Trảm tiên

Lượt đọc: 946 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 364
Quả nhiên là một khối (Hạ)

❊ ❊ ❊

Nơi đây có mỏ Cửu U Ma Thiết khổng lồ, cũng có vô số hầm mỏ, các hầm mỏ này không cái nào giống cái nào, có nơi có tới rất nhiều tầng. Những địa điểm mà Diệp Chấn Hùng nhắc tới, chính là mấy nơi có ít nhất bảy tầng hầm mỏ.

Càng đi xuống phía dưới lòng đất, Canh Kim chi khí càng đậm đặc, bởi vì các loại tài nguyên kim loại ở đây cũng được phân bố vô cùng dày đặc. Nếu chỉ là như vậy thì cũng chẳng đáng để Dương Thần phải chú ý, thế nhưng, mấy hầm mỏ mà Diệp Chấn Hùng kể lại đều là những hầm mỏ có lịch sử hàng vạn năm.

Có vài hầm mỏ vì Canh Kim chi khí quá mức nồng đậm, ngoài một số tu sĩ thuộc tính Kim có thể đi vào ra, những người khác đều không dám tùy tiện tiến vào trong. Thậm chí có một hai cái hầm mỏ đã sớm ngừng khai thác, bởi vì ngay cả người thuộc tính Kim cũng không dám tùy ý đi xuống.

Những nơi này đều đáng để Dương Thần cẩn thận dò xét. Có bài học từ vụ việc hồ Giáp Mộc linh dịch lần trước, Dương Thần cũng hiểu rằng, khi linh lực nồng đậm đến một mức độ nhất định, thì bản thân nó cũng có thể giết người.

Sau khi nắm rõ những tin tức này, Dương Thần không ở lại đây nữa, nơi này vẫn nên dành lại cho Diệp Chấn Hùng bế quan chữa thương.

Khi hai người rời khỏi nơi Diệp Chấn Hùng chữa thương, Phương Hoa phu nhân đã không biết trốn đi nơi nào. Dương Thần cũng vui vẻ vì không có ai quấy rầy, quang minh chính đại đi tìm Canh Kim chân nguyên.

Trải qua cảnh tượng Phương Hoa phu nhân làm nô tỳ trong thành trước đó, người ở khu vực khai thác mỏ này chẳng mấy ai là không biết Dương Thần. Bất kể là ai nhìn thấy lâu thuyền của Công Tôn Linh, hoặc là cung kính chào hỏi, hoặc là từ xa né tránh, cũng đỡ cho hai người không ít phiền phức.

Việc thăm dò hầm mỏ, đương nhiên Dương Thần đi cùng Công Tôn Linh. Sau lần cải trang thành cơ thiếp của Dương Thần này, sự thân mật giữa Công Tôn Linh và Dương Thần lại càng hơn xưa, bất kể có người hay không, Công Tôn Linh đều thích Dương Thần ôm nàng mà bay đi.

Nơi này là địa bàn của Ma môn, đương nhiên sẽ không có ai lấy quy tắc của Đạo học ra để khiển trách cách làm này của Công Tôn Linh. Dương Thần cũng vui vẻ chiều theo ý thích của Công Tôn Linh, lần nào cũng càng thêm thân mật với nàng, thỉnh thoảng lại vài câu đùa giỡn, lời nói ngọt ngào, dỗ dành cho Công Tôn Linh cười không ngớt, nụ cười trên suốt dọc đường đi chưa bao giờ tắt.

Hầm mỏ gần nhất cách đó không xa, nhưng đã không còn ai khai thác. Dương Thần và Công Tôn Linh không gặp phải bất kỳ sự ngăn cản nào, dễ dàng tiến vào trong hầm mỏ.

Đúng như Diệp Chấn Hùng đã nói, nơi này có nhiều tầng hầm mỏ, sau khi đi vào từng tầng một, mỗi khi xuống một tầng, Canh Kim chi khí lại càng đậm đặc thêm một chút. Đến tầng hầm mỏ cuối cùng, gần như tràn ngập Canh Kim chi khí nồng đậm.

Đã sớm chuẩn bị sẵn pháp bảo Canh Kim, Dương Thần còn chưa kịp dùng đến thì đã dễ dàng xuống được tầng đáy. Điều khiến Dương Thần thất vọng là, Canh Kim chi khí ở đây quả thực nồng đậm, nhưng lại không phải là hơi thở của Canh Kim chân nguyên.

Ngược lại, Sơn Hà Địa Lý Đồ của Công Tôn Linh lại có vài thay đổi bất thường. Trong quá trình tôi luyện bản mệnh pháp bảo, thông thường không thể tùy tiện sử dụng, một khi đã sử dụng thì e rằng sẽ đổ sông đổ biển.

Thế nhưng Sơn Hà Địa Lý Đồ lại tự phát bắt đầu hấp thụ Canh Kim chi khí nồng đậm ở nơi đây, từng sợi, từng sợi Canh Kim chi khí nhanh chóng ngưng tụ thành những dòng suối nhỏ, chảy vào trong Sơn Hà Địa Lý Đồ, cũng không biết là nó được lưu trữ như thế nào trong đó.

Đây lại là một niềm vui bất ngờ, Công Tôn Linh rất nhanh đã nhận ra sự thay đổi của Sơn Hà Địa Lý Đồ, dường như sau khi hấp thụ Canh Kim chi khí nồng đậm, những luồng khí này trực tiếp chui vào dưới tầng đất của Sơn Hà Địa Lý Đồ, cũng hoàn toàn phù hợp với quy luật Thổ sinh Kim.

