Dương Thần hiện tại rất muốn đưa cho Thái Thiên Môn một nguồn tài nguyên mật địa, chính là nguồn tài nguyên trong mật địa mà phân thân ý thức hạ giới truyền về, nhưng tuyệt đối không phải là đưa cho riêng Thái Thiên Môn độc chiếm.
Không có đối thủ cạnh tranh, vậy chẳng phải giống hệt như Thái Thiên Môn kiếp trước sao? Tuy có tổn thất một ít nhân thủ, nhưng lại nhận được lợi ích khổng lồ? Dương Thần làm sao có thể để loại lợi ích này cho Thái Thiên Môn hưởng trọn?
Đối thủ nhất định phải tìm cho Thái Thiên Môn, nhưng lợi ích thì chưa chắc đã cho Thái Thiên Môn. Ở những điểm mấu chốt cuối cùng, Dương Thần có thể để Thanh Vân Tông và Bích Dao Tiên Đảo đạt được lợi ích, mà khiến cho Thái Thiên Môn "dã tràng xe cát biển đông". Ký ức do tàn thức kia để lại, dường như có mấy điểm mấu chốt, hoàn toàn có thể tận dụng.
Vấn đề hiện tại là, phía Thái Thiên Môn thì dễ đối phó, bởi vì đó dù sao cũng là mật địa thật, nhưng phía Thanh Vân Tông và Bích Dao Tiên Đảo lại cần phải giải thích rất phiền phức.
Một là làm sao để hai đại tông môn tin rằng mật địa này không phải là cái bẫy hư cấu. Hai là, không thể để hai đại tông môn hiểu lầm rằng mình đang khơi mào xung đột trực tiếp giữa bọn họ. Thứ ba, Dương Thần hy vọng dùng cơ hội này cho Lữ tông chủ và Đạm Đài đảo chủ một cơ hội thanh lọc tông môn, cũng không muốn khiến các nàng hiểu lầm mình đang gián tiếp gây hại đến lợi ích của hai đại tông môn.
Sự lo lắng của Dương Thần không phải là không có cơ sở, mật địa dù cho là thật, nhưng hai đại tông môn cũng sẽ nghi ngờ nguồn tin của hắn, cũng như dụng ý tại sao không nói thẳng cho họ mà lại muốn họ cạnh tranh với Thái Thiên Môn.
Vấn đề rất đau đầu, Dương Thần cũng phải vắt hết óc suy nghĩ, muốn tìm ra một cách có thể giải quyết được những vấn đề này.
Sau khi từ bên ngoài trở về, Dương Thần không hề đi ra ngoài nữa. Một mặt, Dương Thần muốn những kẻ Thái Thiên Môn kia hết hy vọng, phải lấy ra thứ thật sự. Mặt khác, Dương Thần cũng thực sự dự định ngưng đan hết tất cả linh lực rồi mới đi ra ngoài.
Trong số linh lực còn lại, Ất Mộc linh lực, Tân Kim linh lực, Kỷ Thổ linh lực vẫn chưa ngưng đan. Chỉ cần thêm một loại ngưng đan nữa, Dương Thần là có thể hoàn thành kết đan toàn bộ Âm Ngũ Hành.
Trong ba loại linh lực này, Ất Mộc linh lực coi như là nổi bật nhất. So với hai loại linh lực bình thường là Tân Kim và Kỷ Thổ, Ất Mộc linh lực là sau khi Dương Thần hấp thụ linh lực của Huyết Yêu Đằng mới tăng lên, tuy không mạnh mẽ bằng bản nguyên linh lực như Ất Mộc chân nguyên, nhưng cũng là loại linh lực mạnh mẽ hiếm thấy, dùng nó để đột phá rõ ràng là thích hợp nhất.
Ất Mộc linh lực đã đạt đến đỉnh phong Trúc Cơ, chỉ thiếu một bước cuối cùng là có thể bước vào cảnh giới Ngưng Đan. Đối với Dương Thần mà nói, điều này cần một khoảng thời gian tĩnh tâm tu luyện, không cần quá dài, nhưng cũng không thể quá ngắn.
Không có nơi nào bế quan thích hợp hơn động phủ trên núi Thanh Khung. Dương Thần bế quan tu hành, Cao Nguyệt và Công Tôn Linh cũng tự nhiên tiến vào trong động phủ, một mặt là rèn luyện bản thân, mặt khác lại có thể ở bên cạnh Dương Thần thêm một khoảng thời gian.
Tu hành không có năm tháng, thời gian Cao Nguyệt, Công Tôn Linh ở bên cạnh Dương Thần không phải là dài, nên vô cùng trân trọng. Dương Thần cũng rất trân trọng cơ hội như vậy, mỗi khi tu hành xong, luôn cùng hai nàng chuyện trò trên trời dưới biển.
Có lúc tán gẫu chuyện tu hành, có lúc trò chuyện về luyện khí hoặc trận pháp, phần lớn thời gian là đủ loại kiến thức kinh nghiệm, phong tục tập quán. Mà tay nghề của Công Tôn Linh gần đây tăng mạnh, luôn có thể chuẩn bị những món ngon miệng, khiến cả ba cùng nhau đánh chén no nê.
