Trảm tiên

Lượt đọc: 135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 55
Chỉ đâu đánh đó, một lòng theo sư đệ (Hạ)

❊ ❊ ❊

“Dương sư đệ, chúc mừng nhé!” Uông Nguyên là tổng quản Dịch Tú sơn trang, ngày thường không dễ gì rời khỏi nơi này, tin tức về Dương Thần phần lớn là nghe ngóng từ bên ngoài. Vừa thấy Dương Thần xuất hiện, Uông Nguyên lập tức chắp tay, hướng về phía Dương Thần chúc mừng.

Dương Thần tươi cười đón nhận lời chúc mừng của Uông Nguyên, đồng thời cũng làm ra động tác tương tự, hướng về Uông Nguyên chúc mừng đáp lại: “Chúc mừng sư huynh tu vi đại tiến!”

So với lần trước lúc Dương Thần rời đi, cảnh giới của Uông Nguyên lại có sự tăng tiến. Không biết là do y đột nhiên thông suốt, hay là vì có sự đảm bảo của quả Thiên Niên Huyền Dương từ Dương Thần mà sinh ra sự tự tin đủ lớn. Tu vi vốn chỉ ở Luyện Khí tầng tám, giờ đây đã tiến thêm một bước, đạt tới Luyện Khí tầng chín, sắp sửa chạm ngưỡng Luyện Khí đỉnh phong, chỉ còn cách Trúc Cơ một bước dài.

“Nhờ phúc của sư đệ!” Về điểm này, Uông Nguyên vô cùng biết ơn Dương Thần. Ban đầu y cũng giống như Thượng Quan Phong, vô vọng Trúc Cơ nên mới chọn đến Dịch Tú sơn trang làm tổng quản. Nhưng quả Thiên Niên Huyền Dương của Dương Thần đã thắp lại hy vọng Trúc Cơ cho y. Có động lực này, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, việc tu hành vốn đã trì trệ ở thời kỳ bình cảnh vậy mà lại tiến triển thần tốc, một đường đột phá cảnh giới cũ, đi tới nơi gần với Trúc Cơ hơn.

Sau khi nghĩ thông suốt nguyên do, Uông Nguyên thậm chí còn cảm thấy, dù Dương Thần không đưa cho y quả Thiên Niên Huyền Dương, y cũng có hy vọng Trúc Cơ thành công trong vài chục năm nữa.

Thế nhưng, khi nhìn thấy quả đỏ thắm trong tay Dương Thần, dù Uông Nguyên đã sắp đạt tới Luyện Khí đỉnh phong, tâm cảnh vững vàng, trái tim vẫn không kìm được mà đập loạn xạ trong lồng ngực.

Màu sắc, hình dáng, kích thước của quả kia, hầu như giống hệt quả Thiên Niên Huyền Dương mà y từng thấy Dương Thần ăn lần trước. Không, không phải giống hệt, mà chính là quả Thiên Niên Huyền Dương. Dương Thần không hề nuốt lời, vậy mà thực sự đã tìm được một quả Thiên Niên Huyền Dương cho y.

“Sư huynh, đây là vật đã hứa với sư huynh lần trước.” Dương Thần xòe bàn tay ra, trên đó đặt nhẹ nhàng một quả Thiên Niên Huyền Dương, gương mặt tươi cười nói: “Lần này đi tham gia hội nghị ở Phù Không sơn, cố ý đi một chuyến vì sư huynh. Luôn không có cơ hội ra ngoài nên chậm trễ mất không ít thời gian, sư huynh thứ lỗi!”

Chưa bao giờ Uông Nguyên thấy Trúc Cơ gần mình đến thế, quả thực là trong tầm tay. Hạnh phúc to lớn khiến đến tận bây giờ cơ thể y vẫn còn run lên nhè nhẹ. Vốn là một người khéo ăn khéo nói với cương vị tổng quản Dịch Tú sơn trang, nhưng lúc này đối mặt với Dương Thần, những lời cảm ơn thốt ra đều rời rạc, không đầu không đuôi. Những lời nói ấp a ấp úng, đứt quãng chêm vào từ “cảm ơn”, thực sự khiến Uông Nguyên mất hết phong thái.

Phải khó khăn lắm mới bình tĩnh lại trước mặt Dương Thần, Uông Nguyên mới thực sự cân nhắc đến con đường sau này. Có quả Thiên Niên Huyền Dương, Trúc Cơ đã không còn vấn đề gì, tin rằng trong tương lai không xa, bản thân y cũng sẽ là đệ tử nội môn chính thức của Thuần Dương cung.

Tuy nhiên, ngay cả trong nội môn cũng chia thành vài phe phái khác nhau. Về cơ bản là phân chia theo từng điện và đường. Theo lý mà nói, Uông Nguyên nên thuộc về thế lực của điện hoặc đường mà y gia nhập. Nhưng hiện tại, nhìn thấy Dương Thần tuổi còn trẻ nhưng lại mang danh thiên tài, Uông Nguyên chợt cảm thấy, có lẽ trong Thuần Dương cung, đi theo Dương Thần cũng là một con đường không tồi.