Công Tôn Linh vui vẻ, Dương Thần cũng càng vui hơn, bây giờ dù không vì tìm kiếm Canh Kim chân nguyên, Dương Thần cũng muốn đi hết những nơi này một lượt.

Liên tiếp đi qua mấy hầm mỏ mà Diệp Chấn Hùng đã kể, lần nào cũng là hy vọng đi tới, thất vọng trở về. Canh Kim chi khí quả thực rất nồng đậm, nhưng vẫn chưa phải là Canh Kim chân nguyên.

Ngược lại, Sơn Hà Địa Lý Đồ của Công Tôn Linh lại hấp thụ được không ít Canh Kim chi khí, theo lời Công Tôn Linh thì hình vẽ địa lý đã trở nên ngưng thực hơn vài phần.

Có vài hầm mỏ vẫn có Ma tu đang tu hành bên trong. Tuy nhiên, giữa các Ma tu hiếm có sự tin tưởng tuyệt đối, đa số đều là nhân lúc đào khoáng mà tiện đường dùng pháp bảo nào đó hấp thụ đủ Canh Kim chi khí, sau đó mới tới một nơi an toàn luyện chế số Canh Kim chi khí này thành đan dược hoặc gián tiếp hấp thụ, hiếm có người nào tu hành trong hầm mỏ thời gian dài.

Cũng có người sẽ trực tiếp bán số Canh Kim chi khí này, Dương Thần từng thấy kiểu mua bán này trong phường thị ở thành nhỏ. Lúc đó không biết nguồn gốc của số Canh Kim chi khí này, giờ thấy những cảnh này, cũng đã hiểu rõ là chuyện thế nào.

Tuy nhiên, có Sơn Hà Địa Lý Đồ của Công Tôn Linh, hiệu suất hấp thụ Canh Kim chi khí không phải là mạnh bình thường, thậm chí còn khiến pháp bảo của người khác không hấp thụ được chút Canh Kim chi khí nào.

Những kẻ đang hấp thụ Canh Kim chi khí kia, sau khi nhìn thấy Dương Thần và Công Tôn Linh, cũng không dám nói gì nhiều, chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo, ngoan ngoãn nhường lại hầm mỏ.

Cũng may Dương Thần và Công Tôn Linh mỗi hầm mỏ chỉ vào một lần, đợi sau khi họ rời đi một hai ngày, hầm mỏ tự nhiên sẽ lại khôi phục việc rò rỉ Canh Kim chi khí, cũng không đến nỗi khiến những người kia không thể hấp thụ được nữa.

Cho đến khi chạy hết tất cả các hầm mỏ mà Diệp Chấn Hùng chỉ dẫn, Dương Thần mới chán nản chọn cách bỏ cuộc. Không có hầm mỏ nào có hơi thở là Canh Kim chân nguyên, tất cả đều chỉ là Canh Kim chi khí thông thường, ngoài việc làm lợi cho Sơn Hà Địa Lý Đồ ra thì không có chút giúp ích nào cho Dương Thần.

Không phải là bất kỳ cái nào trong số những hầm mỏ này, Dương Thần tạm thời cũng không nghĩ ra rốt cuộc Canh Kim chân nguyên mà Lý Trường Canh để lại nằm ở nơi nào. Đúng lúc đang nản lòng, Công Tôn Linh đột nhiên như phát hiện ra điều gì đó, kỳ lạ nói: "Dương Thần, huynh nhìn những hầm mỏ này xem, nếu nối lại với nhau, dường như là một vòng tròn đấy!"

Sơn Hà Địa Lý Đồ sẽ ghi lại địa hình những nơi Công Tôn Linh đã đi qua, vì vậy Công Tôn Linh rất dễ dàng nhìn ra sự phân bố của những hầm mỏ này trên Sơn Hà Địa Lý Đồ.

Công Tôn Linh vừa nói như vậy, Dương Thần lập tức thấy hứng thú, sau khi ngẫm nghĩ một hồi, đột nhiên hỏi: "Nếu những hầm mỏ này nối lại là một vòng tròn, vậy bên trong vòng tròn là cái gì?"

Tâm trí đắm chìm trong Sơn Hà Địa Lý Đồ, rất nhanh Công Tôn Linh đã trả lời: "Bên trong vòng tròn, chính là mấy ngọn núi liền nhau đó!"

Nói xong những lời này, Công Tôn Linh tiếp tục để tâm thần chìm vào trong bản đồ xem một lát, rồi lại lên tiếng: "Là năm ngọn núi liền nhau, lần lượt từ năm hướng hội tụ lại một chỗ, nơi hội tụ, chính là tâm của vòng tròn." Do dự một chút, nàng lại nói: "Hình như..."

"Hình như gì?" Dương Thần vội vàng hỏi.

"Hình như năm ngọn núi này là một khối nguyên vẹn." Công Tôn Linh cuối cùng cũng thu tâm thần lại từ trong Sơn Hà Địa Lý Đồ, trả lời rất chắc chắn.

"Năm hướng, hợp làm một?" Dương Thần đưa tay kéo Công Tôn Linh, ôm nàng vào lòng, bay vút lên không trung, chẳng mấy chốc đã tới phía trên năm ngọn núi mà Công Tôn Linh đã nói.

Cúi đầu nhìn dãy núi được phân bố rất quy củ hướng về năm phía, Dương Thần thả thần thức ra, một lát sau lộ ra nụ cười nói: "Quả nhiên là một khối!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:716
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.