Cúp điện thoại, cô liền nhờ dì quản lý mở cho một phòng.
Người đàn ông kia vừa vặn đi xuống, nhìn thấy Khương Tiểu ở đó thì hơi khựng lại, sau đó đứng chờ ở một bên.
Khương Tiểu mở phòng xong vừa lấy chìa khóa lên lầu, người đàn ông đó cũng theo sau mở một gian phòng.
Khương Tiểu vào phòng chưa được bao lâu đã nghe thấy tiếng mở cửa ở phòng bên cạnh, tức thì không nhịn được thầm mắng một câu.
Có cần phải bám đuôi sát sao như vậy không?
Cô đâu biết rằng, đêm đó ở trong tửu quán nhỏ tại nước Y, trong mắt Nhị gia, Mạnh Tích Niên tuyệt đối không thể nào chạy thoát trong tình huống đó, vậy mà hắn lại thật sự chạy mất.
Sau đó bọn họ đã lật tung cả vùng đó lên, gần như tra rõ tất cả khách khứa trong tửu quán nhỏ ấy, nhưng chẳng thu hoạch được gì.
Chỉ trừ người phụ nữ mà gã pha chế rượu nhắc tới.
Lúc đó gã không nhìn rõ tuổi tác người phụ nữ kia, chỉ nói nghe giọng nói chắc là còn rất trẻ.
Vì vậy, mấu chốt nằm ở chính người phụ nữ đó.
Ngay cả khi đã tìm được nhân vật mấu chốt, chuyện cô làm sao có thể mang người đi vẫn khiến hắn không tài nào hiểu nổi.
Trong tình huống bình thường là không thể nào.
Trừ phi tình huống không bình thường.
Nếu thật sự có tình huống bất thường, nghĩa là người phụ nữ này chính là kiểu người mà bọn họ vẫn luôn muốn săn đuổi, làm sao hắn không phát điên vì điều này cho được?
Cho nên, chỉ cần có một phần khả năng, hắn cũng phải lôi người phụ nữ này ra bằng được.
Chỉ việc cho người bám sát Khương Tiểu thì tính là gì.
Chuyện này cũng xứng đáng.
Khương Tiểu biết đối phương dù thế nào cũng sẽ không từ bỏ, nhất định sẽ bám lấy mình, nên dứt khoát cũng không nghĩ đến chuyện chạy trốn hay ẩn nấp nữa.
Chỉ cần không phải đích thân Nhị gia kia tới giám sát mình, tim cô cũng sẽ không căng thẳng như vậy, cũng sẽ không liên tục cảm thấy cảm giác nguy cơ nặng nề đè nặng trong lòng.
Sau khi thả lỏng, cô lấy quần áo từ trong hành lý ra đi tắm rửa, rồi lên giường đi ngủ.
Túi thơm tự làm tạm thời kia cô cũng luôn đặt bên người.
Dày vò lâu như vậy, cô cũng thực sự vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, vốn tưởng sẽ không ngủ được, kết quả hôm sau tỉnh dậy mới phát hiện đã là tám giờ sáng.
Ngẫm nghĩ một hồi cô mới nhớ ra, trong túi thơm có một loại hoa giúp an thần, mà loại hoa này đã từng được trồng trong không gian, nên hiệu quả mạnh hơn rất nhiều.
Sau khi thức dậy, việc đầu tiên cô nghĩ tới chính là hôm nay dù thế nào cũng phải cản trở về.
Đây là ngày kết hôn của cô mà, Mạnh Ác Bá chờ cô chắc là sắp điên rồi.
Nếu hôm nay cô không cản về kịp, người đàn ông kia có khi có thể tháo rời xương cốt cô ra mất.
Khương Tiểu lập tức dọn dẹp một chút rồi xách hành lý xuống lầu. Trước khi ra cửa, cô cẩn thận ngửi thử, trong phòng toàn là mùi hương hoa thoang thoảng, kể cả trên người cô bây giờ cũng vậy.
Chắc là không còn loại mùi hương cơ thể kia nữa.
Cô vừa xuống lầu làm thủ tục trả phòng, người đàn ông kia cũng theo xuống.
Trong lòng Khương Tiểu lại thót một cái, không lẽ hôm nay vẫn phải bám theo cô cả ngày?
Nếu đối phương cứ bám theo mình, vậy hôm nay dù thế nào cô cũng không thể gặp Mạnh Tích Niên.
Điểm đau khổ nhất là cô không thể bỏ người này.
Vì người bình thường căn bản không có cách nào bỏ người khác, nếu cô bỏ đối phương, chẳng phải chứng tỏ cô không bình thường sao?
Đối phương sẽ càng dốc sức điều tra cô hơn.
Thế nhưng nếu cô không vứt bỏ người ta, thì làm sao sống sót qua ngày hôm nay?
Nghĩ tới đây, Khương Tiểu thậm chí có ý định muốn giết người.
Nhưng cô cũng chỉ có thể giả vờ không chú ý tới người đàn ông kia, đi ra ngoài một đoạn đường mới đón được một chiếc xe, vừa lên xe liền báo địa chỉ Đại học An Khánh.
Học viện Mỹ thuật cô không thể đến.
Phố Lưu Ly cũng không thể đến.
Vương Dịch bên kia không thể đến.
Nhà họ Mạnh cũng không thể đến.
Nếu nơi nào cũng không thể đến, cô chỉ còn cách tới Đại học An Khánh.