Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 21127 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6517
Khác Hẳn Người Xưa

❊ ❊ ❊

“Trần gia gia không nhớ rõ lắm sao?” Giang Tiêu hỏi: “Những lời ông đã nói với chúng cháu trong hai ngày nay.”

“Không nhớ rõ lắm, chỉ cảm thấy trong đầu khá rối loạn.” Trần Bảo Tham lại uống thêm vài ngụm nước.

Nước lọc ở chỗ Giang Tiêu uống đặc biệt ngon.

“Cụ thể là ông đã nói những gì?” Trần Bảo Tham nhìn Giang Tiêu, nói: “Việc này có phải liên quan đến loại thuốc ông thử ở Tiểu Nam Thành không?”

Quả nhiên, thuốc của Giang Tiêu rất hiệu nghiệm.

Hiện tại Trần Bảo Tham đã gần như khôi phục bình thường, cũng trực tiếp tìm ra mấu chốt vấn đề.

“Chắc là vậy.” Giang Tiêu nói: “Hai ngày nay, Trần gia gia hoàn toàn mất đi nhiệt huyết sống...”

“Ý cháu là ông một lòng muốn tìm cái chết?” Trần Bảo Tham bị chấn động.

Giang Tiêu gật đầu.

Trần Bảo Tham nhìn sang Giang Lục thiếu, Giang Lục thiếu tự nhiên cũng gật đầu.

“Quả thật là vậy. Trần đại phu cảm thấy mọi thứ đều vô vị, tâm trạng u uất chán nản, khác hẳn người xưa.”

Trần Bảo Tham lắc đầu thở dài.

“Haizz. Tuy ta tuổi đã cao, nhưng vẫn thích trà ngon món ngon, thích nghe chút tiểu khúc, thích y thuật dược liệu, thích nghiên cứu mấy ca bệnh khó, con cháu trong nhà cũng khá biết cách làm ta vui, cuộc đời này, thế nào cũng phải tận hưởng thêm vài năm nữa.”

Ông vừa nói vừa cười rộ lên, “Trước kia cũng từng trải qua không ít ngày khổ cực, từng thấy thế đạo hỗn loạn, sinh tồn gian nan, thời cuộc bất ổn. Bây giờ khó khăn lắm mới thấy được ngày thái bình, sao ta lại nghĩ quẩn như vậy được?”

Đây mới đúng là Trần Bảo Tham.

Giang Lục thiếu gật đầu, “Trần đại phu nghĩ vậy là đúng rồi. Vì thế hai ngày nay thực ra chính là tác dụng của loại thuốc đó.”

Trần Bảo Tham nghiêm túc hẳn lên.

“Nói như vậy, loại thuốc mà hiệp hội Tiểu Nam Thành kia cho ta thử, không phải loại thuốc tốt gì.”

“Dù sao thì cháu cũng chỉ mới nghe qua việc nghiên cứu thuốc chữa trầm cảm, chứ chưa từng nghe nói còn phải nghiên cứu loại thuốc gây trầm cảm cho người khác.”

Suy nghĩ của Trần Bảo Tham dù sao cũng quang minh hơn, ông suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Vậy có khi nào là vì muốn nghiên cứu xem khi người ta trầm cảm thì như thế nào, rồi từ đó mới có thể tìm ra phương pháp chữa trị không?”

Dù sao chỉ khi nghiên cứu bệnh chứng, mới có thể biết cách chữa trị.

Giang Lục thiếu nghe vậy trầm mặc suy tư một lát.

Giang Tiêu lại không chút suy nghĩ mà nói: “Không thể nào.”

Giang Lục thiếu và Trần Bảo Tham đều nhìn cô.

“Tại sao không thể?”

Tại sao không thể?

Bởi vì lúc này, môi trường lớn đang ở giai đoạn nỗ lực hướng tới mức đủ ăn đủ mặc, mọi người nghiên cứu công nghiệp nông nghiệp là việc trọng đại, sự phát triển của y tế tuy cũng quan trọng và đang trong giai đoạn khởi đầu, nhưng trong môi trường này, thứ cần được quan tâm và chữa trị phổ biến hơn là các loại bệnh thông thường.

Cảm cúm sốt, giun sán, ho, vân vân...

Lúc này cơ bản còn chưa đến lượt phải quan tâm đến chứng trầm cảm.

Bây giờ ai nấy đều một lòng nghĩ cách phấn đấu, công việc, bát cơm sắt, tiền lương, hộ gia đình vạn tệ, ai mà rảnh rỗi để trầm cảm chứ?

Cho dù có, cũng chỉ là cá biệt, ít nhất vẫn chưa đến lúc cần phải coi trọng.

Nhưng những điều này, nhất thời Giang Tiêu cũng không biết phải nói với họ như thế nào.

Cô chỉ hỏi Trần Bảo Tham, “Trần gia gia chữa bệnh cứu người bao nhiêu năm nay, đã từng tiếp nhận bệnh nhân nào như vậy chưa, chính là một lòng cảm thấy sống không có ý nghĩa, làm việc gì cũng không nhấc nổi tinh thần?”

Trần Bảo Tham suy nghĩ một chút, lắc đầu.

Cái đó thì thật sự là chưa có.

Có cũng là vì nguyên nhân cụ thể, ví dụ như nhà thực sự nghèo rớt mồng tơi, cảm thấy không sống nổi nữa.

“Cho nên đó, căn bản rất hiếm có bệnh nhân như vậy, có gì đáng để nghiên cứu loại thuốc này chứ?”

Giang Tiêu vừa nói như vậy, Trần Bảo Tham cũng thấy rất có lý.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:6336
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.