cũng không cần thiết phải ở lại đây." Thiên Mộng nói trong thức hải Dương Vũ, giọng điệu rất kiên định.
"Yên tâm đi, Băng Đế và Tuyết Đế đều là đại mỹ nhân, ta sẽ không làm cái chuyện lạt thủ tồi hoa đó đâu. Nếu không cần thiết, ta cũng không muốn giết hồn thú, chỉ những hồn thú nảy sinh sát ý với ta thì ta mới ra tay, giống như tên Xích Vương kia vậy." Dương Vũ gật đầu nói, ánh mắt nhìn về phía Băng Đế trước đó.
"Ngươi phải đánh bại Băng Đế một lần, nếu không thì không còn gì để bàn, nhất định phải khiến nàng tâm phục khẩu phục, sau đó mới có khả năng đàm phán với nàng." Thiên Mộng gật đầu nói.
"Yên tâm đi, Băng Đế không phải đối thủ của ta." Dương Vũ bĩu môi, vẫy vẫy tay với Thương Nguyệt, rồi bay về phía lãnh địa của Băng Đế.
"Cần ta giúp không?" Thương Nguyệt gật đầu hỏi.
"Thôi bỏ đi, một mình ta là đủ đánh bại nàng ta rồi. Mặc dù ở nơi này thực lực nàng có thể mạnh hơn Xích Vương một khoảng lớn, nhưng khi đó ta giết Xích Vương cũng không khó khăn gì, giờ thực lực lại tăng lên, đánh bại nàng ta vẫn rất dễ dàng." Dương Vũ gật đầu nói.
"Vậy được rồi, ngươi tự mình ra tay đi, ta giúp ngươi quan sát cảnh tượng xung quanh." Thương Nguyệt gật đầu.
Dương Vũ bay vài phút thì quay lại nơi đó, nhưng chỉ thấy một vùng băng thiên tuyết địa, thân hình Băng Đế đã không còn dấu vết.
"Đi đến lãnh địa của tộc Băng Bích Hạt thôi, ta qua đó chắc nàng ta sẽ không thể chờ đợi được mà ra chiến đấu với ta thôi." Dương Vũ cười nói, sau đó bay về phía nơi ở của tộc Băng Bích Hạt.
"Ngươi cướp đi thứ có thể giúp nàng đột phá, ngươi nghĩ sao?" Thương Nguyệt lắc đầu nói.
"Không sao cả, đằng nào nàng cũng phải trở thành hồn hoàn của ta, sớm muộn gì cũng phải chiến đấu." Dương Vũ tiến vào vùng lãnh địa đã tìm kiếm suốt ba bốn tháng, xung quanh cơ thể hắn liền xuất hiện một luồng tinh thần lực khổng lồ, trực tiếp bao phủ toàn bộ lãnh địa của tộc Băng Bích Hạt. Khoảnh khắc thân hình Băng Đế xuất hiện, khóe miệng Dương Vũ liền nhếch lên.
"Nhân loại, ngươi lại còn dám quay lại!" Giọng nói lạnh lùng của Băng Đế vang lên, một luồng năng lượng màu lục biếc chống lại tinh thần lực của Dương Vũ.
"Đến để trò chuyện thôi, ta biết thọ mệnh của ngươi còn một vạn năm, cho nên ta tới đây chính là để trao cho ngươi sự trường sinh!" Dương Vũ cười nói, âm thanh truyền rõ ràng vào tai Băng Đế.
"Hừ, một nhân loại như ngươi, ngươi nghĩ ta sẽ tin lời ngươi sao?" Băng Đế lạnh nhạt nói.
"Ngươi chắc biết về Thần chứ? Ví dụ như vị Băng Thần của Cực Bắc Chi Địa các ngươi, hiện tại người kế thừa của ngài ấy đang ở bên cạnh ta, còn ta bây giờ sẽ cho ngươi một cơ hội có thể cùng ta thành Thần." Dương Vũ cười nói.
"Băng Đế, lại đây!" Ấn ký bông tuyết nơi mi tâm Thương Nguyệt tuôn trào một luồng tinh thần chấn động kỳ lạ, dưới sự giúp đỡ của Dương Vũ, nó truyền vào cảm nhận của Băng Đế ở cách đó không xa.
"Khí tức của Băng Thần!" Băng Đế kinh ngạc nói.
"Ta đang lấy hồn hoàn cho võ hồn thứ hai của mình, Thiên Mộng Băng Tàm đã trở thành hồn hoàn đầu tiên, hiện tại hắn cũng không hề chết, bản nguyên vẫn đang tồn tại trong thức hải của ta. Ta cũng có thể khiến ngươi giống như hắn, giữ lại bản nguyên để trở thành hồn hoàn của ta. Đợi khi ta thành Thần, các ngươi đều có thể trường sinh như ta, ta cũng có năng lực đúc lại thân thể cho các ngươi." Dương Vũ gật đầu nói.
"Băng Băng, những gì hắn nói đều là thật. Tinh thần lực hiện tại của hắn đã đạt tới cấp Thần, tin rằng ngươi cũng đã cảm nhận được. Hơn nữa Băng Tuyết Chi Thần và hắn đều là người kế thừa chân chính của Thần, đây là cơ hội của chúng ta. So với sự ngắn ngủi của một vạn năm, đề nghị này của hắn vẫn rất tốt." Tiếng Thiên Mộng Băng Tàm vang lên.
"Đồ nhát gan, ngươi có tư cách gì mà dạy dỗ ta!" Băng Đế quát lạnh.
"Ta chỉ nói cho ngươi biết, đây là cơ hội duy nhất của ngươi." Thiên Mộng Băng Tàm bất lực nói.
"Nhân loại, ngươi muốn ta trở thành hồn hoàn của ngươi, trừ khi ngươi có thể đưa ra lý do khiến ta tâm phục khẩu phục!" Băng Đế lạnh lùng nói.
"Cần chiến đấu sao? Ta có thể phụng bồi bất cứ lúc nào, tuy các ngươi - Cực Bắc Tam Đại Thiên Vương rất lợi hại, nhưng đối với ta thì cũng bình thường, lúc trước giết Xích Vương ta cũng không thấy khó khăn gì." Dương Vũ phóng thích Hình Thiên võ hồn, chín cái hồn hoàn đồng loạt sáng rực.