"Người đó tôi thấy hơi quen mắt, hình như từng xuất hiện bên cạnh Thôi đại vệ quan."
"Tên gì?"
"Lúc chặn tôi lại anh ta có tự giới thiệu, nói anh ta là Tiểu Kim bên cạnh Thôi đại vệ quan."
Tiểu Kim?
Thành Thành không có ấn tượng gì.
"Có đặc điểm gì?"
"Dáng người trung bình, chắc cao hơn tôi chừng này," Tô Nhàn làm động tác ước chừng, "Mặt vuông, nhưng ngũ quan khá bình thường, không có đặc điểm gì nổi bật, giọng thì hơi hướng vùng Giang Thành."
Thành Thành ghi nhớ những điều này, lại hỏi: "Có phải anh ta chủ động gọi cô lại không?"
"Phải, anh ta chắc là nhận ra tôi."
"Sau này gặp người như vậy, việc như vậy, thì nên cẩn thận hơn, đừng tùy tiện nhận đồ của người khác. Được rồi, đi làm việc đi." Thành Thành phất tay.
Tô Nhàn cảm thấy trong lòng có chút khó chịu, nhưng Thành Thành đã xoay người vào cửa, rõ ràng không có ý định nói chuyện tiếp với cô, cô cũng đành xoay người rời đi.
Cô vừa đi được một đoạn, liền nhìn thấy từ xa một bóng hình quen thuộc, dường như đang hỏi gì đó với Trần Khanh đang bưng quần áo.
Hạ Vũ?
Sao cô ấy lại tới đây?
Tô Nhàn suy nghĩ đầu tiên liền cảm thấy Hạ Vũ là đến tìm mình, xem cô ấy còn xách theo bao nhiêu là đồ kìa.
Vừa hay chịu chút đả kích ở chỗ Thành Thành, cô phải tìm Hạ Vũ để được an ủi mới được.
Tô Nhàn lập tức chạy về phía đó.
"A Vũ! Sao cậu lại tới đây?"
Cô vỗ nhẹ lên vai Hạ Vũ, tỏ vẻ rất vui mừng, đồng thời còn vẫy tay với Trần Khanh, "Anh đi phơi quần áo đi."
Trần Khanh thấy tâm trạng cô có vẻ khá tốt, không nhịn được mà liếc nhìn về phía ký túc xá của Thành Thành.
Chẳng lẽ Thành thiếu minh quan vừa rồi chỉ làm bộ làm tịch với anh, thực ra đối với việc Tô Nhàn giặt quần áo giúp hắn vẫn khá vui vẻ?
Nhưng mà, vị Hạ tiểu thư này rõ ràng là tới tìm Thành thiếu minh quan mà.
"Cái đó, Tô Nhàn, Hạ tiểu thư..."
Tô Nhàn ngắt lời anh, nói: "Tất nhiên là giao cho tôi rồi! A Vũ, cậu ăn cơm chưa? Tớ dẫn cậu tới nhà ăn của chúng tớ ăn cơm nhé, cậu chưa tới đó bao giờ đúng không, tớ dẫn cậu đi tham quan."
Hạ Vũ mỉm cười dịu dàng, thấy Tô Nhàn đang xắn tay áo, tóc ngắn, trên trán lấm tấm mồ hôi, cả người tỏa ra thần thái bay bổng đầy sức sống như ánh mặt trời, trong lòng có chút ngưỡng mộ.
"Tớ chưa ăn, nhưng mà, lát nữa ăn sau đi, tớ mang theo ít đồ tới đây, muốn đưa cho..."
Cô giơ chiếc túi trong tay lên.
Nghe cô nói vậy, Tô Nhàn mới biết món đồ này không phải mang tới cho mình.
Cô đưa tay hé miệng túi, hỏi: "Là thứ gì vậy? Chẳng lẽ là định đưa cho người mà lúc trước cậu đỡ dao thay ấy hả?"
Mặt Hạ Vũ hơi ửng đỏ, gật đầu rất khẽ, rất khẽ.
"Đây là quà tạ ơn."
"Quà tạ ơn?" Tô Nhàn có chút không hiểu, "Trước đó là cậu đỡ dao cho hắn, không phải là hắn nên gửi quà tạ ơn tới nhà các cậu sao? Sao lại ngược lại rồi?"
Thấy tình ý dịu dàng trong mày mắt Hạ Vũ có chút không giấu được, Tô Nhàn chợt hiểu ra, "Ồ——"
Cô kéo dài giọng, tinh nghịch nhìn Hạ Vũ, nói: "Đâu phải quà tạ ơn gì chứ? Tớ thấy rõ ràng là cậu nhớ người ta, muốn gặp người ta rồi đúng không? Cho nên mới tìm đại một cái cớ tới đây, có phải không?"
Mặt Hạ Vũ nóng bừng.
Cô lắc đầu nói: "Không phải, thật sự là quà tạ ơn mà. Vết sẹo trên mặt mẹ tớ bây giờ đỡ nhiều rồi, cao bôi đó là nhờ có hắn mới mua được, nên bố mẹ tớ đều bảo phải cảm ơn hắn cho tử tế."
Tô Nhàn trước là mừng thay cho Hạ phu nhân.
"Mặt của bác gái thực sự đỡ rồi sao? Vậy thì tốt quá rồi! Xem ra loại Thiên Kim Khư Sẹo Cao đó thực sự rất lợi hại nha."