Tuy nhiên, phần thưởng hay trừng phạt này đối với Dương Thần mà nói, cũng chẳng có gì khiến hắn cảm động. Mọi tư nguyên hắn đều không thiếu, trong hàng loạt xử trí vừa rồi của Thuần Dương Cung chủ, cũng chỉ có điểm yêu cầu Thái Thiên Môn phải đưa ra lời giải thích là thể hiện được sự ủng hộ đối với Dương Thần.
Thế nhưng, nói đi cũng phải nói lại, yêu cầu Thái Thiên Môn đưa ra lời giải thích về sự kiện Thiên Thê, chuyện này đã trôi qua bảy tám năm, tại sao trước kia không yêu cầu?
Dương Thần hiểu rất rõ, bản thân mình dù có là đệ tử thiên tài, cũng chỉ là một đệ tử thiên tài thời kỳ Luyện Khí, sau khi Thiên Thê tập hội kết thúc, vẫn chưa đáng để vì một mình hắn mà trở mặt hoàn toàn với Thái Thiên Môn, càng không đáng để vì một mình hắn mà bắt Thái Thiên Môn phải giải thích điều gì. Người ta đã tổn thất mất mấy vị Kim Đan tông sư, còn cần phải giải thích điều gì nữa?
Nhưng hiện tại hiển nhiên đã khác xa với trước kia, kể từ sau khi tin tức Dương Thần thành công luyện chế Đoạt Thiên Đan truyền ra, Dương Thần không còn là một đệ tử thiên tài thời kỳ Trúc Cơ đơn giản nữa, mà là một trợ lực giúp cho nhiều cao thủ Nguyên Anh, thậm chí cao thủ thời kỳ Đại Thừa nhìn thấy hy vọng phi thăng.
Thiên tài phổ thông, chẳng qua là tự nâng cao năng lực của bản thân, giúp môn phái nâng cao thanh thế một chút mà thôi. Thế nhưng, một Luyện Đan Sư siêu cường như vậy lại không chỉ dừng lại ở đó. Một Luyện Đan Sư cao cấp có thể mang lại lợi ích cho môn phái nhiều không đếm xuể, thậm chí có thể nói, đến cuối cùng hoàn toàn có thể giúp Thuần Dương Cung kéo về sự ủng hộ của một lượng lớn đại năng cường giả.
So sánh trước sau, đương nhiên đãi ngộ cũng không giống nhau, thái độ của Thuần Dương Cung trước kia chỉ là dốc sức ủng hộ, còn lúc này đương nhiên phải thể hiện sự ủng hộ toàn lực, liều chết bảo vệ đối với Dương Thần.
Những uất ức Dương Thần từng chịu, phải đòi lại công bằng; những mưu hại Dương Thần từng chịu, phải bắt đối phương đưa ra lời giải thích hợp lý. Những thương tổn Dương Thần từng chịu, lúc này phải trả lại gấp bội cho những kẻ chủ mưu đó. Dù sao từ lúc này trở đi, Dương Thần chính là người phát ngôn hình ảnh của Thuần Dương Cung, bất cứ âm mưu nào dám nhắm vào Dương Thần, đều phải lập tức kiên quyết phá vỡ phản kích, đảm bảo Dương Thần không xảy ra bất kỳ vấn đề gì.
Tâm tư này của đương nhiệm Thuần Dương Cung chủ, sao Dương Thần lại không nghĩ tới? Mấy vị bằng hữu của Dương Thần có lẽ chỉ nhìn thấy sự ủng hộ của Thuần Dương Cung đối với Dương Thần, chứ không hề rõ ràng những suy tính phía sau này.
Dương Thần có hảo cảm với Thuần Dương Cung, hoàn toàn là tập trung vào chi này của sư phụ ở Liệt Dương Điện. Hiện tại có lẽ còn phải cộng thêm Dược Đường, Ngoại Sự Đường và Chấp Pháp Đường. Thế nhưng, đối với đương nhiệm Thuần Dương Cung chủ và Hạo Nguyệt Điện, Dương Thần vẫn luôn không có hảo cảm gì.
Nói đi cũng phải nói lại, đương nhiệm Thuần Dương Cung chủ tuy cũng coi là không tệ, nhưng vẫn có chút thiên vị Hạo Nguyệt Điện, nếu không cũng sẽ không xuất hiện sự việc Hạo Nguyệt Điện chủ Lương Thiệu Minh sau này đảm nhiệm Thuần Dương Cung chủ rồi bán đứng Cao Nguyệt. Chỉ riêng điểm này thôi, Dương Thần đã không thể cảm ân đối với Thuần Dương Cung chủ.
Đến thời điểm hiện tại, Thuần Dương Cung chủ đối với Hạo Nguyệt Điện chủ Lương Thiệu Minh vẫn vô cùng bao che. Bao gồm cả trong chuyện này, Lương Thiệu Minh chỉ dùng một câu "nhìn người không rõ" liền nhẹ nhàng bỏ qua mọi tội lỗi. Thậm chí không hề truy tra tiếp xem Lương Thiệu Minh rốt cuộc có tham dự vào việc mưu hại Dương Thần hay không, chỉ dựa vào một câu tự biện "bị Sở Hanh lừa" liền nhẹ nhàng tha thứ. Cách làm như vậy, tuy sau đó có thêm một chút trừng phạt nhỏ, nhưng vẫn giữ được thân phận Hạo Nguyệt Điện chủ, chút trừng phạt bế quan đó, hoàn toàn không đau không ngứa.
