Trảm tiên

Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36
Cho ngươi cơ hội nói chuyện (Hạ)

❊ ❊ ❊

Người bên này vừa xảy ra chuyện, văn sĩ để râu dài đang tìm kiếm trong phạm vi mười dặm ở bên kia lập tức cảm giác được động tĩnh, thân hình khẽ lay động, lập tức biến mất tại chỗ, trong nháy mắt bóng người đã xuất hiện ngoài trăm trượng. Cứ vài lần lóe lên như vậy, liền xuất hiện bên cạnh thi thể đồng bạn.

Văn sĩ tới rất nhanh, nhưng một đồng bạn khác còn nhanh hơn hắn. Dương Thần giết người nói xong liền trực tiếp xoay người, đầu cũng không ngoảnh lại lao về phía vị trí huyễn trận, thân ảnh trong nháy mắt biến mất giữa một mảnh núi đá, kẻ đi theo ngay sau đó, chỉ nhìn thấy bóng lưng biến mất của Dương Thần.

Thế nhưng, cái nhìn này cũng xác định phương vị Dương Thần trốn. Lối vào huyễn trận vốn chỉ rộng không đầy một trượng, năm người tìm kiếm cạn kiệt nơi này, chỉ dựa vào thần thức quét qua, căn bản là không thể phát hiện. Thân ảnh Dương Thần lóe lên rồi biến mất, gã sát thủ nhìn thấy liền lập tức xuất hiện tại vị trí đó. Khi trung niên văn sĩ chạy tới, cũng chỉ nhìn thấy đồng bạn của mình làm một động tác tay với hắn rồi lập tức biến mất tại nơi đó.

Văn sĩ để râu dài tu vi cao nhất, tâm tư cũng kín đáo nhất. Động tác tay của đồng bạn hắn nhìn rõ một mười, biết là gã đã phát hiện bóng dáng Dương Thần, đi vào truy sát.

Bây giờ điều đáng sợ nhất là không tìm được tung tích Dương Thần, chỉ cần có thể tìm được, không lo không diệt được hắn. Nghĩ tới một sát thủ Luyện Khí tầng bảy giàu kinh nghiệm, tổng sẽ giết được một tiểu bối Luyện Khí tầng một chứ?

Mắt thấy đồng bạn của mình đã đuổi vào trong, đột nhiên văn sĩ để râu dài sắc mặt đại biến, dưới chân mình hiện tại còn nằm một thi thể đồng bạn, sao lại đại ý như thế? Nơi đó đã người vừa qua liền biến mất, hẳn là một huyễn trận. Dương Thần có thể ra vào huyễn trận tự do, hơn nữa còn tránh được sự tìm kiếm dày đặc của năm người bọn họ lại còn giết được một đồng bạn, vậy đồng bạn mạo muội tiến vào huyễn trận kia chẳng phải là hung nhiều cát ít?

Phảng phất như đang ấn chứng suy nghĩ của văn sĩ, ý niệm này của hắn vừa mới khởi lên, liền thấy một cái đầu máu me đầm đìa hư không xuất hiện, dường như bị người ta ném lên thật cao, bay về phía phương hướng của hắn mấy trượng xa, "phịch" một tiếng rơi trên mặt đất lăn mấy vòng, đôi mắt mở trừng trừng, còn chưa khép lại, trên mặt lộ ra biểu cảm khiếp sợ.

Một màn này, trực tiếp khiến văn sĩ để râu dài toàn thân phát lạnh, ai có thể nghĩ đến, bốn tên sát thủ Luyện Khí tầng bảy một tên Luyện Khí tầng tám truy sát một đệ tử ngoại sơn môn Luyện Khí tầng một, thế mà lại bị giết mất hai người, hơn nữa còn là trong mấy hơi thở ngắn ngủi. Tuy nói đối phương mượn sự che chở của huyễn trận, nhưng việc này thật sự là quá mức chấn động.

Đồng bạn thứ hai bị giết, trên người hắn còn có một kiện Tam Dương Pháp Bào, là phù khí do một vị cao thủ Trúc Cơ kỳ luyện chế, mặc dù chưa đủ cấp bậc pháp bảo, nhưng đã là loại pháp bào phòng ngự cực mạnh dưới Trúc Cơ, lại không chịu nổi công kích ngắn ngủi như vậy của đối phương, Dương Thần rốt cuộc đã dùng vũ khí gì?

Phi kiếm? Tuyệt đối không thể! Một tên Luyện Khí tầng một nếu có thể dùng phi kiếm, toàn thiên hạ nhiều tu hành giả Luyện Khí kỳ như vậy đều có thể đâm đầu vào tường mà chết hết được rồi. Ngay cả cao thủ Trúc Cơ kỳ, có mấy người có thể cam đoan, bản thân nhất định sở hữu một thanh phi kiếm? Đó là phi kiếm, không phải phù kiếm, ngoài những đệ tử xuất chúng trong các đại môn phái, được sư môn ban thưởng phi kiếm ra, đệ tử bình thường phải có vận khí nghịch thiên đến mức nào mới có thể có được một thanh phi kiếm?

