"Việc này là ý của Tô lão sao?" Lam Bảo Uyển hỏi Cao Minh.
Cao Minh gật gật đầu: "Đương nhiên là ý của Tô lão rồi. Dù sao tôi tuy có chút hứng thú với thư họa, nhưng cũng không phải là người trong nghề, chuyện như vậy tôi không thể quyết định thay Tô lão được. Tuy nhiên, Tô lão khá là đôn hậu, ông ấy lo lắng chuyện này có chút làm khó cho Lam phu nhân, nên cứ do dự mãi, ngại không dám đến nói với Lam phu nhân. Còn tôi thì sao cũng được, tôi cảm thấy chuyện này cũng chẳng phải là chuyện xấu."
Đều đã ép bà phải đứng vào thế đối lập với Giang Tiêu rồi, mà hắn ta còn nói đây không phải chuyện xấu, tên Cao Minh này quả thực hơi vô sỉ. Đối với bọn họ đương nhiên không phải chuyện xấu, nhưng đối với bà, đối với Lam gia mà nói, thì có thể là chuyện tốt gì đây?
Cao Minh hiện tại dù chức vụ có cao, thì tuổi tác của hắn cũng đã bày ra đó rồi, chắc là không còn nhiều cơ hội để leo cao hơn nữa. Cho dù có cơ hội đó đi chăng nữa, hắn cũng chẳng ngồi được bao lâu. Hơn nữa, hắn ở tận kinh thành xa xôi, chẳng lẽ bà nghe theo sự sắp đặt của hắn, thì hắn còn quản được tới Nam Đô này sao?
Các mối quan hệ ở Nam Đô này, chính bà đã tự tay gây dựng lên cả rồi, thì cần gì tới Cao Minh?
Lam Bảo Uyển càng nghĩ càng thấy chuyện này không dễ đáp ứng.
"Không biết Tô lão rốt cuộc là muốn so với Giang Tiêu cái gì?"
"Muốn mượn tranh của Lam gia, mượn Quân Ngự Sơn Trang này." Cao Minh nói, "Lam phu nhân có lẽ còn chưa biết nhỉ? Một người con nuôi của Tô lão, vừa khéo lại là một trong những cổ đông của Quân Ngự Sơn Trang này, chính là hắn đã đề nghị chuyện này với Tô lão."
"Cái gì?"
Chuyện này Lam phu nhân thực sự không hề hay biết.
Quân Ngự Sơn Trang này quả thực Lam gia nắm giữ cổ phần lớn nhất, nhưng đúng là vẫn còn vài cổ đông nhỏ. Lúc bà tiếp quản, đã từng cho người kiểm tra mấy cổ đông nhỏ này, đều không phát hiện ra vấn đề gì.
Nhưng cũng phải thôi, cho dù có tra ra được một cổ đông nhỏ có cha nuôi là họa sĩ, thì đây cũng chẳng phải chuyện gì kỳ lạ, chắc chắn sẽ không được báo cáo lên chỗ bà như là một sự bất thường.
Dù lúc đó có báo lên cho bà, bà cũng sẽ không thấy có gì không ổn.
Ai mà ngờ lại có thể xảy ra chuyện như thế này chứ?
"Vậy là muốn mượn Quân Ngự Sơn Trang để làm gì?"
"Hy vọng có thể so tài vẽ tranh với Giang Tiêu tại Quân Ngự Sơn Trang, vẽ vài cảnh trí trong sơn trang này, sau đó để nhân viên trong Quân Ngự Sơn Trang nhận diện, xem ai có thể nhận ra đó là cảnh trí ở đâu, ai được nhận ra nhiều hơn thì người đó thắng. Sau đó những bức tranh này đều có thể tặng lại cho Quân Ngự Sơn Trang."
Ý tưởng này của Cao Minh khiến những người có mặt đều sững sờ, họ đều tưởng mình nghe nhầm.
Lam Bảo Uyển nhất thời cũng có chút nghi ngờ liệu Cao Minh có phải là "phe ta" của Giang Tiêu hay không, bà do dự một chút rồi hỏi: "Cao Minh quan thực sự không nói nhầm quy tắc đấy chứ?"
"Không nói nhầm."
"Cao Minh quan biết Giang Tiêu rất giỏi vẽ phong cảnh đúng không? Cô ấy đã tổ chức vài lần triển lãm tranh, hầu như đều liên quan đến phong cảnh đấy." Lam Bảo Uyển không nhịn được nhắc nhở Cao Minh.
Cao Minh không thể nào không biết Giang Tiêu giỏi vẽ cái gì chứ?
Tô lão muốn so với Giang Tiêu cái gì không so, lại muốn so với Giang Tiêu về tranh phong cảnh thực cảnh?
"Tôi biết, tranh phong cảnh của cô ta vẽ rất đẹp, nhưng Tô lão có lòng tin này, đã so thì phải so với cái mà cô ta giỏi, như vậy sau khi kết quả thi đấu có ra, mới không có ai nói Tô lão là lấy già hiếp trẻ."
Ý tưởng này thực ra là do người con nuôi kia của Tô lão đề xuất, chuyện này Cao Minh cũng chỉ hiểu một nửa, hắn chỉ đến giúp làm kẻ trung gian thuyết khách thôi. Dù sao đối với hắn, chỉ cần Tô lão đảm bảo hắn có thể thắng, có thể giẫm đạp mặt mũi Giang Tiêu, vậy là đủ rồi.
Hắn chẳng quan tâm bọn họ dùng cách gì.