Mao Khải nói vậy đương nhiên là có căn cứ. Chỉ cần Ngưng Thần Đan có tác dụng, có thể khiến Lý Lực Hanh liên lạc được với tiền bối ở Linh giới, tự nhiên đến lúc đó cần đan phương có đan phương, cần công pháp có công pháp, ai còn quan tâm tới một Thuần Dương Cung nho nhỏ nữa?
Hiện giờ không thể động vào Thuần Dương Cung, chủ yếu là vì Dương Thần. Đến lúc đó không còn kiêng dè này nữa, một trận càn quét phá hủy Thuần Dương Cung, lúc ấy cho dù là Bích Dao Tiên Đảo hay Thanh Vân Tông, lẽ nào lại liều mạng với Thái Thiên Môn sao? Chưa biết chừng khi đó hai đại tông môn kia đã đạt được đủ Vấn Tâm Đan rồi, đâu còn quan tâm tới Dương Thần nữa.
Nghĩ đến đây, Mao Khải chợt nảy ra một vấn đề. Vì Dương Thần sẵn lòng nhượng lại đan phương Ngưng Thần Đan, vậy thì đan phương Vấn Tâm Đan, liệu Dương Thần có sẵn lòng nhượng lại không?
Liên tưởng đến chuyện Đoạt Thiên Đan trước đây, Dương Thần từng nói sẵn lòng nhượng lại đan phương, chỉ là lúc đó mọi người cảm thấy giá cả quá cao, ai cũng không nỡ mà thôi. Giờ đây mình đã dùng một loại hỏa chủng thất phẩm đổi được đan phương Ngưng Thần Đan, vậy thì liệu Vấn Tâm Đan có đổi được không?
Vấn đề này vừa hiện lên trong đầu, liền không thể nào dập tắt được nữa, cứ không ngừng suy nghĩ về khả năng này. Lúc này, Mao Khải lại có chút hối hận, sớm biết thế này, đã không để Hồ trưởng lão ở phía sau kích động Dương Thần, còn muốn gieo tâm ma cho hắn, đáng lẽ nên hỏi cho rõ chuyện này trước.
Không được, chuyện Dương Thần sẵn lòng bán đan phương, hiện giờ chắc chưa có tông môn nào khác biết. Lần này nhất định phải nhanh chóng mang đan phương Ngưng Thần Đan về, sau đó báo cáo chuyện này với Lý môn chủ. Nếu có thể giành được đan phương Vấn Tâm Đan và Đoạt Thiên Đan, sau này chẳng phải không cần phải nhìn sắc mặt Dương Thần nữa sao?
Xoay qua xoay lại cũng chỉ là hỏa chủng thất phẩm mà thôi, trong mật địa của Thái Thiên Môn vẫn còn ít nhất ba loại hỏa chủng thất phẩm, đủ để mua lại hết mấy loại đan phương mà Dương Thần hiện đang tự hào. Hỏa chủng thất phẩm cũng không phải hỏa chủng bình thường, dù có muốn hủy đi, cao thủ Đại Thừa kỳ bình thường cũng không có năng lực này, coi như là gửi tạm chỗ hắn, đến lúc cần tự nhiên sẽ thu hồi về.
Càng nghĩ Mao Khải càng đắc ý, lần trước vì mình do dự thiếu quyết đoán nên mới bỏ lỡ cơ hội, bị môn chủ và mấy vị hạch tâm trưởng lão mắng cho một trận. Lần này cuối cùng đã tìm được cách lập công chuộc tội, hơn nữa còn là đại công lao đối với tông môn. Không được, nhất định phải nhanh chóng trở về, bàn bạc chuyện này với môn chủ và các trưởng lão, nếu không gió thanh vừa truyền ra ngoài, nhất định sẽ khiến các tông môn khác cũng nghe tiếng mà kéo tới.
Dương Thần tiễn đám người Thái Thiên Môn đi, tâm tư liền không còn đặt trên người họ nữa. Dù sao cái cục diện đó cũng cần tới mấy chục năm, không vội nhất thời. Chuyện hôn sự của mình cũng phải bốn năm sau mới diễn ra, Dương Thần cũng không cần vội vàng, nhưng có một chuyện, lại đã gần kề trước mắt, không thể không coi trọng.
Sơn Hà Địa Lý Đồ của Công Tôn Linh, sau khi thu vào ba vị cao thủ Đại Thừa kỳ cộng thêm hơn trăm vị Nguyên Anh cao thủ, rốt cuộc đã đến lúc sắp luyện chế hoàn thành.
Việc tôi luyện bản mệnh pháp bảo, tùy thuộc vào tu vi cao thấp của mỗi người mà bàn. Thông thường mà nói, Nguyên Anh lão tổ cần tôi luyện mấy chục năm, Kim Đan tông sư cần thời gian lâu hơn, cả trăm năm thậm chí vài trăm năm đều có khả năng. Đương nhiên, thời gian tôi luyện càng lâu, sự ăn ý giữa pháp bảo và chủ nhân càng cao, điểm này là không thể nghi ngờ.
Ngay cả Dương Thần, tôi luyện đao đã gần được một trăm năm mươi năm trở lên, nhưng tự cảm thấy vẫn chưa tới lúc hoàn thành. Trong dự tính của Dương Thần, thời gian Kim Đan kỳ chính là để dành toàn bộ cho việc tôi luyện bản mệnh pháp bảo.
