Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 16049 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Muốn Đi Thu Mua Nhân Sâm

❊ ❊ ❊

Giang Tiêu nhận được ánh mắt của Đinh Hải Cảnh, lập tức tiếp lời.

"Bác ơi, ở đây có bán những loại dược liệu như nhân sâm, linh chi, tuyết liên không ạ?"

Tim Đinh Hải Cảnh đập thịch một cái.

Cô nương à, em có chút tâm nhãn được không? Đi xuống nông thôn để thu mua những dược liệu quý giá như vậy? Người ta không coi em là kẻ ngốc mới lạ ấy!

Anh chưa kịp mở lời, Giang Tiêu đã cúi đầu, có chút ngại ngùng nói: "Nhà chúng cháu điều kiện không tốt, nhưng bác sĩ lại nói cơ thể cần dùng những dược liệu tốt này để bồi bổ, trong bệnh viện và hiệu thuốc thì bọn cháu không mua nổi, nghe nói bên thôn Thảo Biên có dược liệu, nên muốn đi thử vận may, xem có mua được... loại giá rẻ không."

Cô vừa dứt lời, trái tim đang treo lơ lửng của Đinh Hải Cảnh liền hạ xuống.

Quả nhiên, bác đánh xe bò chỉ cười hì hì nhìn cô một cái: "Chắc là người nhà các cháu sức khỏe không tốt nhỉ? Xem ra cũng không phải bệnh gì nặng, theo ý bác, thuốc tốt gì cũng không bằng ăn uống đầy đủ, ăn nhiều rau ăn nhiều thịt... Cơ mà thời buổi này, muốn ăn uống tử tế cũng chẳng dễ dàng gì. Các cháu muốn đi vào thôn thu mua ít dược liệu bồi bổ cơ thể khác thì có lẽ còn có, chứ như nhân sâm, linh chi thì khó lắm."

"Không sao ạ, nếu thu mua được thì đương nhiên là tốt nhất, không mua được thì bọn cháu xem có gì tốt khác không, dù sao cũng đã ra ngoài rồi." Đinh Hải Cảnh tiếp lời.

Bác đánh xe không nghi ngờ gì thêm, còn suy nghĩ giúp họ, mấy hộ thợ săn gan dạ kia trước đây cũng từng vào rừng sâu, biết đâu họ đào được nhân sâm rồi tự giữ làm của riêng? Biết đâu thật sự có người cất giấu.

Thôn Thảo Biên của họ nằm ngay dưới chân núi Lạc Bảo, ngọn núi Lạc Bảo này đúng là núi báu, nhỡ đâu thật sự có người giấu một ít sâm nhỏ hay gì đó, thì cũng là tạo hóa của hai anh em này.

Chờ bác đánh xe hút xong điếu thuốc, vốn tưởng không còn ai đến nữa, đang hơi thất vọng nói với Đinh Hải Cảnh và Giang Tiêu rằng phải xuất phát thôi, thì ở đầu ngõ phía trước, có ba người vội vã chạy tới, người còn chưa đến nơi đã cất tiếng gọi lớn.

"Xe bò chờ chút! Chúng tôi muốn đi xe bò!"

Bác đánh xe thấy lại có thêm ba vị khách nữa, đương nhiên vui mừng đến híp cả mắt.

Giang Tiêu liếc nhìn ba người kia một cái, rồi lại hạ thấp vành mũ cỏ xuống. Cùng lúc đó, Đinh Hải Cảnh ngồi xuống cạnh cô.

Hai người họ ngồi một bên, ba người kia sau khi tới nơi thì đánh giá họ vài cái rồi ngồi sang bên đối diện. Chiếc xe bò này chỉ là một con bò già kéo khung xe hai bánh, trên có một tấm ván gỗ lớn, hai bên kê cao hai hàng làm chỗ ngồi, một chuyến đại khái chỉ chở được bảy tám người.

Bác đánh xe ngồi nghiêng trên tấm ván gần mông bò nhất, vung chiếc roi nhỏ, trông có vẻ khá là nhàn nhã.

Giang Tiêu và Đinh Hải Cảnh có thể coi là ngồi cùng bên với bác, Giang Tiêu ở giữa, phía ngoài là Đinh Hải Cảnh, lại còn quay lưng về phía ba người kia, nên đối phương cũng khó mà nhìn rõ dáng vẻ của cô.

Thế nhưng người ngồi như họ khá ít, đa số đều quay lưng ra ngoài mà ngồi, chân còn có thể đặt trên ván xe.

Nhưng nếu người hai bên đều ngồi như vậy thì coi như là đối mặt với nhau, khoảng cách cũng gần, Giang Tiêu khi nhìn thấy xe bò đã nghĩ đến vấn đề này rồi, tất nhiên là ngồi nghiêng để hai chân đung đưa bên ngoài sẽ thoải mái hơn. Cô có thể cảm nhận được ánh mắt của ba người kia vẫn luôn dán chặt trên lưng mình.

Hai người này, cô vừa liếc nhìn đã nhận ra, vẻ ngoài không có gì đặc biệt, cũng giống như người thường xuyên đi lại bên ngoài, trên tay có vết chai dày, kẽ móng tay đen kịt, hẳn là cũng hay làm việc nặng nhọc. Thế nhưng đối phương làm nghề gì thì nhất thời không rõ. Tuy nhiên thấy bác đánh xe cũng không quen biết họ, chắc không phải người thôn Thảo Biên.

"Này, tôi nói này, hai người các người không thể xoay người lại mà ngồi sao?"

Giang Tiêu nhướng mày, đây là đang nói chuyện với bọn họ sao?

[Dịch từ bản vi] ChuongId:4568
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.