Dương Thần vẫn luôn tin rằng, khổ tu không phải là cách hiệu quả nhất, có đôi khi, kết hợp làm việc và nghỉ ngơi mới là đạo tu hành thực thụ, các loại phương thức đều nên thử qua.
Đơn thuần theo đuổi sức mạnh, đó là biểu hiện của tẩu hỏa nhập ma, phải biết rằng, những đại nhân vật trên Thiên Đình kia, vẫn luôn là ba ngày một tiệc nhỏ, năm ngày một tiệc lớn, cũng chẳng thấy tu vi của họ hoang phế đi chút nào. Trong số những người đó, người kém nhất cũng là Đại La Kim Tiên.
Mọi thứ đều đang diễn ra theo kế hoạch của Dương Thần, một cách có trình tự. Tu vi đang dần dần đạt đến cực hạn, chờ đợi khoảnh khắc đột phá đó, còn bên ngoài cũng vì thái độ của Dương Thần mà đang thay đổi.
Dương Thần không hứng thú với phần thưởng giải mã văn tự thượng cổ kia, Thái Thiên Môn đứng sau tán tu buộc phải thay đổi sách lược một lần nữa. Đôi khi sự việc là như vậy, một khi bên này tỏ ra không quá tích cực, đối phương ngược lại sẽ trở nên tích cực.
Mấy cao tầng của Thái Thiên Môn, hiện tại đang cân nhắc, làm sao để Dương Thần giúp họ giải mã nội dung trên chìa khóa mật địa. Cầm một chiếc chìa khóa mật địa trong tay mà chỉ có thể thèm khát nguồn tài nguyên khổng lồ đó trong tưởng tượng, thực tế lại không có cách nào, đây chính là sự lúng túng hiện tại của Thái Thiên Môn.
"Đường đường chính chính dùng hình thức hợp tác tông môn để thử xem, có lẽ có thể hiệu quả." Thủ đoạn nhỏ không dụ dỗ được Dương Thần, cuối cùng có người đề xuất phương thức như thế này: "Cho Thuần Dương Cung chút lợi ích nhỏ, để một đệ tử của họ giúp giải mã một chút đồ vật, nghĩ rằng Thuần Dương Cung chắc cũng không đến nỗi từ chối chứ?"
"Lần trước Minh trưởng lão và Mao đường chủ đi Thuần Dương Cung, rất là không vui vẻ gì, muốn Thuần Dương Cung giúp đỡ, cũng không phải là chuyện dễ dàng." Ngay lập tức có trưởng lão đưa ra ý kiến trái chiều. Chuyện nhắm vào Thuần Dương Cung lần trước, tổn thất hơn mười thanh bổn mạng phi kiếm khiến Thái Thiên Môn suýt chút nữa trở thành trò cười, cách không lâu, vậy mà muốn hợp tác với Thuần Dương Cung, đương nhiên có người phản đối.
Hiện tại là Thái Thiên Môn đang cầu người, đương nhiên thái độ phải thay đổi. Người phản đối cũng không bày tỏ quá rõ ràng, chỉ nói là không dễ hợp tác mà thôi, nhưng mọi người đều hiểu ý của hắn.
Thái Thiên Môn là lãnh tụ Đạo môn, chẳng lẽ lại phải đi làm mặt cười với Thuần Dương Cung? So với cái gọi là thái độ của Thuần Dương Cung, đây mới là lý do thực sự để phản đối. Đã quen ở trên cao nhìn xuống, sinh sát trong tay, giờ lại phải thay đổi để có thái độ hạ mình, đó mới là điều khó chịu nhất.
"Đại cục làm trọng!" Thời khắc mấu chốt, vẫn là môn chủ có thể nắm bắt phương hướng. Một câu đại cục làm trọng đã chặn đứng mọi lý do không cam tâm tình nguyện.
"Đợi chuyện làm xong, nhất định phải băm vằm tiểu súc sinh kia thành vạn mảnh!" Môn chủ đã nói vậy, mọi người cũng không tiếp tục kiên trì, nhưng trong lòng ai dường như đều có cùng một suy nghĩ.
Dương Thần đã không còn chỉ là một thiên tài tu hành mới nổi có khả năng đe dọa đến Thái Thiên Môn, mà đã trở thành kẻ địch đã giết chết sáu vị Nguyên Anh lão tổ của Thái Thiên Môn, bất kể sáu vị Nguyên Anh lão tổ chết như thế nào, dù sao cũng không thoát khỏi liên quan với Dương Thần.
Tiếp theo cần thảo luận chính là dùng cái giá như thế nào để lay động Thuần Dương Cung, so với tổn thất về mặt thể diện, thì bỏ ra một chút vật chất lại có vẻ chẳng đáng là bao. Ít nhất là trong lòng tất cả những người đang thảo luận tại hiện trường, đều nghĩ như vậy.