Đương nhiên, tình huống của Dương Thần có chút ngoại lệ, bản mệnh pháp bảo ngoài đao ra, Đại Âm Dương Ngũ Hành phi kiếm đều phải tôi luyện, các phi kiếm khác thì làm phụ trợ. Thời gian tiêu hao ngắn hơn, cũng có thể lấy ra sử dụng bất cứ lúc nào, điểm này là điều mà bất cứ ai khác cũng không làm được.
Người khác nhau thì tình huống khác nhau. Dương Thần là tình huống như vậy, còn Cao Nguyệt thì lại là tình huống khác. Bổn mệnh phi kiếm tuy vẫn chưa thành hình, nhưng trong quá trình được linh lực và thần thức của Cao Nguyệt thấm nhuần suốt tháng năm, cũng tương đương với việc thực hiện tôi luyện bản mệnh pháp bảo. Dù sao quá trình luyện khí sư tự mình luyện chế pháp bảo, cũng là một quá trình tôi luyện không thể xem nhẹ.
Không phải ai cũng là luyện khí sư, cho nên pháp bảo của đa số mọi người đều là do người khác luyện chế. Khi tôi luyện bản mệnh pháp bảo, có một phần lớn tiêu hao là để xóa đi ấn ký của luyện khí sư nguyên bản trên pháp bảo.
Tình huống của Công Tôn Linh là đặc biệt nhất, trên Sơn Hà Địa Lý Đồ sớm đã không còn hơi thở của chủ nhân, đặc biệt là sau khi trải qua sự tẩy rửa của Hiếu Thiên, hoàn toàn là một pháp bảo thuần túy, vừa cầm vào tay là có thể đánh dấu ấn ký của chính mình.
Hơn nữa đặc tính của Sơn Hà Địa Lý Đồ quyết định Công Tôn Linh nhất định sẽ tốn ít thời gian tôi luyện hơn mọi người, nhưng lại có thể đạt được hiệu quả tốt hơn. Không còn cách nào khác, dù là Dương Thần, nếu có thêm ba vị Đại Thừa kỳ và hơn trăm Nguyên Anh giúp mình tôi luyện pháp bảo, cũng có thể rất nhanh chóng.
Nhưng điều này không có nghĩa là Công Tôn Linh có thể rất nhẹ nhàng hoàn thành công việc tôi luyện. Đúng là quá trình tôi luyện có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian, nhưng ở bước cuối cùng của việc tôi luyện, vẫn cần Công Tôn Linh tập trung tinh thần, mới có thể hoàn thành.
Trên đời không có việc gì là hoàn mỹ, tình huống của Công Tôn Linh cũng vậy. Dù rằng có nhiều cao thủ giúp tiết kiệm thời gian tôi luyện, nhưng cũng khiến cho linh lực tôi luyện Sơn Hà Địa Lý Đồ không được thuần túy, mặc dù người chủ đạo vẫn là Công Tôn Linh, nhưng dù sao vẫn có một chút tạp chất.
Bước cuối cùng, chính là phải triệt để lọc qua linh lực của những kẻ giúp đỡ kia một lần, để Sơn Hà Địa Lý Đồ hoàn toàn trở thành bản mệnh pháp bảo của Công Tôn Linh.
Nếu đổi thành Công Tôn Linh của kiếp trước, quá trình này tuyệt đối sẽ vô cùng gian nan, thậm chí cần tiêu tốn thời gian không ít hơn quá trình tôi luyện để hoàn thành. Nhưng hiện giờ có sự giúp đỡ của Dương Thần, mọi thứ đều đã đơn giản hơn nhiều.
Mỗi một cao thủ luyện khí, nếu có cơ hội, đều sẽ không bỏ lỡ bữa tiệc lớn khi Sơn Hà Địa Lý Đồ tôi luyện hoàn thành. Trước mặt Công Tôn Linh hiện giờ có Dương Thần, Cao Nguyệt, cùng sư tổ Vương Vĩnh đang dõi theo. Đồng thời, sư phụ của Công Tôn Linh, cùng sư tổ Cao Thế Ngôn, cũng đều ở một bên, đệ tử nhà mình, dù sao cũng phải quan tâm.
Thần thức đã là Nguyên Anh đỉnh phong, khả năng điều khiển linh lực bản thân của Công Tôn Linh, tuyệt đối đã được coi là nằm trong hàng ngũ đỉnh tiêm thế gian này. Ngoài các cao thủ Đại Thừa kỳ ra, thì chính là cảnh giới này.
Chuyện của phu nhân nhà mình, Dương Thần rất để tâm, không chỉ có bản nguyên Mậu Thổ linh lực giúp tu hành, mà về mặt ngoại lực, còn có nguyên liệu tốt nhất trong việc tịnh hóa tạp chất, Tứ Hồ San Dịch.
Cao Nguyệt và Công Tôn Linh đã thấy Tứ Hồ San Dịch rất nhiều lần, Vương Vĩnh cũng đã từng uống một chén Dương Thần hiếu kính, nhưng khi Tứ Hồ San Dịch mà Dương Thần lấy ra lần này bày trước mặt mọi người, ngay cả hai người Cao Nguyệt và Công Tôn Linh vốn đã thấy mãi thành quen, cũng phải giật bắn mình.
Dù là tu sĩ nào, bất kể tu vi cao bao nhiêu, kiến thức rộng thế nào, nhìn thấy một cái bồn tắm lớn đầy ắp Tứ Hồ San Dịch đột ngột xuất hiện trước mắt, cũng sẽ bị dọa thành như vậy.