Chưa nói đến biểu hiện cực đoan của Dương Thần khi leo lên Thiên Thê, chỉ riêng việc Dương Thần liên tục được đường chủ Dược đường Chu Thần Đào coi trọng đã khiến y nhìn ra vài manh mối. Hai năm gần đây, các đệ tử chuẩn ngoại môn mới tiến của Dịch Tú sơn trang được phát thêm một loại đan dược gọi là Tầm Khí Đan, có thể giúp đệ tử mới nhanh chóng tìm thấy khí cảm, tiến vào trạng thái tu hành. Chỉ riêng hạng mục này đã khiến Thuần Dương cung trong vòng hai năm có thêm mười sáu đệ tử ngoại môn, so với trước kia đã tăng lên ít nhất gấp hai lần.

Công lao này thuộc về ai, tuy cấp trên phong tỏa tin tức rất chặt, nhưng trong mắt tổng quản Dịch Tú sơn trang vẫn có rất nhiều manh mối. Tất cả những điều này đều xảy ra sau khi Dương Thần tiến vào Cửu Nhưỡng sơn trang, cộng thêm sự coi trọng của đường chủ Dược đường, nếu Uông Nguyên còn không đoán ra là Dương Thần thì y đúng là kẻ ngốc.

Người ngay từ thời kỳ Luyện Khí đã thể hiện thiên phú ở cả hai lĩnh vực tu hành và luyện đan, bất kể là lĩnh vực nào cũng đều là đối tượng có thể ra sức lấy lòng, huống hồ là Dương Thần hội tụ cả hai.

Khi đó có thể quyết đoán chọn làm tổng quản Dịch Tú sơn trang, có thể nhìn thấy Dương Thần sở hữu Thiên Niên Huyền Dương mà dứt khoát đứng về phía Dương Thần, Uông Nguyên cũng là một nhân vật kiên định quyết đoán. Lúc này cầm được Thiên Niên Huyền Dương, sau khi định thần lại, y lập tức quyết định bản thân phải làm gì.

“Dương sư đệ, sau này có chuyện gì, cứ việc sai bảo, mọi việc của sư huynh ở Thuần Dương cung, chỉ cần sư đệ chỉ đâu đánh đó!” Đối mặt với Dương Thần, Uông Nguyên không nói thêm lời cảm ơn nào nữa, mà thốt ra những lời như thể tuyên thệ trung thành. Giọng điệu chân thành, hoàn toàn không vì tu vi mình cao hơn mà tỏ ý coi thường Dương Thần.

“Không dám, Uông sư huynh, sau này có việc, hỗ trợ lẫn nhau là chuyện nên làm, những lời này sau này đừng nói nữa!” Dương Thần khách sáo từ chối.

Uông Nguyên miệng thì đáp lời, trong lòng cũng tự nhủ, lời thì không nói nữa, chỉ cần lúc làm việc cứ theo ý Dương Thần là được. Lần này giúp y Trúc Cơ, biết đâu lần sau lại có thể ngưng kết Kim Đan.

Dương Thần không hề hay biết rằng mình đã vô tình có thêm một tín đồ trung thành. Sau khi cáo biệt Uông Nguyên, Dương Thần một mình dấn thân lên đường tới Tiên Lạc Uyên.

Đổi thành người khác, không có người chỉ điểm thì căn bản không biết Tiên Lạc Uyên nằm ở đâu, nhưng Dương Thần lại biết rõ cách đi tới Tiên Lạc Uyên. Sau khi rời khỏi Mi Sơn khoảng nghìn dặm, Dương Thần chợt phát hiện hình như có người đang âm thầm theo dõi mình, chỉ là người này vô cùng thông minh, không hề để lộ dấu vết. Sau khi nhận ra điểm này, Dương Thần không chút biến sắc rẽ sang hướng khác, lại mất thêm hai ngày, cưỡi Trúc Ưng bay đến bên cạnh một đầm sâu nhìn như không thấy đáy, ẩn giấu trong một thung lũng không tên rồi đáp xuống.

Từ tốn thu hồi Trúc Ưng, Dương Thần đưa tay lấy thẻ bài bạch ngọc ra, nắm trong tay, truyền linh lực vào, một quả cầu ánh sáng hình tròn bao phủ lấy Dương Thần. Sau đó, Dương Thần không chút nghĩ ngợi nhảy thẳng xuống đầm sâu, trong chốc lát đã biến mất không dấu vết.

Một nén nhang sau, bên bờ đầm sâu đột nhiên xuất hiện một bóng người, chau mày nhìn đầm sâu đen ngòm trong núi trước mắt. Nghĩ một lát, đưa tay vào nước đầm sờ thử, không thấy có gì đặc biệt, do dự hồi lâu, thân hình nhảy vọt xuống nước đầm, bắt đầu lặn xuống.

Lặn xuống mười trượng, hoàn toàn không có gì khác lạ, nhưng đầm sâu căn bản không nhìn thấy đáy, chỉ một màu đen ngòm. Bóng người đi theo thở phào nhẹ nhõm, vận linh lực, tiếp tục lặn xuống. Đúng lúc hắn tưởng rằng có thể đuổi kịp Dương Thần rất nhanh, thì dị biến bất ngờ xảy ra.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:68
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.