Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 13207 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3503
Không Ai Được Phép Lơ Là

❊ ❊ ❊

Thế nhưng hiện tại gặp phải chuyện Giang Tiêu xảy ra vấn đề, mọi thứ đều là ẩn số, cho nên trong lòng Lưu quân trưởng cũng rất lo lắng.

“Đồng chí, cậu xuống đi, tôi phải chịu trách nhiệm với chuyến bay này, hơn nữa tôi đâu có biết kỹ thuật lái máy bay của cậu rốt cuộc ra sao, sao tôi có thể để cậu lái chứ?”

“Tôi lái được.”

“Lái được không có nghĩa là lái giỏi! Lái được cũng không có nghĩa là kinh nghiệm phong phú, nếu chẳng may gặp phải tình huống đặc biệt nào đó, cậu xử lý không được thì tính sao? Đây không phải chuyện đùa đâu, cậu cũng phải chịu trách nhiệm với toàn bộ nhân viên trên máy bay đấy!”

Thanh niên đang mặc trang phục phi công kia đang nói với Đinh Hải Cảnh, “Hơn nữa, tôi ngửi thấy trên người anh có một mùi thuốc, có phải anh đang bị thương không? Vạn nhất vết thương tái phát ảnh hưởng tới việc lái thì sao?”

“Mạnh thiếu tướng, vị này là phi công của chúng tôi, tên là Triệu Mãnh, tôi thấy cậu ấy nói cũng không sai đâu,” Lưu quân trưởng nói: “Cứ để Triệu Mãnh lái đi, nếu tiểu Đinh đồng chí không yên tâm thì có thể làm phó lái.”

“Đúng, anh có thể làm phó lái!” Triệu Mãnh kêu lên.

“Tôi lái là được.” Đinh Hải Cảnh liếc nhìn hắn một cái, nói: “Yên tâm, kỹ thuật lái máy bay của tôi chắc chắn không thua kém cậu.”

“Này, tôi nói anh người này sao lại thế chứ? Quân trưởng, ông xem chuyện này phải làm sao?” Triệu Mãnh nhìn về phía Lưu quân trưởng.

“Lão Đinh,” Mạnh Tích Niên nhìn về phía Đinh Hải Cảnh, lớn tiếng gọi: “Cậu làm được không? Một mình?”

“Được, tôi làm được, một mình, không cần phó lái.”

Đinh Hải Cảnh nói một cách đanh thép.

“Thế này không được, không được!” Triệu Mãnh lập tức lớn tiếng kêu lên, “Thế này đi, tôi làm phó lái! Nếu tôi thấy anh lái được, tôi sẽ không nói câu nào, chỉ ngồi bên cạnh thôi! Được chưa?”

“Đúng đúng đúng, tôi thấy thế này là thỏa đáng nhất, cứ để Triệu Mãnh ngồi phó lái đi, lòng chúng ta cũng an tâm hơn chút. Nếu tiểu Đinh đồng chí không có vấn đề gì, thì có Triệu Mãnh ở bên cạnh cũng chẳng ảnh hưởng gì cả.”

Lưu quân trưởng vội vàng nói.

Con gái ông cũng ở trên máy bay, ông không muốn mạo hiểm.

Đinh Hải Cảnh chỉ là một vệ sĩ, tuy nói là biết sửa máy bay, biết kiểm tra máy bay, nhưng ai biết kỹ thuật bay lội ra sao?

Ông sao dám giao tính mạng của con gái vào tay một người mà ông căn bản không dám chắc là đối phương rốt cuộc có biết lái hay không.

Điểm này, Lưu quân trưởng vẫn rất kiên trì.

“Cứ để Triệu Mãnh lên đi.”

Mạnh Tích Niên nhìn Triệu Mãnh một cái, lại nhìn Đinh Hải Cảnh, gật đầu.

“Vậy thì để cậu ấy làm phó lái.” Nói xong, anh bế Giang Tiêu cũng lên máy bay.

“Cẩn thận một chút, sau khi đến nơi, nhớ gọi điện thoại cho tôi!” Thành Thành hét lớn về phía bóng lưng anh.

Mạnh Tích Niên khựng lại, “Biết rồi.”

Thành Thành nhìn anh bế Giang Tiêu rời đi, trong lòng cũng bắt đầu lo lắng.

Triệu Mãnh cũng leo lên khoang lái.

Máy bay, vững vàng cất cánh.

Lưu quân trưởng nhìn máy bay bay lên bầu trời, không khỏi thở dài một tiếng, “Được đấy, chàng trai tiểu Đinh này xem ra không đơn giản.”

Người bên cạnh Giang Tiêu đều không đơn giản mà.

Những người này cam tâm tình nguyện làm vệ sĩ cho cô, chứng tỏ bản thân Giang Tiêu cũng là người có năng lực và sức hút rất lớn.

Xem ra, bệnh đau đầu của con gái ông lần này có lẽ thật sự có hy vọng chữa khỏi rồi?

Thành Thành ừ một tiếng, một tay đặt lên khẩu súng bên hông, vuốt ve.

Hiện tại, anh phải trở về bên cạnh nghĩa phụ, phía nghĩa phụ cũng có trận chiến cần anh giúp đỡ.

Tiếp theo, không ai được phép lơ là.

“Lưu quân trưởng, lần này thực sự cảm ơn ông, có cơ hội, tôi sẽ cùng nghĩa phụ làm chủ tiệc mời ông uống vài chén, hy vọng ông nể mặt.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3513
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.