“Ta tin tưởng ngươi, ngươi là tồn tại mạnh mẽ nhất mà ta từng gặp, ngươi hiện tại, Đế Thiên chưa chắc đã là đối thủ của ngươi.” Tuyết Đế gật đầu nói.
“Trước khi chưa dung hợp hai người các ngươi, ta đã có thể đánh bại hắn rồi, nếu không thì ngươi nghĩ ta dám tới Cực Bắc chi địa tìm ngươi sao?” Dương Vũ im lặng nói.
“Hì hì, ở Cực Bắc chi địa, Đế Thiên đúng thật không phải đối thủ của ta.” Tuyết Đế cười nói.
“Được rồi, mục đích ở Cực Bắc chi địa đã đạt thành, bây giờ cần làm chính là đi tìm mảnh đại lục kia, hẳn là nằm ở phía bên kia của Cực Bắc chi địa.” Dương Vũ gật đầu. Sau khi Nhật Nguyệt đại lục và Đấu La đại lục va chạm, nó luôn nằm ở phía Bắc, giống như khu vực nước Nga trên Trái Đất vậy, cho nên nó nằm ở phía đầu kia của Cực Bắc chi địa. Khi còn ở Tuyệt Thế Đường Môn, Dương Vũ đã từng xem bản đồ vùng biển nơi Nhật Nguyệt đại lục từng tọa lạc, cho nên việc tìm kiếm không phải là không có manh mối. Nhiều nhất là một năm, Dương Vũ sẽ tìm được Nhật Nguyệt đại lục.
“Một đại lục khác? Vậy nghĩa là phải băng qua vùng đại dương sao?” Băng Đế nhàn nhạt hỏi, ngữ khí không còn sự lạnh lẽo như trước nữa.
“Ừm, ta biết đại khái phương hướng, trong vòng một năm chúng ta sẽ tới nơi. Con hồn thú kia vẫn rất mạnh mẽ, ít nhất không kém hơn Đế Thiên bao nhiêu.” Dương Vũ gật đầu nói.
“Tu vi gần tám mươi vạn năm, tương đương với ta, hơn nữa lại thuộc tính tinh thần, chắc chắn có thể khiến Đế Thiên rất đau đầu.” Tuyết Đế gật đầu nói.
“Đi thôi, ta đưa các ngươi qua biển.” Dương Vũ gật đầu, chuẩn bị bay về phía vùng biển nơi Nhật Nguyệt đại lục tọa lạc.
“Dương Vũ, các ngươi đi đi, ta sẽ ở lại Cực Bắc chi địa tu luyện. Có Vạn Tải Hàn Băng Tủy ngươi để lại, ta có lẽ rất nhanh sẽ có thể đột phá cấp chín mươi chín trở thành thần linh, sẽ không đi cùng các ngươi nữa.” Thương Nguyệt gọi Dương Vũ lại, bình tĩnh nói.
“Ừm, ngươi đột phá trước là quan trọng nhất, đợi ta trở về rồi săn hồn hoàn cũng được, hẳn là sẽ không chậm hơn ngươi bao nhiêu thời gian.” Dương Vũ gật đầu.
“Vậy ngươi đi đi.” Thương Nguyệt gật đầu, bay về hướng Tuyết Ốc.
“Đây là bạn của ngươi sao?” Tuyết Đế cười hỏi.
“Muội muội ta, về tạo nghệ trên băng thuộc tính, nó còn mạnh hơn cả ngươi và Băng Đế.” Dương Vũ gật đầu nói.
“Đúng là một gia đình biến thái.” Tuyết Đế bĩu môi, liền trực tiếp tiến vào thức hải của Dương Vũ. Những chuyện tiếp theo nàng không nhúng tay vào được, chi bằng đi nghỉ ngơi.
“Tới nơi thì gọi bọn ta là được.” Băng Đế gật đầu, cũng tiến vào tinh thần chi hải của Dương Vũ, Thiên Mộng lặng lẽ theo sau.
“Nhật Nguyệt đại lục, Tà Ma sâm lâm à.” Dương Vũ vươn vai một cái, rồi lao về phía xa, thân hình liên tục lóe lên.
---❊ ❖ ❊---
Một năm sau, trên một đại lục xa lạ, Dương Vũ tiến vào mảnh đại lục này mà không kinh động tới bất kỳ ai. Sau khi bay một lúc lâu, Dương Vũ liền nhìn thấy một số cảnh tượng quen thuộc, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Mặc dù Tà Ma sâm lâm không có diện tích bao la như Tinh Đấu đại sâm lâm, nhưng cũng là khu rừng lớn bậc nhất trong lãnh thổ Nhật Nguyệt đại lục. Vị trí đại khái nằm ở phía Tây Bắc dãy núi nơi Dương Vũ đang đứng, mà dãy núi Dương Vũ đang đứng chính là Cảnh Dương sơn mạch từng tới một lần!
Trong Tà Ma sâm lâm sinh sống những hồn thú mạnh nhất Nhật Nguyệt đại lục, tại đó có một tộc quần hồn thú vô cùng mạnh mẽ, Tà Nhãn! Chúa tể nơi đó chính là Tà Nhãn Bạo Quân Chúa Tể, kẻ có biệt danh là Tà Đế.
