Những ngày gần đây, khi Dương Thần cùng các nàng thần thức song tu thì phát hiện ra, thần thức của mình đã gần đến Huyền Tiên đỉnh phong, chỉ thiếu một sợi tóc nữa là có thể bước vào cấp Kim Tiên... Thần thức của các nàng cũng đều tăng lên, tất cả đều đã tiến vào Huyền Tiên đỉnh phong.
Hiện tại, tu vi linh lực vẫn còn ở cảnh giới Nhân Tiên chỉ có Dương Thần, Cao Nguyệt và Thạch San San. Ngoài Dương Thần ra, hai nàng Cao Nguyệt và Thạch San San đã là Nhân Tiên đỉnh phong, chỉ cách một bước là có thể bước vào cấp Địa Tiên.
Ngay khi thần thức của Dương Thần cuối cùng cũng đột phá bình cảnh Huyền Tiên, xông vào cảnh giới Kim Tiên, thì hai nàng Cao Nguyệt và Thạch San San cũng cuối cùng đã đột phá, kiếp vân đồng thời giáng xuống.
Hai nàng không chút sợ hãi, đồng thời độ kiếp. Uy lực của thiên kiếp vì thế mà trực tiếp tăng lên hơn gấp đôi. Điều khiến tất cả tu sĩ quan lễ phải kinh hãi là, lần độ kiếp này của hai nàng thậm chí còn hung hiểm hơn cả lần Tôn Khinh Tuyết độ kiếp trước đó, số lượng thiên kiếp cũng vượt xa Tôn Khinh Tuyết gấp mười lần.
Song kiếm Thủy Hỏa Long Giáp của Cao Nguyệt vây quanh cơ thể, vô số thiên kiếp đụng vào liền biến mất không dấu vết, dường như bị song kiếm thôn phệ vậy. Mà Cao Nguyệt lại không hề có chút kháng cự nào, toàn bộ tâm thần đều tập trung kiểm soát song kiếm hấp thụ sức mạnh của thiên kiếp để tiến hành tế luyện độc đáo.
Còn những tia thiên kiếp rơi xuống người Cao Nguyệt, vừa chạm vào thân liền bị kiếm quang đột nhiên tỏa ra từ trên người Cao Nguyệt đánh nát, rồi hoàn toàn dung nhập vào trong cơ thể.
Những kiếm quang này chính là Bách Linh Chiến Khải mà Dương Thần đã đưa cho Cao Nguyệt sau này. Sở dĩ tu vi của Cao Nguyệt chậm chạp không tăng lên, chính là vì phải đồng thời tế luyện Thủy Hỏa Long Giác và Bách Linh Chiến Khải.
Ở phía bên kia, cũng là vô số thiên kiếp bao vây lấy Thạch San San. Thạch San San đã hoàn toàn hóa thân thành một đạo kiếm quang tinh thuần vô cùng, tất cả thiên kiếp vây tới đều bị đạo kiếm quang này ép ở cách xa vài trượng, không thể tiến thêm một tấc.
Theo thời gian trôi qua, thiên kiếp bên ngoài cơ thể Thạch San San càng ngày càng nhiều, trực tiếp biến thành một cái kén thiên kiếp khổng lồ, bao bọc Thạch San San ở bên trong, chỉ đợi giây phút cuối cùng phá kén thành bướm.
Thiên kiếp khủng bố trong sự kinh ngạc đến ngây người của các tu sĩ quan lễ, kéo dài ròng rã suốt một ngày một đêm, lâu hơn bất cứ ai tưởng tượng.
Đến cuối cùng, Cao Nguyệt và Bách Linh Chiến Khải trên người đồng loạt phát ra một tiếng huýt sáo vui sướng vô cùng, toàn bộ thiên kiếp xung quanh đều bị Cao Nguyệt cùng Thủy Hỏa Long Giác và Bách Linh Chiến Khải hấp thụ. Cả người lập tức như thoát thai hoán cốt, thanh lệ vô cùng.
Về phía Thạch San San, thiên kiếp đã bao bọc lấy nàng kín mít không kẽ hở. Ngay khi phía Cao Nguyệt kết thúc, bầu trời bên phía Thạch San San bỗng nhiên lóe sáng, một đạo kiếm khí rạch toang kén thiên kiếp khổng lồ, bắn thẳng lên không trung.
Tất cả thiên kiếp đang bao bọc đều bị đạo kiếm khí này chém nát, hóa thành năng lượng tinh khiết nhất, bị kiếm khí hấp thụ, rồi quay trở lại trong cơ thể Thạch San San.
Kiếp vân trên bầu trời cũng như bị kiếm khí tiêu diệt, trong nháy mắt biến mất không dấu vết, chỉ để lại hai bóng dáng mỹ nhân lơ lửng trên không trung khiến người ta nhìn vào cảm thấy cao không thể với. Sau đó hai bóng mỹ nhân lóe lên rồi biến mất.
"Tướng công, tu vi kém nhất chính là chàng đó!" Tôn Khinh Tuyết nhìn Cao Nguyệt và Thạch San San trở về Long Cung, lập tức bắt đầu tinh nghịch trêu chọc tướng công nhà mình. Kết quả lại bị Dương Thần một tay ôm vào trong lòng, đánh mạnh một cái vào mông, rồi hôn tới tấp nhiều cái mới buông ra.
Sau khi mọi người chúc mừng Cao Nguyệt và Thạch San San một phen, ánh mắt đều đổ dồn về phía Dương Thần. Các nàng đều biết, Dương Thần đã đột phá. Vậy bước tiếp theo chính là phân liệt thần thức, sau đó đệ tam nguyên thần tiến vào Sơn Hà Địa Lý Đồ đảm nhiệm khí linh.
