Khương Tùng Đào đập mạnh vào cửa, Khương Tùng Hải và Hà Lai Đệ lại không kìm được mà rùng mình một cái.
Khương Tiểu đứng một bên, mím chặt môi không nói lời nào.
Nhìn thấy dáng vẻ của cô, Khương Tùng Hải hít sâu một hơi, đi về phía cửa lớn, rồi bảo Khương Tiểu: "Tiểu Tiểu, con qua bên cạnh bà ngoại đi."
Hà Lai Đệ vốn dĩ luôn vô lý gây sự, hơn nữa hơi tí là dùng bạo lực, cho nên Khương Tùng Hải cảm thấy việc Khương Tiểu bị ép buộc phải dùng bạo lực đáp trả cũng là chuyện chẳng còn cách nào khác.
Nhưng nếu là đối với Khương Tùng Đào, con bé không thể nào lại chẳng nói chẳng rằng xông lên đánh người được nữa?
Ít nhất, Khương Tùng Đào chưa từng đánh nó, nếu nó còn ra tay nữa, thì thực sự là quá khó nói lý, đến lúc làm ầm ĩ lên, e rằng cả người trong thôn cũng sẽ chẳng ai đứng về phía họ.
Cho nên Khương Tùng Hải cảm thấy mình thực sự nên chắn phía trước mặt họ.
Ông không tiện ra tay với chị dâu, thì nói lý với anh cả chắc là được rồi chứ?
Khương Tiểu nghe vậy liền ngoan ngoãn đi đến bên cạnh Cát Lục Đào. Cát Lục Đào lập tức ôm lấy vai cô, thấp giọng bảo: "Tiểu Tiểu đừng sợ."
"Bà ngoại, con không sợ."
Khương Tiểu nhìn ông ngoại mở cửa sân.
Khương Tùng Đào chắp tay sau lưng bước vào. Vừa bước vào, ông ta còn chưa nhìn thấy Hà Lai Đệ đang nằm trên đất, chỉ không vui lườm Khương Tùng Hải một cái, trực tiếp trầm giọng nói: "A Hải, chú làm chuyện này quá không ra gì, chẳng khác nào giẫm mặt anh xuống đất! Chắc giờ chú cũng nghe lọt tai những lời thím chú nói rồi chứ? Dù thế nào đi nữa, bức tường này phải dỡ! Dỡ xong đống gạch này cũng đừng lãng phí, sau nhà ta vẫn còn một mảnh đất, cũng là đất thổ cư cha để lại năm xưa, anh nghĩ cứ dùng chỗ gạch này xây thêm một gian nhà cấp bốn là vừa đẹp, gạch không đủ thì chú lại đi mua thêm."
Khương Tùng Hải không ngờ ông ta lại còn muốn dỡ tường, hơn nữa ngay cả việc gạch dỡ ra dùng vào việc gì cũng đã tính toán xong xuôi, nhất thời sững sờ.
"Anh cả, nhà chúng ta giờ chẳng phải đủ chỗ ở rồi sao? Còn xây nhà làm gì nữa?"
Khương Tùng Đào trừng mắt nhìn ông, nói: "Chú thì đủ rồi, vốn dĩ không có con trai, lại còn dư ra một gian! Nhà anh còn một đứa chưa lập gia đình đấy! Gian phòng hiện tại của Dược Quần nhỏ quá, dù gì nó cũng là sinh viên ưu tú đang học ở thành phố, tuy nói sau này có thể sẽ phát triển ở thành phố, nhưng trong nhà bắt buộc phải có một gian phòng để dành cho nó! Xây thêm một gian to hơn ở sau nhà, rồi mua thêm mấy bao xi măng trát lại, anh thấy thế là được."
Khương Tiểu suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Đùa kiểu gì vậy?
Số gạch xây tường sân nhà cô, đừng nói là cô không chịu dỡ ra, cho dù cô có chịu, thì cũng chẳng thấm tháp vào đâu để xây thêm một gian nhà! Khương Tùng Đào nói nghe hay thật, chỗ thiếu lại bắt họ đi mua thêm?
Dỡ tường nhà cô, còn bắt nhà cô bỏ tiền mua gạch?
Xây nhà cho Khương Dược Quần?
Thật đúng là coi họ là kẻ ngốc để đào mỏ mà!
Thật dám mở miệng!
Tay Cát Lục Đào ôm Khương Tiểu cũng không kìm được mà siết chặt lại. Những năm qua, họ đều đã quen với việc bị đối xử bất công, bị chèn ép.
Thế nhưng quá đáng đến mức độ này, thì thật sự là hiếm thấy!
Sắc mặt Khương Tùng Hải cũng không khá hơn, giọng điệu không tự chủ được mà trầm xuống: "Anh cả, số gạch và xi măng này là em mua, không chỉ tốn tiền, còn thuê người, nợ ân tình người ta, đang yên đang lành, giờ anh bắt em dỡ ra?"
Quan trọng là, ông vất vả lắm mới quyết tâm xây tường lên, kết quả chưa được một ngày đã dỡ thì người hàng xóm sẽ nhìn ông thế nào? Vậy đúng là nhục nhã chết mất.
Còn nữa, những người đến giúp xây tường sẽ nghĩ sao đây?
Khương Tùng Đào hừ một tiếng, cứng nhắc nói: "Biết rõ là sớm muộn gì cũng phải dỡ, ai bảo chú làm? Đúng là không hiểu ra sao cả!"