Mà trong thế giới Tuyệt Thế Đường Môn, Dương Vũ cũng từng săn giết một con hồn thú trong Tà Ma sâm lâm, chính là Ngân Lang Hoàng sở hữu bảy loại thuộc tính tự nhiên, một con hồn thú mạnh mẽ hai mươi vạn năm!
Tiếp tục bay về hướng Tây Bắc không tới một canh giờ, từ xa, một khu rừng lớn đã xuất hiện trong tầm mắt.
Vị trí của Tinh Đấu đại sâm lâm gần trung tâm Đấu La đại lục, thuộc khí hậu ôn đới, còn khu rừng trước mắt này lại nằm khá gần phía Bắc của Nhật Nguyệt đại lục, phóng mắt nhìn lại, phần lớn đều là rừng lá kim.
Hơn nữa, nhìn từ không trung xuống, có thể phát hiện, trong khu rừng lá kim này, có rất nhiều cành và lá mang màu đen xám, một mảng đen kịt, chưa tiến vào trong, cảm giác áp bức đã ập tới.
Tà Ma sâm lâm, không nghi ngờ gì nữa, điểm đến trong chuyến đi này của mình đã tới. Dương Vũ chậm rãi hạ xuống từ không trung, đáp xuống mặt đất rồi dừng lại.
Hồn sư có chút thường thức sẽ không bao giờ cố gắng bay qua phía trên một khu rừng sinh sống đầy hồn thú, đó chẳng khác nào tự sát.
Dương Vũ không hề dừng lại hay đắn đo, vận triển thân pháp, trực tiếp chui tọt vào trong rừng, dựa vào phương hướng đã xác định từ trên không trung trước đó, lao thẳng về phía trung tâm đại rừng này.
“Băng Đế.” Ánh kim lóe lên, một bóng dáng màu xanh biếc xuất hiện giữa không trung bên cạnh Dương Vũ. Lần này Băng Đế không hóa thành Băng Bích Đế Hoàng Hạt, mà ngưng tụ thành nhân hình.
Ngay cả Dương Vũ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ hóa thành nhân hình của Băng Đế. Gương mặt kiều diễm, so với Tuyết Đế phiên bản trưởng thành thì thiếu đi một phần kiêu ngạo, nhưng lại thêm một phần lạnh lùng diễm lệ. Hai bên khuôn mặt tựa ngọc động lòng người có bốn đạo ma văn màu xanh biếc, mái tóc dài màu xanh mực xõa sau lưng, nhưng làn da lại trắng nõn như băng tuyết, càng có chất cảm thông thấu, dưới làn da thấp thoáng có ánh biếc lưu chuyển. Dù chỉ là tinh thần thể, nhưng khi nàng xuất hiện, nhiệt độ không khí xung quanh cũng giảm mạnh.
Chiều cao của Băng Đế trông lại chênh lệch không nhiều với Dương Vũ, giữa hàng mày đầy sự lạnh lẽo, ánh mắt nhìn về phía Dương Vũ trở nên càng lạnh lùng hơn, nhưng sâu trong đáy mắt lại có một tia phức tạp.
“Làm phiền ngươi rồi.” Dương Vũ khẽ gật đầu với Băng Đế.
“Không sao.” Giọng nói Băng Đế trong trẻo êm tai, nhưng lại mang theo một luồng hàn ý phát ra từ trong xương cốt. Nàng cũng không làm gì, chỉ sánh vai đi cùng Dương Vũ. Một luồng khí tức đặc hữu của Băng Bích Đế Hoàng Hạt cũng theo đó mà tỏa ra từ trên người nàng.
Băng Đế kiểm soát việc tỏa khí tức của bản thân cực tốt, không phải phóng thích toàn diện. Với tu vi trước khi dung hợp với Dương Vũ của nàng, nếu phóng thích toàn diện khí tức của mình, nói không chừng thực sự sẽ dẫn dụ Tà Đế kia ra ngoài. Nhưng Dương Vũ hiện tại vẫn chưa muốn giết con Tà Nhãn Bạo Quân Chúa Tể này, Dương Vũ dự định trước hết đi dạo một vòng trong Tà Ma sâm lâm, xem thử có hồn thú nào thích hợp để săn giết làm hồn hoàn cho Dương Vũ hay không.
Chỉ là cố ý vô tình tỏa ra một tia uy áp đặc hữu của hồn thú mười vạn năm, đã đủ khiến những hồn thú tu vi thấp kém ở gần đó không thể động đậy, chứ đừng nói là tới gần.
Trong thế giới tinh thần thần cấp của Dương Vũ, trong lúc hắn tiến về phía trước, hồn thú trong phạm vi mấy ngàn mét vuông không con nào là không né tránh, đám có tu vi nhỏ yếu hơn thì trực tiếp ngã quỵ xuống đất không dám nhúc nhích.
Rất nhanh, hắn đã xuyên qua vùng ngoại vi của Tà Ma sâm lâm, thực lực hồn thú xung quanh cũng bắt đầu trở nên mạnh mẽ, hồn thú trăm năm có thể thấy ở khắp nơi, hồn thú ngàn năm cũng thỉnh thoảng xuất hiện. Chỉ có điều, trước khí tức mạnh mẽ của hồn thú mười vạn năm là Băng Đế, thái độ của những hồn thú này đối với Dương Vũ không có gì khác biệt với những con bên ngoài, vẫn là tránh không kịp.