Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 8308 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 354
Tìm Anh Rể

❊ ❊ ❊

Nhà họ Khương trọng nam khinh nữ nghiêm trọng, Khương Tiểu không phải hôm nay mới biết. Đối với Khương Thái Kiều, cô cũng có vài phần đồng tình, thế nhưng, thật sự không tới lượt cô phải quản.

Hơn nữa, chuyện thế này cô quản làm sao được? Đi nói sao? Nhà họ Khương có ai nghe lời cô chứ?

"Thái Kiều, chuyện này chị không giúp được em. Em ở nhà làm việc, chẳng lẽ chị lại chạy sang nhà em giúp em được? Chị mà dám vác mặt tới đó, bà nội em với chú hai em sẽ xé xác chị ra mất."

"Chị Tiểu, em biết chị không thể tới nhà em," Khương Thái Kiều vội vàng nói: "Em nghe nói, anh rể rất lợi hại, rất có bản lĩnh, lại còn rất giàu có phải không?"

Con bé vừa khóc xong, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe, nhưng ánh nhìn lại rất sáng, như thể đang phát quang, ôm đầy kỳ vọng nhìn Khương Tiểu.

Nghe con bé gọi "anh rể" thuận miệng và tự nhiên quá mức, khiến Khương Tiểu thấy hết đợt này đến đợt khác không thoải mái.

"Là ai nói cho em biết?"

Ai nói cho nó biết Mạnh Tích Niên rất lợi hại, rất giàu có chứ?

Cô mới vừa có một vị hôn phu mà còn chưa biết có tính là thật hay không, đã có người thân tìm tới tận cửa bắt anh giúp đỡ rồi? Lại còn là một con nhóc chưa đầy mười tuổi?

Khương Tiểu cứ thấy buồn cười một cách hoang đường.

Khương Thái Kiều bị cô hỏi vậy, ánh mắt hơi né tránh, "Thì... thì, người trong thôn đều nói thế! Tại hôm đó em không có ở nhà, không thì em cũng muốn xem mặt anh rể."

"Ồ? Vậy em muốn anh ấy giúp em thế nào?"

"Có thể... bảo anh rể về nói bà nội em một tiếng không?"

"Bảo anh ấy nói bà nội em? Nói cái gì?"

"Bà nội em trước kia luôn đánh chửi chị, bây giờ bà không dám đánh chửi chị nữa, chẳng lẽ không phải vì anh rể đã dạy bảo bà sao?"

"Em tưởng bà nội em nghe lời... anh rể em đấy à?"

"Chắc chắn là vậy! Chị Tiểu, bao giờ anh rể mới về? Hay chị gửi điện báo cho anh ấy đi được không? Em nghe người ta nói, gửi điện báo nhanh lắm, gửi xong là anh rể sẽ tới ngay."

Nghe người ta nói, nghe người ta nói, con bé này nghe được nhiều chuyện thật đấy.

Khương Tiểu lắc đầu, "Em vừa nói không sai, anh ấy là bộ đội, kỷ luật quân đội rất nghiêm minh, không thể tùy tiện ra ngoài. Hơn nữa," cô chớp mắt, nói: "Nói cho em một bí mật này, bà nội em không dám đánh chửi chị nữa, không phải vì anh rể em đâu, mà vì chị đánh bà đến sợ đấy!"

Nói đến đây, tim cô bỗng đập thịch một cái, hơi nheo mắt nhìn Khương Thái Kiều.

Ngày cô đánh Hà Lai Đệ, sau khi Hà Lai Đệ về nhà chắc chắn sẽ nói với Khương Tùng Đào, người nhà họ Khương không thể nào không biết chuyện Hà Lai Đệ bị cô đánh.

Vậy thì, Khương Thái Kiều lẽ nào lại không biết? Tại sao còn nói là Hà Lai Đệ sợ Mạnh Tích Niên?

Mục đích thực sự của con nhóc này e là vẫn chưa nói ra nhỉ?

Thế nên, lòng cô cũng hơi lạnh đi.

Gia giáo nhà họ Khương, thực sự có thể "tre xấu măng tốt" được sao?

Khương Thái Kiều nhất thời càng thêm vẻ rụt rè, nhìn cô, đáng thương tội nghiệp, lí nhí nói: "Chị Tiểu, sao chị đột nhiên đánh đấm giỏi thế? Trước kia chị yếu lắm mà."

Câu hỏi này...

Khương Tiểu cười, đáp: "Trước kia chị giả vờ đấy, trước kia là không dám đánh bà nội em thôi, nhưng ai bảo bà cứ gây sự hết lần này đến lần khác với chị? Chị không nhịn nữa."

"Thật ạ? Nhưng mà, chị Tiểu trước kia gầy lắm, gần bằng em, sao lại có sức được? Còn nữa, bây giờ chị trông đẹp thế này, có phải nhà chị ngày nào cũng được ăn thịt không? Ông chú và bà thím cứ hay đi trấn, có phải đi làm buôn bán gì không ạ?"

"Thái Kiều, em hỏi nhiều thế làm gì? Thôi, về đi, kẻo lát nữa bà nội em không thấy em lại lo lắng. Nếu em sợ bị đòn thì tránh xa chú hai em ra, ông ta muốn đánh thì em cứ chạy, bây giờ ông ta không đuổi kịp em đâu." Khương Tiểu dặn dò vài câu rồi tiễn con bé ra ngoài.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:306
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.