Không chỉ là văn sĩ trên đài, mà ngay cả những tù nhân chờ xử quyết bên dưới đài, nghe thấy lời Dương Thần, đều đồng loạt rùng mình một cái. Tàn Tiên Tuyệt Ma Thủ, hầu như có thể nói là hình phạt ác độc nhất Tiên giới, sau khi trúng chiêu, cho dù là Đại La Kim Tiên cũng sẽ toàn thân tê ngứa kết hợp, thống khổ không chịu nổi, tê ngứa đến mức cực hạn, thậm chí có thể khiến người ta không màng thể diện, trút bỏ xiêm y, cào cấu toàn thân đến mức máu thịt be bét.
Điều đặc biệt âm hiểm chính là, Tàn Tiên Tuyệt Ma Thủ này không chỉ có thể để cho người thi triển điều khiển tùy ý, mà còn có một tác dụng vô cùng quan trọng, đó là từ nay về sau ngăn chặn tu vi của người trúng chiêu. Trúng Tàn Tiên Tuyệt Ma Thủ, tu vi chỉ có thể mặc cho người thi triển khống chế, trừ phi có người có pháp lực cao cường gấp bội người thi triển mới có thể tìm ra thủ pháp khống chế của kẻ đó, giải trừ nỗi thống khổ cho người trúng chiêu, bằng không thì như dòi trong xương, đi theo suốt đời.
Dương Thần dưới sự hãm hại của Dương Hi đã đắc tội với người của Thái Thiên Môn ở phàm gian, không ngờ rằng, Thái Thiên Môn chỉ là một nhánh của Huyền Thiên Môn trên Tiên giới, mà Huyền Thiên Môn lại là một lực lượng chủ chốt trong cuộc tạo phản Thiên đình lần này. Sau khi phi thăng, Dương Thần liền bị người ta để mắt tới, môn chủ Huyền Thiên Môn vì muốn răn đe người khác, đã thi triển Tàn Tiên Tuyệt Ma Thủ lên người Dương Thần.
Cố ý để Dương Thần trở thành điển hình cho việc không nghe lời, mỗi tháng, cấm chế trên người Dương Thần sẽ phát tác một lần, lần nào Dương Thần cũng thống khổ không chịu nổi, mất hết mặt mũi trên Tiên giới. Thậm chí để cho người khác xem mà ấn tượng sâu sắc, tu vi của Dương Thần cũng không bị khống chế, thậm chí còn để hắn tu luyện tới cảnh giới Đại La Kim Tiên.
Tàn Tiên Tuyệt Ma Thủ thuộc hệ ma công cướp đoạt được, quá mức âm độc, chỉ có chưởng môn của vài đại môn phái mới có tư cách tu luyện, truyền miệng nhau, người ngoài căn bản không hề hay biết. Chỉ là loại thủ pháp này thi triển nhiều lần, Dương Thần cũng đã học được một ít.
"Ngươi rốt cuộc là kẻ nào? Sao lại biết Tàn Tiên Tuyệt Ma Thủ?" Văn sĩ đại kinh, gần như tuyệt vọng hỏi. Đối với một kẻ sắp chết như hắn, Dương Thần rõ ràng không có gì cần phải đe dọa.
"Tại hạ đã nói, chỉ là một phàm nhân, chưởng quản Trảm Tiên Đài mà thôi." Vừa nói, cây hung đao trong tay đã đột ngột biến thành cây kim nhỏ.
"Tiền bối, ngươi và ta xưa nay không oán, gần đây không thù, nhưng tiền bối tâm chứa ý xấu trước, tại hạ dùng Tàn Tiên Tuyệt Ma Thủ báo đáp, đoạn nhân quả này, tại hạ nhận lấy!" Không giết người, cho nên Dương Thần không nói những lời sáo rỗng của mình. Nói xong lời này, Dương Thần đã ra tay. Cây kim nhỏ trên người văn sĩ liên tục lóe lên mấy cái, trung niên văn sĩ đã không kìm được mà bắt đầu rên rỉ.
Tê ngứa khó nhịn, nếu là bình thường, có lẽ văn sĩ có thể dùng tay gãi ngứa, nhưng bây giờ lại đang ở trong Trảm Tiên Đài, tu vi bị phế hoàn toàn, cơ thể bị trói chặt chẽ, làm gì có khả năng cào gãi. Văn sĩ đáng thương chỉ có thể không ngừng vặn vẹo cơ thể, nhưng không có bất kỳ thủ đoạn nào để giảm bớt thống khổ. Giờ phút này, dù có mất hết thể diện, hắn cũng muốn có người giúp mình gãi ngứa, đáng tiếc, Dương Thần không có lòng tốt đó.
Trảm Tiên Đài khẽ lóe kim quang, trung niên văn sĩ liền bị treo bên ngoài Trảm Tiên Đài, giọng nói của Dương Thần từ trên đài truyền tới: "Tiền bối sẽ được để dành đến người cuối cùng mới chém đầu, thời gian chém đầu mấy ngàn người này, tiền bối cũng chỉ có thể sống mà chịu đựng."