"Đại ca, tiếp theo ta nên làm thế nào?" Dương Thần quay sang phía Lý Thừa thỉnh giáo. Những năm nay, Lý Thừa cũng đi ngược lại trạng thái bình thường là không ra ngoài bận bịu việc riêng của mình. Mọi người cũng đều hiểu là huynh ấy đang chờ đợi khoảnh khắc này của Dương Thần.
Lý Thừa không trực tiếp trả lời Dương Thần, mà là bảo Công Tôn Linh đưa tất cả mọi người vào trong Sơn Hà Địa Lý Đồ.
"Tất cả các nàng. Chỉ được nhìn, chỉ được nghe. Không được nói, không được cử động, có làm được không?" Lý Thừa trực tiếp hỏi các nữ tử bên cạnh Dương Thần.
Liên quan đến sự an nguy của tướng công, yêu cầu này thật sự quá đơn giản, các nàngphân phân gật đầu đồng ý.
"Ta nói là dù có xảy ra bất cứ chuyện gì." Thấy các nàng đồng ý quá đơn giản, Lý Thừa ngược lại không yên tâm lắm, lập tức nhấn mạnh lần nữa: "Cho dù thấy tướng công của các nàng sắp chết đến nơi, cũng không được hành động thiếu suy nghĩ, có làm được không?"
Lời của Lý Thừa khiến các nàng kinh tâm, nhưng vì tin tưởng tướng công, tin tưởng Lý Thừa đại ca, mọi người vẫn gật đầu đồng ý. Tu sĩ tu hành bản thân đã có đại hung hiểm, người ngay cả chút hiểm nguy này cũng không dám mạo hiểm thì không xứng làm tu sĩ.
"Ta sẽ bố trí một trận pháp, mượn nhờ hàng tỷ linh trí trong toàn bộ Sơn Hà Địa Lý Đồ để giúp đệ lĩnh ngộ một vài quy tắc Thiên Đạo cơ bản nhất." Sau khi dặn dò các nàng xong, Lý Thừa quay sang bắt đầu dặn dò Dương Thần: "Đệ tu hành tầng thứ sáu ở trong trận pháp. Yêu cầu chỉ có một, bất kể đệ đã trải qua chuyện gì, đệ luôn phải nhớ kỹ, rốt cuộc đệ là ai."
"Một khi đệ lạc lối, thì rất có khả năng sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa, trở thành một đồ linh lạc lối của Sơn Hà Địa Lý Đồ." Lý Thừa lặp lại sự nghiêm trọng của vấn đề một lần nữa: "Với tu vi hiện tại của đệ, khả năng thành công không cao, đệ chắc chắn vẫn muốn tiếp tục chứ?"
"Tướng công, đừng!" Vừa nghe thấy lời này của Lý Thừa, các nàng lập tức kinh hãi,phân phân lên tiếng khuyên can. Đặc biệt là Công Tôn Linh, Sơn Hà Địa Lý Đồ không trở thành thế giới độc lập cũng chẳng sao, nhưng tướng công thì không thể mất.
Bây giờ mọi người mới bắt đầu suy ngẫm, ngay cả đại năng Long tộc luyện chế ra Sơn Hà Địa Lý Đồ này, đã tiêu tốn ba vị cao thủ Long tộc làm Long Linh mà vẫn chưa luyện chế Sơn Hà Địa Lý Đồ thành một phương thế giới. Dương Thần chỉ là tu vi Nhân Tiên, lại muốn hoàn thành tráng cử như vậy, thật sự có cảm giác như châu chấu đá xe, nào có dễ dàng gì chứ?
"Nếu đệ không làm vậy, dùng đệ tam nguyên thần làm khí linh của lò luyện đan, sau này cho dù đệ ở Tiên giới, cũng có vị trí của một cao thủ." Trong lời nói của Lý Thừa mang thêm vài phần khuyên ngăn, những lời nói ra từng câu từng chữ đều đập vào tâm khảm Dương Thần: "Nhưng ngay cả khi đệ làm thế, cũng không có lợi ích gì quá lớn, chẳng qua chỉ là cả nhà đệ có thêm một nơi dung thân mà thôi, nhiều nhất cũng chỉ là làm cho pháp bảo của A Linh lợi hại hơn một chút."
"Nhưng một khi thất bại, tất cả mọi thứ đều không còn liên quan gì đến đệ nữa. Đệ sẽ trở thành một đồ linh lạc lối, hoặc là hai." Trong giọng nói của Lý Thừa tràn đầy sự dẫn dụ: "Chuyện này không phải là không làm không được, đệ chắc chắn vẫn muốn làm vậy sao?"
Các nàng nghe đến đây đã hoàn toàn không tán thành, chưa nói đến khả năng thành công cao thấp, mấu chốt là được mất hoàn toàn không tỷ lệ thuận, tướng công làm như vậy căn bản là không đáng. Cuộc sống bây giờ đã rất tốt, không ai muốn nhìn thấy tướng công mạo hiểm, đặc biệt là Công Tôn Linh, càng không muốn vì một món pháp bảo cỏn con của mình mà để tướng công rơi vào tình cảnh như vậy.
Lý Thừa cũng không ngăn cản sự khuyên can của các nàng, chỉ lặng lẽ chờ đợi Dương Thần đưa ra quyết định.
Đối mặt với ánh mắt khuyên can và lời nói của thê thiếp thị nữ nhà mình, trong lòng Dương Thần cũng không khỏi do dự.