Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 22511 | 5 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6291
Phải Cứu Người

❊ ❊ ❊

Khi Giang Tiêu đi cùng Bạch Xác đến chỗ doanh trại của họ, A Thi gần như đã bật khóc. Hai người thanh niên kia đều không có ở đó, không biết có phải đã đi tìm người rồi hay không.

Bạch Xác nhìn thấy Tiểu Nguyệt đang nằm bất động trên tấm đệm, sắc mặt cũng tái mét vì kinh hãi.

"Tiểu Nguyệt, cô ấy... cô ấy... là đang ngủ sao?"

Anh ta nói chuyện đã bắt đầu lắp bắp.

Thực ra rất rõ ràng, nhìn dáng vẻ của A Thi và Linh Linh là biết Tiểu Nguyệt chắc chắn không phải đang ngủ.

Giang Tiêu bước nhanh tới.

"Để tôi xem."

Coi như cô lo chuyện bao đồng đi, mặc dù cảm thấy việc đám người này vô duyên vô cớ tìm đến đây tìm mình rất kỳ quặc, nhưng nhìn ra được bọn họ không phải người xấu, lại thấy một cô gái trẻ tuổi như vậy đang gặp nguy hiểm, Giang Tiêu thực sự không thể không cứu.

"Cô là..." Linh Linh thấy Giang Tiêu đi tới thì vô cùng kinh ngạc.

Thế nhưng A Thi đã không thể tin nổi mà che miệng lại, "A, Tiểu... Tiểu Khương..."

"Ừ, tôi là Giang Tiêu."

Giang Tiêu nhìn cô bé một cái.

Cô gái nói mình là thần tượng của cô đây.

Nhìn tuổi tác thì cũng xấp xỉ cô.

Nếu không phải lúc này Tiểu Nguyệt còn đang hôn mê, A Thi chắc là đã nhảy dựng lên rồi.

Thế nhưng tình hình hiện tại không cho phép.

Giang Tiêu cũng không nói nhiều với cô, lập tức ngồi xổm xuống, vươn tay bắt mạch cho Tiểu Nguyệt.

Sắc mặt cô hơi thay đổi, lập tức hỏi A Thi: "Trước đó cô ấy có ăn gì không?"

Đây là ngộ độc thực phẩm rồi!

Hơn nữa độc tính còn rất mạnh, bây giờ phải nhanh chóng thúc nôn cho cô ấy mới được.

Thế mà bọn họ dường như ngay cả nước cũng không có!

Giang Tiêu đúng là có thuốc, nhưng làm thế nào để lấy dược liệu ra lại là một vấn đề.

"Không có... à, có!" A Thi suy nghĩ một chút liền phản ứng lại, sắc mặt thay đổi: "Buổi trưa vì hết nước rồi nên bọn tôi đều tìm được một loại quả dại để ăn, thứ đó khá chua, ăn vào có thể giảm bớt cơn khát. Bọn tôi chỉ ăn cái đó thôi, nhưng mà mấy người bọn tôi đều ăn, chúng tôi không sao cả..."

Xác định là do ăn phải thứ gì đó là được.

Giang Tiêu bây giờ cũng không rảnh để hỏi rốt cuộc bọn họ đã ăn phải cái gì.

Dù sao bắt mạch của cô cũng sẽ không sai, biết là bệnh gì thì không phải là không trị được.

"Cô ấy ăn phải thứ có độc rồi, bây giờ nhất định phải nhanh chóng thúc nôn mới được. Mọi người trông chừng cô ấy, tôi đi đào thuốc thúc nôn, vừa rồi tôi có nhìn thấy, biết chỗ nào có thể đào."

Giang Tiêu đành phải lấy cái cớ này để nói.

Dù sao nói là mình vừa mới nhìn thấy cũng có thể tiết kiệm thời gian.

Cô bước nhanh chạy đi.

Vào lúc cô vừa chạy đi, Nhị thúc và những người khác cũng đã quay lại, A Thi và Linh Linh liền vội vàng kể chuyện Giang Tiêu xuất hiện.

Bạch Xác nói: "Tôi đụng phải cô ấy! Cô ấy bây giờ đang đi đào thuốc rồi, tôi cảm thấy cô ấy chắc chắn có thể cứu được Tiểu Nguyệt."

Nhị thúc nhìn thoáng qua khuôn mặt tái nhợt của Tiểu Nguyệt, trong lòng ít nhiều cũng có chút hoảng loạn.

Ông không muốn những đứa trẻ này đi theo ông ra ngoài rồi cuối cùng lại xảy ra chuyện.

"Giang Tiêu chắc là có thể cứu con bé." Nhị thúc cũng nói như vậy, giống như để tự trấn an bản thân.

Giang Tiêu rất nhanh đã chạy trở lại, trong tay thật sự nắm một nắm lớn dược liệu còn dính hạt sương, vừa chạy tới đã nhìn Nhị thúc một cái: "Mọi người tìm được nguồn nước chưa?"

"Tôi... tôi... tôi tìm được rồi, đã múc được một bình nước mang tới đây." Một thanh niên giơ tay lên.

"Đưa nước đây, những người khác đi lấy thêm nước, nhóm lửa." Giang Tiêu phân phó, đám người này vội vàng làm theo.

Giang Tiêu lấy ra một chiếc cối đá bạch ngọc vô cùng nhỏ nhắn, khiến đám người đó đều trợn tròn mắt. Đây là cái gì? Sao bên người lại mang theo thứ này?

Bọn họ đâu biết đây là thứ Giang Tiêu lấy ra từ trong không gian.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7006
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.