Nhưng Giang Tiêu nói một cách không hề chột dạ chút nào.
“Tôi lên núi tìm thuốc, có vài loại thuốc cần phải nghiền nát ngay, cho nên mang theo thứ này thì làm sao chứ?”
Sau đó cô lại lấy ra một cái bát ngọc trắng nhỏ.
Trong không gian những thứ này còn sợ thiếu sao? Dù sao cũng là thò tay vào trong ba lô để lấy, họ đâu có nhìn thấy được.
Cô nghiền nát đám thuốc đó thành nước cốt, bảo Linh Linh đỡ Tiểu Nguyệt dậy, rồi tự tay đút thuốc cho Tiểu Nguyệt.
Những người khác nhìn cô, không một ai dám ra ngăn cản.
Họ đều từng xem ảnh của Giang Tiêu, cho nên cũng không sợ mình sẽ nhận nhầm người. Muốn tìm được một cô gái có tuổi tác, vóc dáng và dung mạo rất giống với Giang Tiêu hẳn là rất khó, cho dù có thật thì cũng chẳng xuất hiện ở đây vào lúc này.
Cho nên họ đều tin rằng đây chính là Giang Tiêu.
Chỉ cần là Giang Tiêu, họ liền có thể tin tưởng cô.
Vì thế, mặc dù họ cũng chẳng biết Giang Tiêu đút cho Tiểu Nguyệt loại thuốc gì, hơn nữa khi thấy động tác đút thuốc của cô không hề dịu dàng chút nào, họ cũng đều không dám thở mạnh, sợ rằng sẽ làm phiền Giang Tiêu vào lúc này.
Giang Tiêu đút được nửa bát thuốc vào rồi, liền bảo người đỡ Tiểu Nguyệt dậy, đi ra xa vài bước.
Chẳng bao lâu sau, Tiểu Nguyệt tỉnh lại.
Cô ấy vừa tỉnh dậy, còn chưa nhìn rõ trước mắt là chuyện gì, đã òa một tiếng nôn thốc nôn tháo.
Hơn nữa lần nôn này không phải chỉ nôn ra nửa bát thuốc vừa rồi, cô ấy nôn tới mức trời đất quay cuồng, nôn ròng rã suốt nửa tiếng đồng hồ, cả người gần như muốn nôn tới ngất đi.
Nhị thúc hái một nắm thảo dược trở về, đưa nắm thảo dược đó cho Giang Tiêu xem.
“Mạnh phu nhân, cô xem nắm dược liệu này của tôi có thể cho Tiểu Nguyệt dùng không?”
Những thanh niên khác nhìn cô với vẻ mặt sùng bái ngưỡng mộ thì bỏ qua đi, người đàn ông trung niên này cũng nhìn cô với ánh mắt và thần thái như vậy là sao đây?
Lúc này khi ông ta nói câu đó với cô, thậm chí còn có một chút ngượng ngùng đáng ngờ?
Có vẻ như rất ngại ngùng vậy!
Giang Tiêu cảm thấy có chút cạn lời.
Bạch gia ở Ly Thành rốt cuộc là gia đình kiểu gì vậy?
Cô liếc nhìn nắm thảo dược trong tay Nhị thúc, có chút bất lực nói: “Số thuốc này của ông chỉ chữa được những vấn đề khó chịu đường ruột thông thường thôi, hơn nữa hiệu quả rất chậm, loại này chắc phải uống liền vài ngày mới có tác dụng.”
Nhị thúc lập tức đỏ mặt.
“Thì ra là vậy, vậy ra tôi vẫn không có bản lĩnh này thật.”
Giang Tiêu nhìn vẻ đỏ mặt kia của ông ta mà lại thấy cạn lời lần nữa.
Đằng nào Tiểu Nguyệt vẫn đang nôn ra mật xanh mật vàng một cách yếu ớt, Giang Tiêu cũng không qua đó, liền nhìn Nhị thúc hỏi: “Ông cũng là người Bạch gia?”
“Không không không, để tôi xin chính thức giới thiệu một chút, tôi họ Tư, tên là Tư Nhị Quân, nên họ đều gọi tôi là Nhị thúc, thực ra tôi không phải xếp thứ hai đâu, những đứa trẻ này có đứa của Bạch gia cũng có đứa của Tư gia, hai nhà chúng tôi là thông gia, coi như là một nhà rồi.”