Chúng tiên bước vào Trảm Tiên Đài lại không ngờ rằng, Dương Thần còn có thủ đoạn này. Những lời tuyệt địa mà văn sĩ nói, họ cũng đều biết, vốn định xem trò cười của Dương Thần, lại không ngờ,Vậy mà (lại) bị Dương Thần nhìn thấu ngay. Liên tưởng tới việc vừa nãy ở vườn thuốc Dương Thần cũng biết, những tiên nhân này phát hiện, dường như rất khó có thứ gì có thể qua mắt được đao phủ trên Trảm Tiên Đài này.
Cho dù là tiên nhân, cũng không ai muốn mình phải chịu nhục nhã trước khi chết, nhưng cách làm của Dương Thần lại khiến họ không thể nảy sinh chút oán hận nào. Dương Thần chỉ là một phàm nhân, không thể làm chủ thay đổi của Thiên đình, bi kịch của họ, đúng như Dương Thần nói, oan có đầu nợ có chủ, không thể tính lên đầu Dương Thần được.
Về phần trung niên văn sĩ kia, Dương Thần cũng nói rõ, hắn mưu hại Dương Thần trước, Dương Thần cũng không ngại nhận lấy đoạn nhân quả này. Mọi người trên đường tu hành không biết đã giết bao nhiêu người, đối với hành động như vậy, có lẽ ngoài trung niên văn sĩ kia ra, không một ai cảm thấy có gì không thỏa đáng.
Huống hồ Dương Thần cũng không cưỡng ép, người tự nguyện thì để lại một chút tâm nguyện, người không muốn thì Dương Thần cũng sảng khoái tiễn họ lên đường, tuyệt không làm khó, dù là ai cũng không có gì để nói thêm.
Người sắp chết, huống hồ lại là những tiên nhân không biết đã sống bao lâu, nhìn thấu bao nhiêu sinh lão bệnh tử, cái gì cũng nhìn thoáng rồi. Muốn sống thì trước khi vào Trảm Tiên Đài cúi đầu nhận thua là được, đã đưa vào đây, tức là đã đưa ra lựa chọn, sớm đã nhìn thấu sinh tử. Chút thủ đoạn nhỏ này của Dương Thần, ai còn để trong lòng?
Dương Thần chính là đoán trúng điểm này, cho nên mới ngang nhiên không kiêng nể gì như vậy. Bất kể nhìn nhận về sinh tử có hào sảng đến đâu, rốt cuộc vẫn có chút tiếc nuối nho nhỏ, đây chính là uy lực từ câu nói kia của Dương Thần — "Còn có tâm nguyện gì chưa hoàn thành, có lẽ có thể giúp đỡ hoàn thành một chút."
Hậu quả trực tiếp dẫn đến từ câu nói này là, ít nhất một nửa tù nhân chờ xử quyết đã nói cho Dương Thần yêu cầu của họ và hứa hẹn chỗ tốt.
"Sư môn của ta suy vi, nếu có cơ hội, hãy chăm sóc một chút! Ta ở đây còn một quyển Quý Thủy Chân Quyết đã thất truyền, phối hợp với Quý Thủy nguyên khí thì uy lực vô cùng lớn, ngươi giúp ta truyền xuống đi!"
---❊ ❖ ❊---
"Ta biết trong một thung lũng tuyệt địa có một mỏ linh thạch, ít dấu chân người, yêu thú đông đúc, đoán chừng chưa có ai phát hiện, tặng cho ngươi đấy!"
"Trước khi phi thăng, ta đã luyện chế cho hậu bối mấy chục thanh phi kiếm, nhưng hậu bối đệ tử phi thăng sau đó lại chưa bao giờ tìm thấy, ngươi đi lấy đi! Những thanh phi kiếm đó cũng là tâm huyết của ta trước khi phi thăng, đừng để chúng bám bụi."
Đầu óc Dương Thần giống như nồi nước sôi trào, không ngừng khắc ghi những di nguyện và chỗ tốt của những tiên nhân này vào trong đó. Có một số việc, tương tự như việc chăm sóc hậu bối, Dương Thần trực tiếp đồng ý. Có một số việc cần phải giết người, Dương Thần sẽ cân nhắc một phen, nếu có giao tập với kẻ thù của mình, Dương Thần sẽ đồng ý, không có giao tập thì Dương Thần cũng sẽ không dễ dàng gật đầu.
Càng như vậy, ngược lại càng khiến Dương Thần trở nên cực kỳ giữ lời hứa, những kẻ vốn dĩ muốn hắn giết người, thấy hắn lắc đầu không đồng ý, mà mình lại sắp chết, những thứ để lại cũng là uổng phí, dứt khoát cũng cắn răng một cái, trực tiếp nói ra những chỗ tốt vốn định hứa hẹn, không đòi hỏi điều kiện gì, hào sảng đi chết.
Mỗi lần trước khi giết người, Dương Thần luôn nói câu "Oan có đầu nợ có chủ" của nghề nghiệp, sau khi chém đầu, cũng sẽ mặc vận ma công, hấp thụ món quà cuối cùng mà những tiên nhân này không hề hay biết vào trong cơ thể mình.
Một hồi như vậy, tốc độ rất nhanh, Dương Thần ở đây không có khái niệm thời gian, nhưng trên đường đi thì không hề dừng lại, cho đến khi hắn chém giết tất cả mọi người bao gồm cả văn sĩ bị hắn dùng Tàn Tiên Tuyệt Ma Thủ bào chế, một nửa Trảm Tiên Đài đã biến thành màu đỏ tươi.