Cơ thể dù tốt đến đâu cũng có lúc thấy mệt mỏi.
Tiếp theo còn cần đến cô, nên cô sẽ không cố quá sức.
"Vậy thì em không khách sáo với anh nữa."
"Anh là anh trai em, em còn khách sáo với anh làm gì?" Thành Thành mỉm cười nói.
"Được, anh, vậy tối nay anh vất vả một chút, trông chừng bố. Khi nào bố tỉnh thì bảo bố uống thuốc, em đều để ở chỗ đó rồi, còn một bình trong túi này nữa, anh cũng có thể uống."
Khương Tiểu cũng để lại cho Thành Thành một bình, uống xong tinh thần sẽ tốt hơn.
"Ừ, biết rồi, về đi."
Mạnh Tích Niên nhìn anh ta một cái, rồi nắm lấy tay Khương Tiểu, "Đi thôi."
Hai người bước ra khỏi bệnh viện, gió lạnh thổi qua khiến Khương Tiểu rùng mình một cái.
"Lạnh à?"
"Cũng thường thôi."
Khương Tiểu nhìn anh, chỉ cảm thấy bóng lưng của Mạnh Ác Bá dưới ánh đèn đường đẹp đến mức khiến người ta rung động không thôi, đường nét khuôn mặt rõ ràng mà tuấn tú, quá đỗi mê người.
"Sao thế, nhìn ngẩn người ra rồi à?" Mạnh Tích Niên chú ý tới ánh mắt cô, không nhịn được khẽ cười thành tiếng.
Khương Tiểu nói: "Tích Niên, cảm ơn anh, còn nữa, xin lỗi anh."
Cảm ơn anh vì đã bao dung tất cả mọi chuyện của cô, cũng có thể đứng ở góc độ của cô mà suy nghĩ cho cô, bất kể lúc nào cũng đặt cô lên hàng đầu, mà chính anh lại sẵn lòng lùi bước hết lần này đến lần khác.
Mạnh Tích Niên đứng lại, xoay người đối diện với cô, đưa tay xoa xoa tóc cô, nói: "Anh đã nói với em thế nào? Đừng nói cảm ơn với anh, cũng không cần nói xin lỗi với anh, nếu cứ nói mãi thì anh phải nói với em bao nhiêu lần nữa đây?"
Những việc cô làm cho anh, cô đã cứu anh bao nhiêu lần, đâu phải chỉ một hai câu cảm ơn là có thể đền đáp được?
Cho nên giữa bọn họ vĩnh viễn không cần phải tính toán những điều này.
Khương Tiểu ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, "Nhưng ngoài câu này ra, em thật sự không biết nên nói gì nữa."
Hôn lễ mà anh đã chờ đợi lâu đến vậy.
Hôm nay vì quá lo lắng cho A Lục nên cô cũng không chăm sóc được cho anh nhiều, bây giờ chỉ còn lại hai người bọn họ, cô mới sực nhớ ra mà khẽ xót xa trong lòng.
Mạnh Tích Niên nói: "Em có thể nói..." Anh nhìn cô, cúi đầu xuống, nói bên tai cô: "Em thích anh, em yêu anh."
Mặt Khương Tiểu nóng bừng lên, hơi thở của anh phả vào tai khiến tai cô cũng nóng ran.
"Bây giờ nói hay đợi về nhà mới nói?" Mạnh Tích Niên lại truy hỏi thêm một câu.
"Ai đời lại đuổi theo người ta để bắt nói chuyện này chứ?" Khương Tiểu đẩy anh ra, nhẹ nhàng chạy về phía trước.
Khóe miệng Mạnh Tích Niên nhếch lên, đuổi theo cô.
"Có muốn thi chạy không, xem ai chạy nhanh hơn?"
"Được thôi!"
Khương Tiểu lập tức nhận lời.
Dưới ánh đèn đường, hai người bắt đầu chạy.
Chẳng bao lâu sau, Mạnh Tích Niên đã chạy lên phía trước.
Chân dài đúng là có lợi thế này, Khương Tiểu quả thực vẫn chưa theo kịp anh.
Nhà đã sắp đến nơi rồi, đã nhìn thấy con hẻm nơi bọn họ ở.
Mạnh Tích Niên đứng lại, xoay người đợi cô.
Anh nhìn thấy trong đêm tối, dưới ánh đèn đường, Khương Tiểu bước chân nhẹ nhàng chạy về phía anh, mái tóc dài bay bay, bộ đồ đỏ tôn lên vẻ đẹp của cô như một nàng tiên nhỏ vậy.
Đẹp vô cùng.
Cô cứ như vậy chạy về phía anh, như thể muốn chạy thẳng vào trong tim anh vậy.
Khương Tiểu chạy đến trước mặt anh, dừng lại, đôi mắt lấp lánh như sao, cô nhìn anh nói: "Mạnh Tích Niên, em yêu anh!"
Câu này cô nói rõ ràng vô cùng, kiên định vô cùng.
Mạnh Tích Niên vẫn luôn biết giọng cô rất hay, thế nhưng, khi nói câu này là lúc nghe hay nhất.
Cô cứ thế nói ra, khiến anh trở tay không kịp.
Anh vốn tưởng cô sẽ ngại không dám nói.
Ai mà ngờ cô không những nói, mà còn nói to đến vậy.
Giống như trên bầu trời trên đỉnh đầu anh đột nhiên nở rộ những chùm pháo hoa rực rỡ.