Giang Lục thiếu im lặng lắng nghe.
"Cho nên ta đã từng nói với con, lão tam có chút Phật tính."
"Thế còn Thất thúc công thì sao?"
"Lão Thất à," Giang lão thái gia nói: "Nó thì trái ngược với lão tam. Lão tam quanh năm suốt tháng ở nhà, còn lão Thất thì quanh năm chẳng thấy mặt mũi đâu, không phải ở bến tàu thì cũng là ra biển. Thường xuyên gọi nó về đón Trung thu, ăn bữa cơm tất niên, nó cũng chẳng chịu về."
"Thất thúc công không thích ở nhà đến vậy sao?"
"Ta cũng từng hỏi nó rồi, nó bảo nó chỉ thích biển, một ngày không nhìn thấy biển là trong lòng lại khó chịu, chỉ thích lênh đênh trên biển."
"Mỗi lần chú ấy ra biển, bên cạnh chắc đều có người chứ ạ?"
"Đương nhiên là có, một chiếc thuyền ít nhất cũng phải có bảy tám người."
"Con sẽ cho người đi điều tra những kẻ đó."
"Được, cứ điều tra đi. Bây giờ bất kể là ai, nhìn thấy khả nghi hay không, đều điều tra hết."
"Còn nữa, Tiểu Tiểu không thể ở lại đây được nữa, con phải nghĩ cách đưa con bé đến Kinh thành," Giang Lục thiếu nói: "Bây giờ con không thể rời đi theo được, ông nội, ông đi cùng với con bé đi."
"Ta cũng đi sao?"
Giang lão thái gia có chút ngẩn người.
Ông vốn tưởng rằng lúc này Giang Lục thiếu một mình ở nhà phải đối mặt với bao nhiêu chuyện, ông phải ở lại giúp đỡ cháu mới đúng.
Giang Lục thiếu gật đầu: "Đúng vậy, ông cũng rời đi cùng đi, nếu không lát nữa những kẻ đó sẽ hết đợt này đến đợt khác tới cầu xin ông đó."
Những người nhà họ Giang này chắc chắn sẽ không cam tâm dọn đi, họ không có tình nghĩa gì để nói với cậu, nhưng nhất định sẽ tới làm phiền lão thái gia. Để ông rời đi, thứ nhất là tránh được những chuyện phiền lòng này, thứ hai cũng là lo có kẻ bán thảm kể khổ xưa cũ khiến lão thái gia mềm lòng.
Lão thái gia rời đi, cậu sẽ cứng rắn tới cùng, đối đầu với họ đến tận cùng.
Giang lão thái gia cũng hiểu ra điểm này, liền thở dài một tiếng rồi gật đầu.
"Được, vậy con sắp xếp đi, ta đi cùng là được."
Việc Giang Tiêu muốn rời đi lại không dễ sắp xếp đến thế, hiện tại tất cả mọi người nhà họ Giang, họ đều không thể mạo hiểm tin tưởng.
Mà tin tức Giang Lục thiếu hạ lệnh yêu cầu người nhà họ Giang dọn ra ngoài đã được lan truyền ngay từ buổi chiều, chưa đến một buổi chiều đã truyền khắp cả Châu.
Tin tức này lập tức khiến toàn bộ người ở Châu bùng nổ.
Đây thật sự là tin tức chấn động và chuyện bát quái lớn thứ hai kể từ sau khi Giang Lục thiếu mất tích hai mươi năm rồi trở lại nhà họ Giang.
Trong một thời gian ngắn, tất cả các tòa soạn báo ở Châu đều cử người xuất động, muốn tới phỏng vấn tin tức lớn này.
Quyết định này của Giang Lục thiếu cũng gây ra vô số lời đồn đoán.
Bên ngoài nhà họ Giang, từ sáng tới tối, lúc nào cũng có phóng viên vây quanh canh giữ.
Nhưng họ cũng nhanh chóng phát hiện ra, nhà họ Giang hôm nay được canh phòng nghiêm ngặt hơn bất cứ thời điểm nào, cả nhà họ Giang tỏa ra một bầu không khí khiến người ta cảm thấy nặng nề trong lòng.
Rất nhiều người đều đang đoán xem nhà họ Giang rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Vì sao Lục thiếu lại đưa ra quyết định như vậy.
Mà lúc này, Lư Tuấn Hữu đang ở nhà khách nhận được một phong thư ném từ ngoài cửa sổ vào.
Là bọc cùng một viên đá ném vỡ cửa sổ rồi quăng vào.
Hắn mở mẩu giấy kia ra, nhìn một cái, sắc mặt lập tức thay đổi, rất nhanh đã thu dọn đồ đạc, xách theo chiếc va li nhỏ rời khỏi Châu.
Mà hắn vừa rời đi, lập tức có mấy người lặng lẽ bám theo sau.
Thủ đoạn lần này của Giang Lục thiếu mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.
Khi Lư Tuấn Hữu vừa rời khỏi phạm vi của Châu, mấy người kia lập tức xông lên, dưới họng súng và lưỡi dao, Lư Tuấn Hữu hoàn toàn không dám phản kháng.
Nhưng ngay cả khi hắn lập tức giơ hai tay lên, một kẻ bịt mặt vẫn không chút khoan nhượng nhắm vào chân hắn nổ một phát súng.
"Đoàng" một tiếng, Lư Tuấn Hữu quỳ rạp xuống, mồ hôi lạnh lập tức túa ra.