Không được.
Giang Tiêu gần như không nhịn được mà muốn nói ra sự thật ngay lúc này.
Tại sao vào ngày cưới của chính mình, cô lại cứ phải nghe về chuyện của Trần Châu chứ?
Cô hoàn toàn không muốn nghe.
Thế nhưng, chính vì hôm nay là ngày cô kết hôn nên cô mới phải nhẫn nhịn, càng không nên bóc trần sự thật vào lúc này.
Nếu không thì thật sự, nước mắt của Cát Lục Đào có thể cuốn trôi hết hỷ khí trong ngày cưới của cô mất.
Giang Tiêu thở dài trong lòng, nhìn về phía Từ Lâm Giang.
Vừa rồi Khương Tùng Hải nghe lời vợ mình nói vẫn thấy có chút đạo lý, cho nên cũng không ngăn cản bà.
Cuối cùng vẫn là Từ Lâm Giang thấu hiểu cảm nhận của Giang Tiêu, lập tức chen lời nói: "Tiểu Tiểu, cháu đi ăn chút gì lót dạ trước đi, chú sợ lát nữa cháu không còn thời gian mà ăn đâu. Với lại, hôm nay cháu đừng uống rượu, chẳng phải Trần Ấn bọn họ muốn giúp cháu cản rượu sao? Cháu nhớ bảo bọn họ cứ đi cản rượu đi, biết chưa?"
Vừa nói, chú ấy vừa kéo Giang Tiêu ra chỗ khác.
Rời khỏi bên cạnh Cát Lục Đào, Giang Tiêu mới thở phào một hơi dài.
"Biểu dượng, cảm ơn chú."
Giang Tiêu nói.
Nếu không phải Từ Lâm Giang hiểu ý cô mà kéo cô ra, cô sợ là mình sẽ không nhịn nổi mà lật mặt mất.
Thế nhưng Cát Lục Đào cả đời đều như vậy, không phải cô không biết.
Hơn nữa, Cát Lục Đào hoàn toàn không biết sự thật, bà có thể nói gì chứ?
Vào ngày cháu ngoại kết hôn lại nhớ đến con gái ruột, dường như cũng không phải là chuyện khó hiểu lắm.
Nếu gặp người có tấm lòng rộng mở, có lẽ đã thấu hiểu và tha thứ cho bà rồi.
Nhưng ai bảo Giang Tiêu cô lại là kẻ hẹp hòi cơ chứ?
Cô chính là không thể hiểu nổi cũng không muốn tha thứ, chỉ đành nhẫn nhịn trước mà thôi.
"Ngoại cháu cũng chỉ đến thế, những chuyện bà không nghĩ tới, cháu cũng đừng trách bà." Từ Lâm Giang nói.
Trong lòng chú ấy lại cảm thấy hơi quái lạ, cứ thấy chỗ nào đó không đúng lắm.
Bởi vì sau khi Giang Lục thiếu tới, ông hoàn toàn không nhắc gì đến Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào.
Hơn nữa, thái độ cũng như thể xem họ là người dưng.
Cho dù ông không thích Trần Châu, nhưng đây là ông bà ngoại ruột của Giang Tiêu, nể mặt Giang Tiêu, với cách đối nhân xử thế của Lục thiếu, một người ôn hòa như vậy, lẽ ra cũng nên làm chút thủ tục xã giao với hai ông bà này chứ?
Thế mà không có.
Lục thiếu thật sự nhìn họ hoàn toàn giống như nhìn người dưng vậy.
Giang Tiêu lúc nãy gặp Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào cũng hoàn toàn không nhắc với họ chuyện Giang lão thái gia và Giang Lục thiếu đã tới.
Cảm giác đó, nói thế nào nhỉ... cứ như là cô cũng thấy hai bên này hoàn toàn không có quan hệ gì, cho nên chẳng ai cần để ý tới ai, căn bản không cần thiết phải hàn huyên vậy.
Vì thế chú ấy cảm thấy có chút kỳ lạ.
Nhưng đây chỉ là cảm nhận của chú ấy mà thôi, chú cũng không suy nghĩ sâu xa.
"Cháu biết ạ."
Giang Tiêu cũng không biết nói gì, chỉ đành nói một câu như thế.
Cô nghe lời Từ Lâm Giang đi ăn chút đồ lót dạ. Tuy nhiên, muốn lót dạ với cô cũng dễ, chỉ cần uống thêm chút nước linh tuyền tinh khiết là được.
Vốn cô tưởng thời gian chờ đợi sẽ trôi qua rất chậm, nhưng không ngờ rằng khi cô cảm thấy mình còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, thì đã nghe thấy bên ngoài có tiếng huyên náo, sau đó Vương Dịch chạy vào nói: "Mạnh thiếu tướng nhà các cậu tới rồi."
"Nhanh vậy sao?" Giang Tiêu buột miệng nói.
Vương Dịch phì cười.
"Tớ còn tưởng cậu đang mong chờ đến mức không đợi được để anh ấy tới đón rồi chứ, sao giờ lại có vẻ bịn rịn không nỡ rời thế này?"
Giang Tiêu lườm cô một cái.
Cô có chỗ nào là mong chờ không đợi được cơ chứ?
Ở đây cũng là nhà của cô mà, dù sao tối họ vẫn phải quay về nơi này thôi.