Nếu nói những "vật thí nghiệm" bị ép buộc, bị lừa gạt này đều đáng chết, vậy ai biết được kiếp trước, Đinh Hải Cảnh khi bị giam cầm có từng bị ép buộc mà sử dụng cảm giác của mình để làm chuyện sai trái cho viện nghiên cứu hay không?
Chẳng lẽ như vậy thì không thể tha thứ được sao?
Đinh Hải Cảnh nhíu mày, Giang Tiêu nói như vậy khiến anh có một cảm giác kỳ lạ, giống như bản thân đã từng có cảm giác tương tự.
"Chuyện này, anh không chỉ cần thương lượng kỹ với Lục thiếu, mà còn phải tìm cơ hội nói chuyện với Mạnh thiếu tướng, đợi họ đều đồng ý rồi anh hãy quyết định."
Anh chỉ có thể nói như vậy.
Chỉ để mình cô đưa ra quyết định này, anh không thể yên tâm nổi, nhưng nếu Mạnh Tích Niên và Giang Lục thiếu đều đồng ý thì anh cũng đồng ý.
Giang Tiêu gật đầu.
"Đương nhiên là em sẽ nói với bọn họ rồi."
Lúc này, có vệ sĩ vội vàng chạy tới, nói với cô: "Tiểu thư Giang, Lục thiếu mời cô đến thư phòng của ngài ấy ngay lập tức."
Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?
Giang Tiêu lập tức chạy về phía sân của Lục thiếu, đồng thời không quên ném lại một câu: "Lão Đinh, anh đi chậm thôi, không được chạy theo em! Cẩn thận vết thương của anh đấy!"
Đinh Hải Cảnh khựng lại, hãm phanh cái thân hình theo bản năng đang định chạy theo cô.
Nếu cô không nói, chắc anh đã lao đi thật rồi.
Thế nhưng người phụ nữ này đúng là rất chu đáo, vào lúc này mà vẫn không quên vết thương của anh.
Trong mắt Đinh Hải Cảnh dâng lên ý cười, chậm rãi đi về phía đó.
Chậm thì chậm vậy.
Nếu vết thương của anh lại xảy ra vấn đề, e là cô sẽ nổi trận lôi đình mất.
Anh cũng không thể cứ lãng phí thuốc của cô mãi được.
Còn về bí mật gì đó của cô, có nói với anh hay không, thì quan trọng sao?
Lục thiếu nói đúng, cho dù là tin tưởng anh, cũng có thể có những bí mật không muốn nói cho anh biết, dù sao anh cũng không phải là Mạnh Tích Niên.
Chuyện này cũng không thể trách cô được.
Giang Tiêu xông vào thư phòng của Lục thiếu, liền thấy Nhạc Dương đang đứng trước bàn làm việc của Lục thiếu, cả người đẫm mồ hôi.
"Chú Dương, chú từ đâu tới vậy?"
Giang Tiêu giật mình.
Nhạc Dương vội vàng nói: "Tiểu thư Giang, tin tức phòng thí nghiệm ở Giang Thành bị đánh bom đã truyền tới tai Mã Hàn Sơn. Người của chúng ta vẫn luôn theo dõi lão ta, phát hiện lão ta có động thái bất thường, muốn đi theo xem lão ta định tới đâu, nhưng lại đụng phải người của Long Vương, hai bên đã giao hỏa."
"Giao hỏa sao? Ở đâu? Các chú có sao không?"
"Có vài anh em bị thương, có một người bị thương nặng đã được đưa tới bệnh viện của chúng ta rồi. Tuy nhiên, phía Long Vương cũng tổn thất hai tên, còn bắt sống được một tên mang về, chỉ là Mã Hàn Sơn đã bị người của Long Vương cứu đi rồi."
"Thôi bỏ đi, cứu đi thì cứu đi."
Thần sắc Giang Tiêu lạnh đi.
Dù sao bây giờ trong tay cô cũng đã có loại dược tề đó, đợi cô điều tra rõ ràng, đợi cô xác định được chỉ có trên người Mã Hàn Sơn mới có loại dược tề này, sớm muộn gì cô cũng sẽ tóm được lão.
Bọn người Long Vương bây giờ ngày càng lộ diện nhiều hơn, hiện tại phòng thí nghiệm lại bị Mạnh Tích Niên đánh bom, tổn thất chắc chắn không nhỏ, Long Vương ước chừng cũng sẽ không ngồi yên được nữa.
Họ càng không ngồi yên, sơ hở lộ ra sẽ càng nhiều.
Hiện tại, toàn bộ cục diện đang chậm rãi nghiêng về phía bọn họ.
Long Vương và những kẻ trong viện nghiên cứu đó, bao gồm cả Giang nhị gia, có lẽ đều là những lão già nửa thân mình đã chôn dưới đất rồi, phải xem là ai chịu đựng được ai mà thôi.
Giang Tiêu nghĩ tới đây, tâm trạng vô cùng tốt.
"Phải chữa trị thật tốt cho những người bị thương, nhớ phải bồi thường cho họ." Giang Tiêu nói.
"Vâng. Tiểu thư Giang thật là người tốt bụng, tôi sẽ chuyển lời của tiểu thư tới họ." Nhạc Dương cười lên, tỏ vẻ rất an lòng.
Lúc trước ông quả nhiên không nhìn lầm, Giang Tiêu lúc cần tàn nhẫn thì có thể tàn nhẫn, nhưng trong xương tủy cô vẫn có mặt thiện lương, không uổng công lúc trước ông cùng Thành đoàn trưởng đã dùng chút tâm tư nhỏ để kéo Giang Tiêu về, bây giờ Giang Tiêu càng ngày càng có thể giúp đỡ Lục thiếu rồi.