Nói cho cùng, Dương Thần hiện tại vẫn chưa được tính là hệ thống đích truyền của Thuần Dương Cung chủ, vẫn chưa đáng để vì tâm tình của Dương Thần mà từ bỏ Hạo Nguyệt Điện chủ. Nếu Dương Thần muốn thay đổi cục diện này, e rằng chỉ còn lại một đường, đó chính là nâng cao thực lực bản thân, cho đến khi không ai dám coi thường.
Tuy nhiên, những thứ này Dương Thần tạm thời vẫn chưa cần phải suy nghĩ nhiều, cho dù có nghĩ cũng vô ích. Cho nên Dương Thần rất dứt khoát chấp nhận phần thưởng của Thuần Dương Cung chủ, ngoan ngoãn đứng về phía sau sư phụ.
Xử trí xong những việc này, Chấp Pháp Đường đương nhiên bắt đầu điên cuồng tìm kiếm tung tích của Sở Hanh, Đỗ Khiêm cũng chỉ đành tạ lỗi với Dương Thần, không thể đi cùng hắn chọn nơi ở của động phủ. Những người khác thì hẹn thời gian với Dương Thần để đi chọn nơi đặt động phủ, trước hết tự quay về động phủ của mình tiềm tu. Còn về phần Dương Thần, thì đi theo Cao Nguyệt, trước hết quay trở lại động phủ của Cao Nguyệt.
"Động phủ của ta giản lậu, ngươi cứ tùy ý ngồi đi!" Động phủ của Cao Nguyệt quả thực giản lậu, trở về địa bàn của mình, Cao Nguyệt rất phóng túng, cũng không tiếp tục căng mặt ra nữa, rất thoải mái để Dương Thần tùy ý.
Đây là sự tùy ý của sư phụ trong ký ức của Dương Thần tại Bình Viết, tuy nhìn qua không có quy củ giữa sư đồ, nhưng lại thêm một loại bầu không khí phảng phất như gia đình. Dương Thần rất thích.
"Tu vi của ngươi hiện tại thế nào, sở trường những gì, muốn ta luyện chế cho ngươi loại phi kiếm thế nào?" Không nói hai lời, Cao Nguyệt hỏi trước về yêu cầu của Dương Thần đối với phi kiếm. Đây là phần thưởng Cung chủ dành cho Dương Thần, hiện tại ngay cả tài liệu cũng có người xuất, Cao Nguyệt lập tức bắt đầu bắt tay vào làm, sợ rằng đệ tử của mình chịu thiệt.
"Sư phụ đừng vội! Hãy nghỉ ngơi một chút, để đệ tử dâng trà cho người!" Dương Thần sao nỡ để Cao Nguyệt lao lực như thế. Hắn tiện tay lấy từ trong Công Đức Giới ra một bộ trà cụ và trà diệp đã sớm chuẩn bị sẵn, lấy ra loại suối nước đã cất công sưu tầm ở khắp nơi khi đi du lịch trước thời điểm Thiên Thê tập hội, Uẩn Linh Lô trực tiếp xuất hiện, bắt đầu đun nước cho Cao Nguyệt.
Cao Nguyệt thích uống trà, đây là sở thích của nàng, Dương Thần đương nhiên hiểu rõ. Tất cả mọi thứ, Dương Thần đều đã sưu tầm đầy đủ, chỉ chờ đợi khoảnh khắc hội ngộ lần nữa.
Nhìn thấy Dương Thần bận rộn như vậy, Cao Nguyệt rất ngạc nhiên, nhưng cũng rất thích, nhất là sau khi ngửi thấy mùi hương của những lá trà trong tay Dương Thần, lại càng như vậy. Loại trà Dương Thần tinh tâm chuẩn bị, chính xác là khẩu vị mà Cao Nguyệt yêu thích, hơn nữa phương thức pha trà của Dương Thần mới mẻ, lại thêm thủ pháp pha trà thuần thục, khiến Cao Nguyệt tràn đầy mong đợi.
Sau khi dùng Uẩn Linh Lô làm nóng loại suối nước thích hợp nhất để pha trà, đổ vào trong ấm trà, trải qua một loạt trình tự, Dương Thần bưng chén trà đến trước mặt Cao Nguyệt: "Sư phụ, mời dùng trà!" Đợi đến khi Cao Nguyệt tiếp lấy rồi chậm rãi thưởng thức hương vị, Dương Thần mới tiếp tục nói: "Lá trà này năm tuổi chưa đủ, đợi thêm vài chục năm nữa, sư phụ sẽ được hưởng thụ loại trà diệp cực phẩm nhất!"
"Được, ta chờ!" Cao Nguyệt dường như cũng không khách sáo với Dương Thần, trực tiếp gật đầu, uống cạn chén trà trên tay, lớn tiếng khen ngợi: "Trà ngon!"
"Sư phụ, động phủ này của người thật sự quá giản lậu, hơn nữa linh lực địa mạch không đủ!" Dương Thần biết thói quen uống trà của Cao Nguyệt, nhìn Cao Nguyệt uống cạn chén trà do chính tay mình pha chế, trong lòng hoan hỉ, tùy miệng nói: "Đợi ngày mai đệ tử chọn nơi đặt động phủ, cũng sẽ chọn lại cho sư phụ một chỗ động thiên phúc địa!"
(còn tiếp)