Trong tay Dương Thần, nhất định có một kiện vũ khí tấn công vô cùng hung hãn, rất có thể là phù khí đỉnh cấp thậm chí là phù bảo. Sau chấn động ngắn ngủi, suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu văn sĩ để râu dài chính là điều này. Giết Dương Thần, liền có thể đoạt được kiện phù bảo này của hắn, vừa nghĩ tới điểm này, văn sĩ để râu dài đột nhiên có một loại chờ mong, hắn thậm chí vô cùng mong mỏi Dương Thần có thể bất chấp tất cả giết ra, xông tới trước mặt mình.

Hắc y nhân cũng kịp thời xuất hiện bên này, nhưng hắn ở khoảng cách xa, đến trễ hơn, khi chạy tới, chỉ nhìn thấy một cỗ thi thể không đầu của đồng bạn và hai cái đầu trên mặt đất, cùng với văn sĩ để râu dài đang đứng cách thi thể không xa. Nhìn thấy những thứ này, hắc y nhân vốn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ há há miệng, không nói ra được lời nào.

"Tiểu bối, ngươi đi ra, ta muốn băm vằm ngươi thành muôn mảnh!" Văn sĩ để râu dài sau khi lẳng lặng chờ đợi chốc lát mà không có động tĩnh gì, cuối cùng cũng bộc phát. Đồng thời, hai tay liên tục búng, một chuỗi kim quang lấp lánh, tấn công về phía nơi Dương Thần biến mất.

Nơi đó là một huyễn trận, nhưng lại là huyễn trận do một vị Kim Đan tông sư bố trí, sao có thể là loại công kích của đệ tử Luyện Khí kỳ cỏn con có thể lay chuyển được. Kim quang lấp lánh vô cùng chói mắt, nhưng tất cả công kích đều như bùn trâu vào biển cả, không tạo nên bất kỳ gợn sóng nào.

Hắc y nhân cơ trí bay lên không trung, chậm rãi tiếp cận phía trên huyễn trận, từ trên cao nhìn xuống giám sát phía dưới. Hắn là người thông minh, đối phương thực lực thấp kém, đệ tử Luyện Khí tầng một chắc chắn không có khả năng bay lượn. Hơn nữa nhìn tình hình hai cái đầu trên mặt đất, rõ ràng là sau khi bị áp sát mới bị giết, có nghĩa là, chỉ cần mình ở trên không, thì đã đứng ở thế bất bại.

Văn sĩ để râu dài nhìn thấy động tác của hắc y nhân, cũng hiểu rõ mấu chốt trong đó, thân thể cũng theo đó bay lên, nhưng, vẫn là ở tại chỗ, không hề lại gần quá mức.

Phía huyễn trận vẫn luôn không có động tĩnh gì, nhưng hai người ai cũng không dám lơi lỏng cảnh giác, đều chằm chằm nhìn vào một mảnh đó, như lâm đại địch. Trong tay sớm đã chuẩn bị sẵn phù khí có sức tấn công mạnh nhất, chỉ đợi Dương Thần xuất hiện, lập tức lôi đình nhất kích.

Chợt, rìa huyễn trận lóe lên, một bóng người đột ngột hiện ra, chính là Dương Thần. Hắc y nhân đại hỉ, đang muốn phát động tấn công, trước mắt đột nhiên cảnh sắc thay đổi, thế mà lại tới một đại sảnh hình tròn có mái vòm.

Hắc y nhân ngẩn ra, ngay sau đó lập tức ý thức được, bản thân rơi vào trong trận pháp. Không ngờ tên Dương Thần này lại còn có một tay tu vi trận pháp tốt, nhưng hắn không cho rằng ngoài huyễn trận ra Dương Thần sẽ có sát trận uy lực lớn nào, đầy vẻ không quan tâm bước lên phía trước hai bước, chỉ nghe trên đỉnh đầu vèo vèo liên thanh, còn chưa kịp để hắn phản ứng lại âm thanh đó là gì, bốn mươi chín thanh phi kiếm đã nghiền nát thân thể hắn.

Nhìn trận pháp thủ hộ dược viên Tương Dương Sơn bao phủ hắc y nhân vào trong, Dương Thần trong lòng một trận tiếc nuối, văn sĩ để râu dài ở quá xa, lại không có cách nào đưa hắn vào trong.

Văn sĩ để râu dài nhìn thấy thân hình Dương Thần lộ ra, đang muốn nói chuyện, lại nghe thấy loảng xoảng liên thanh, trên không trung rơi xuống một trận mảnh vụn huyết nhục. Trong lúc đại kinh thất sắc, đang muốn bỏ chạy, lại phát hiện Dương Thần chỉ đứng tại chỗ bất động, văn sĩ trong nháy mắt hiểu rõ mấu chốt trong đó. Dương Thần chắc chắn là đã thúc giục bí pháp gì đó, giết một tên Luyện Khí tầng bảy, tuyệt đối là đã trả giá đắt. Đang lúc tư lự, Dương Thần đã phun ra một ngụm tiên huyết, bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để giết Dương Thần.

"Ngươi bây giờ còn có lời gì muốn nói?" Văn sĩ để râu dài gần như đã cười gằn lên: "Ta cho ngươi cơ hội nói chuyện!"

"Thật sao?" Dương Thần chợt nhếch miệng cười lên, thậm chí không bận tâm lau đi vết máu bên khóe môi: "Vậy thì ta nói đây!"

"Ngươi nói đi, ta rửa tai lắng nghe!" Văn sĩ để râu dài chậm rãi tới gần, cười lạnh liên hồi.

"Oan có đầu, nợ có chủ..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:68
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.